Một quyển sách
đã truyền cảm hứng cho hơn 350 triệu người
thoái xuất khỏi Đảng Cộng Sản Trung Quốc

Trăm năm mộng tỉnh (15): Sự nguy hại của lý thuyết cộng sản (2): Tạo ra thể chế cộng sản – Ma giáo đột lốt chính trị

Cội rễ của dân tộc Trung Hoa và sự nguy hại của lý thuyết cộng sản

Tác giả: Kính Tạ Ân

7. Sự nguy hại của lý thuyết cộng sản (2): Tạo ra thể chế cộng sản – Ma giáo đột lốt chính trị

Chủ nghĩa cộng sản ở Trung Quốc vì sao lại coi văn hóa truyền thống Trung Hoa chân chính là kẻ địch mà dốc toàn lực để hủy diệt? Nguyên nhân chỉ có một, nhưng lại có thể lý giải từ hai góc độ nông sâu khác nhau. Đầu tiên nhìn ở tầng nông, cũng chính là từ nội dung thực chất của triết học, văn hóa để nhìn nhận. Lý luận của chủ nghĩa cộng sản chủ trương về chủ nghĩa duy vật vô thần luận, giá trị quan của triết học đấu tranh, dùng con đường chủ nghĩa cộng sản bạo lực cách mạng, phương thức thống trị chuyên chính của giai cấp vô sản. Những lý luận này về bản chất lại đối lập hoàn toàn với văn hóa truyền thống Trung Hoa.

Nhưng từ tầng sâu hơn mà nhìn, chủ nghĩa cộng sản chính là một tổ chức ma giáo đội lốt lý luận chính trị. Nó hoàn toàn tương phản với văn hóa truyền thống Trung Hoa, do lý luận của ma quỷ phát triển thành ma giáo, sau đó lợi dụng lực lượng của ma giáo này để thống trị những giáo đồ ma giáo đi theo nó. Mục đích ma quỷ bịa tạo những lý luận này chính là để ngăn cản thế nhân được Sáng Thế Chủ cứu độ.

https://drive.google.com/file/d/1RsmSRFPaw-b-gRWDTNfEeXZa9bOGeFTf/view?usp=drive_link

7.1. Nội dung cơ bản của lý thuyết cộng sản có nguồn gốc từ sự bịa đặt, bào chế của ma quỷ

Những tiêu chuẩn đạo đức, cơ sở lý luận và hệ thống tư tưởng mà lý thuyết cộng sản tuyên truyền, về bản chất đều trái ngược với văn hóa truyền thống Trung Hoa. Thực ra chúng chính là được biên tạo, bào chế ra để phá hoại văn hóa Trung Hoa. Cụ thể bao gồm những nội dung chủ yếu như sau:

Thứ nhất, cổ xúy đấu tranh, kiên trì bạo lực cách mạng, điều này tương phản với những giá trị như “Nhân nghĩa, Thiện” v.v. trong truyền thống Trung Hoa.

Đạo đức căn bản nhất của văn hóa truyền thống Trung Hoa là hướng đến “Thiện” và “Nhân”. Những người có đạo đức thường sẽ tôn sùng và tuân theo các giá trị “Nhân” và “Thiện”, họ sẽ dễ dàng tiếp thu lời giáo huấn của Thần, và cũng sẽ dễ dàng chiểu theo lời dạy của Thần để nâng cao đạo đức của bản thân.

Lý thuyết cộng sản nhào nặn ra một bộ luân lý đạo đức tương phản với “Nhân” và “Thiện”. Nó tôn sùng “mâu thuẫn” và “đấu tranh”, coi đó như giá trị tối cao và quy luật căn bản nhất. Đồng thời, nó thiết lập nên con đường “bạo lực cách mạng”, lấy việc “có thể kiên trì với con đường bạo lực cách mạng hay không” thành tiêu chuẩn để đo lường thành viên của nó “liệu có phải là người cộng sản chân chính hay không”.

Thứ hai, cổ xúy tự do dựa trên cơ sở dục vọng, chủ trương phế bỏ gia đình, những điều này hoàn toàn tương phản với luân lý của gia đình truyền thống.

Văn hóa Trung Hoa rất coi trọng gia đình, coi trọng tác dụng của gia đình trong việc xây dựng đạo đức, xã hội và quốc gia. Dân tộc Trung Hoa từ thời thượng cổ đã xác lập ra chế độ hôn thú, coi hôn nhân là “hảo sự của hai họ”, coi trọng sự hòa thuận của gia tộc hai bên nam nữ trong hôn nhân; đồng thời cũng coi trọng sự trung thành tương hỗ giữa hai người dựa trên cơ sở “ân nghĩa”, chú trọng luân lý căn bản “nam nữ hữu biệt”. Đây là lời giáo huấn của Thần, nó liên quan đến nguồn gốc của sinh mệnh và kết cấu của vũ trụ. Dù là con người mong muốn có được cuộc sống và tương lai tốt đẹp trong xã hội loài người, hay là mong muốn có cơ hội thăng hoa đến cảnh giới của sinh mệnh cao cấp hay cảnh giới của Thần, thì đều nên bắt đầu từ việc tuân theo luân lý giữa nam và nữ.

Lý thuyết cộng sản muốn dẫn dắt con người đi theo một hướng khác, điều nó thực sự muốn thúc đẩy là khiến mọi người vứt bỏ những tiêu chuẩn giá trị quan truyền thống như “ân nghĩa”, hướng đến trạng thái đạo đức “quan hệ nam nữ bừa bãi” làm mục tiêu. Tức là, nó muốn biến trạng thái “quan hệ nam nữ bừa bãi” trở nên chính đáng, nên có của con người. Bởi vì làm như thế, nó đã nhào nặn ra “tự do dựa trên cơ sở dục vọng” để làm tiêu chuẩn giá trị căn bản trong quan hệ nam nữ.

Về sau, nó cũng đưa lý luận này tiến thêm một bước, chủ trương xóa bỏ gia đình, cổ xúy “chủ nghĩa cộng sản là sự tự do nam nữ đích thực không có gia đình”. Trong lịch sử, ví dụ như thời Liên Xô, chủ nghĩa cộng sản đã từng áp dụng chính sách “cộng sản hóa phụ nữ”. Về sau, do hậu quả không thể chấp nhận của việc sinh con ngoài giá thú tràn lan, nên nó mới khôi phục lại quan hệ gia đình trên hình thức.

Thứ ba, bề ngoài cổ xúy chế độ công hữu, cổ xúy lối sống bần hàn một cách cực đoan, trong bóng tối lén lút thúc đẩy lối sống phóng túng cực độ, những điều này đều tương phản với truyền thống Trung Hoa.

Liên quan đến việc đối đãi với của cải, đây là một bộ phận có nội hàm văn hóa bác đại tinh thâm của Trung Hoa truyền thống. Của cải là nền tảng để con người sinh tồn, cũng là nền tảng cơ sở để triển khai các loại luân lý, vì rất nhiều phương diện trong cuộc sống như hôn nhân, gia đình, tôn giáo, bạn bè, quân thần, chủ tớ, thuê mướn v.v. đều liên quan đến của cải. Quan niệm về của cải trong truyền thống Trung Hoa chủ trương “nghĩa lợi chi biện”, cũng tức là khi được lợi cần phải xem có phù hợp với nghĩa không.

Mặt khác, văn hóa Trung Hoa chủ trương Đạo “trung”, nhìn nhận rằng con người có thể được hưởng của cải một cách chính thường, bớt gây phiền nhiễu để dân có thể tập trung sản xuất, khiến cho dân chúng an lạc, mặt khác cũng đề xướng tiết chế dục vọng, tu thân dưỡng tính, như thế mới có được thành tựu, mới có thể thăng hoa. Quan niệm truyền thống về của cải như vậy của dân tộc Trung Hoa không chỉ là mang đến cho người ta một trạng thái xã hội nhân loại ổn định và hợp lý và thích nghi với trạng thái sinh hoạt xã hội, mà hơn thế nữa, còn có tác dụng lớn giúp con người minh bạch được thiện ác thị phi, tăng trưởng phát triển các loại trí tuệ.

Lý thuyết cộng sản tìm trăm phương nghìn kế để phá hoại giá trị quan về của cải trong Trung Hoa truyền thống. Đầu tiên, nó cổ xúy chế độ công hữu mới là chế độ tài sản ưu việt nhất, như vậy sẽ xóa bỏ các mối quan hệ có liên quan đến tài sản như gia đình và gia tộc v.v., cho đến các loại trí tuệ được tăng trưởng dựa trên cở sở này. Thực ra điều gọi là chế độ công hữu, chính là một chiêu bài mà lý thuyết cộng sản dùng để phá hoại văn hóa truyền thống của con người, tác dụng phá hoại của nó đã không còn cuộc hạn trong phạm vi lĩnh vực kinh tế nữa.

Cụ thể trong thực tiễn, trong quá trình thực hiện thể chế “công hữu”, lý thuyết cộng sản vẫn khăng khăng thực thi đường lối cực đoan “thanh bần triệt để”, mục đích căn bản nhất của nó chính là đạt được sự khống chế siêu cấp đối với dân chúng. Đồng thời với việc cổ xúy đường lối “thanh bần cùng cực”, những lãnh đạo cộng sản không ngần ngại cung cấp cho bản thân mình và những kẻ bám gót được hưởng đãi ngộ của thể chế cộng sản, ở nơi người dân trăm họ không nhìn thấy được mà lén lút hưởng thụ cuộc sống phóng túng.

Sau khi thất bại trong việc cổ xúy đường lối “thanh bần triệt để”, lý thuyết cộng sản lại bắt đầu thực hiện “cải cách mở cửa”. Lúc này, lý thuyết cộng sản càng mang đến cho nhân vật cộng sản ở các cấp một loại phương thức “cùng nhau hủ bại, bề mặt thì hô hào thanh liêm, nhưng bên trong thì âm thầm phóng túng hủ bại vô độ”.

Lý thuyết cộng sản tạo ra một mục đích cuối cùng cho hết thảy những điều này, chính là dùng phương thức sinh tồn biến thái nghèo đói cùng cực, và sự phóng túng cực độ, để kiểm soát cực độ đối với dân chúng, tạo ra phương thức sinh sống tà ác thối nát phóng túng cực độ, gây ra tội nghiệt cực lớn, từ đó tạo ra độ khó lớn nhất có thể cho con người thế gian khi được Sáng Thế Chủ cứu độ.

Thứ tư, nhào nặn ra chủ nghĩa cộng sản quốc tế, phủ định quốc gia, hoặc lạm dụng chủ nghĩa yêu nước, những điều này đều tương phản với truyền thống.

Văn hóa truyền thống Trung Hoa bao hàm trong nó luân lý rằng một cá nhân nên trung thành với quốc gia, dân tộc, quân chủ như thế nào, hơn thế nữa, lý niệm này còn chiếm giữ vị trí tương đối cao trong văn hóa. Bởi vì văn hóa Trung Hoa có gốc rễ từ kính Trời tuân theo Pháp, hơn nữa còn chú trọng Thiên mệnh, cho nên luân lý ở phương diện này cũng bác đại tinh thâm. Đầu tiên là giảng về “trung”, cho dù trong tình huống hai nước giao tranh, thì những người trung nghĩa của hai nước đều nhận được sự tôn trọng của cả hai bên, thậm chí là của tất cả sử quan; còn bọn gian thần và những kẻ phản bội thì đều bị coi thường và hoài nghi. Thứ hai, coi Thiên Đạo và Thiên mệnh là gốc rễ. Quốc gia và dân tộc không phải là điều cố định bất biến, mà sẽ có sự thay đổi. Vậy điều gì quyết định sự thành bại hưng vượng của nó? Tất nhiên nó có quy luật bên trong của nó. Làm thế nào để nắm được quy luật này? Chính là phải tôn kính Thiên ý, phải lý giải sâu sắc được những đạo lý căn bản như “Thượng Thiên vô thân, chỉ giúp người có đức”, “thiên mệnh vô thường, chỉ có chỗ cho người có đức” cho đến “Trân quý sinh mệnh”, “kiếp nạn, kiếp số” v.v. Trong văn hóa Trung Hoa, những luân lý liên quan đến việc trung thành ra sao với quốc gia đã triển khai một cách rộng lớn ở hai phương diện là “tận trung và “Thiên Đạo”, trong một loạt sự lựa chọn giữa sống và chết, tiến và lui, khó và dễ, đã bồi dưỡng và khảo nghiệm xem vô số anh linh có kiên trì với nguyên tắc thiện ác thị phi hay không, cũng sẽ bồi dưỡng và khảo nghiệm cho họ có lý giải thâm sâu với Thiên Địa Đại Đạo. Loại luân lý vừa rộng lớn vừa sâu sắc này là dễ khiến con người ta đề thăng cảnh giới tinh thần nhất, có lợi cho con người đề cao phẩm đức và nâng cao trí huệ, để cuối cùng được Sáng Thế Chủ cứu độ.

Lý thuyết cộng sản đề xuất “chủ nghĩa quốc tế cộng sản”, cũng chính là cách nói “xóa bỏ hết tất cả các quốc gia, thực hiện chủ nghĩa cộng sản trên toàn thế giới”, vì thế cũng sẽ xóa trừ hết thảy luân lý liên quan đến quốc gia. Như vậy, nguyên bản những thể hệ luân lý trợ giúp cho con người nâng cao phẩm đức và nâng cao trí huệ được thiết định trong văn hóa truyền thống sẽ toàn bộ bị xóa bỏ. Những người đi theo chủ nghĩa cộng sản sẽ vì thế mà không còn trung thành với quốc gia của mình, trở thành gian tặc phản bội đất nước. Cho nên điều này hoàn toàn trái ngược với văn hóa truyền thống.

Ở vấn đề “trung thành với quốc gia” được đề cập ở trên, lý thuyết cộng sản thường đi đến một cực đoan khác là lạm dụng “chủ nghĩa yêu nước”. “Chủ nghĩa yêu nước” này hoàn toàn khác với “yêu nước” được nói đến trong truyền thống Trung Hoa. “Yêu nước” trong truyền thống Trung Hoa là được hình thành trên bối cảnh cơ sở Nho gia, dựa trên nền tảng văn hóa kính Trời nghe theo Đạo, trên thực chất là tuân theo tiêu chuẩn giá trị “thuận theo thiên ý” cũng như “dân vi quý, xã tắc thứ chi, quân vi khinh” (tạm dịch: dân là quý, xã tắc xếp sau, quân chủ đặt nhẹ”. Nhưng chủ nghĩa yêu nước trong lý thuyết cộng sản, thực chất là trộn lẫn “đảng cộng sản” và “quốc gia” làm một, lấy đảng thay thế quốc gia, tiến đến đặt đảng lên trên nhân dân và quốc gia, muốn con người phải trung thành vô điều kiện với đảng một cách ngu muội, tuyệt đối nghe theo sự chỉ huy của đảng, thậm chí cam tâm tình nguyện trở thành công cụ của đảng để đổi trắng thay đen, áp bức dân chúng, tàn sát nhân dân. Cho nên mặt này cũng trái ngược với văn hóa truyền thống.

Thứ năm, bịa đặt ra thuyết vô thần, bịa đặt ra vấn đề căn bản của triết học, dùng nó để phủ định sự tồn tại của Thần, điều này trái ngược với tín ngưỡng truyền thống.

Văn hóa truyền thống Trung Hoa lấy quy luật vũ trụ “thiện ác hữu báo” và trí huệ, từ bi của Thần làm cốt lõi, thông qua vô số những nhân vật và câu chuyện tu luyện, các di tích,v.v từ đó khai thị cho con người những cảm thụ sâu sắc thế nào là Thần, Thần từ bi ra sao đối với nhân loại, làm thế nào có được trí huệ và thần thông siêu việt nhân loại v.v., những điều đó đã khiến người Trung Hoa có nhận thức sâu sắc đối với Thần. Điều này cũng cấp cho con người một số điều kiện cơ sở để có thể được Sáng Thế Chủ cứu rỗi vào thời khắc cuối cùng.

Lý thuyết cộng sản nhào nặn ra thuyết vô thần, hơn nữa còn tận lực lừa dối, cưỡng ép con người phải tin nó. Mục đích là gì? Một người nếu tin vào thuyết vô thần, cho rằng thế giới này không có Thần, cũng không tồn tại trí huệ to lớn của Thần, cũng như sự từ bi của Thần đối với con người, thì tức là đã tự bịt kín mất con đường được Thần cứu rỗi.

Vì để nhào nặn ra thuyết vô thần, lý thuyết cộng sản còn bóp méo lịch sử phát triển văn minh của nhân loại. Vốn dĩ trong các nền văn minh trên thế giới đều nói đến một chủ đề chung quy là nguồn gốc của con người và nơi trở về của con người. Ví dụ, “nhận thức chính mình” của Hy Lạp cổ; còn có “ba câu hỏi triết học” mà người ta vẫn phổ biến suy ngẫm, tức là “bạn là ai, bạn đến từ đâu, bạn sẽ đi về đâu”; hoặc “Thiên nhân hợp nhất” mà người Trung Quốc nhắc đến, v.v. Trong sự truyền thừa tư tưởng của những nền văn minh này, đều không tồn tại cái gọi là “thuyết vô thần”. Nhưng chủ nghĩa cộng sản vì đặt chỗ đứng cho “thuyết vô thần” đã cố ý bịa tạo ra “thuyết nhị nguyên đối lập của vật chất và tinh thần”, về sau vì để tâng bốc “thuyết nhị nguyên đối lập” và “liệu có kiên trì với tính vật chất của thế giới hay không”, nó còn bịa tạo ra cái gọi là “vấn đề cơ bản của toàn thể triết học”. Thực ra, những lý thuyết này cùng lắm chỉ là thứ mà chủ nghĩa cộng sản cố ý tạo ra, dùng để lừa gạt con người mà thôi.

Từ năm phương diện nêu trên, thực chất là đạt được thông qua tổng kết toàn bộ lý thuyết cộng sản, bao gồm cả cái được nêu lên sớm nhất là “tuyên ngôn đảng cộng sản”, cho đến những lý thuyết cộng sản được đưa ra ở các giai đoạn sau này.

Vào thời đầu, lý thuyết cộng sản chưa được hoàn chỉnh như thế, nó có quá trình trưởng thành từ lúc bắt đầu cho đến sau này, và dần dần hoàn chỉnh. Hơn nữa, trong lịch sử của nó, còn xuất hiện những điều mục vượt ra ngoài phạm vi năm phương diện trên. Nhưng, dù là lúc manh nha ban đầu hay sau này vẫn luôn không ngừng hoàn thiện bổ sung, thì bản chất thực sự của lý thuyết cộng sản đều chưa hề thay đổi, đều luôn xoay quanh năm phương diện cốt lõi như đã nêu ở trên.

II. Bản chất của lý thuyết cộng sản là tà ác mà ma quỷ dùng để đầu độc con người

Năm điều cốt lõi đã nêu ở phần trên lần lượt thuộc về các lĩnh vực luân lý khác nhau. Ví dụ: sự đối lập giữa truyền thống bạo lực, triết học đấu tranh với “Nhân và Thiện” trong truyền thống Trung Hoa, thuộc về lĩnh vực luân lý thiện ác cơ bản; sự đối lập giữa phá hoại gia đình và tự do giới tính với giá trị quan về gia đình truyền thống, thuộc về lĩnh vực luân lý trong mối quan hệ của nam và nữ; sự đối lập giữa chế độ công hữu, phương thức sinh sống bần cùng dị đoan và phương thức sinh hoạt phóng túng tà ác với quan niệm về của cải của truyền thống Trung Hoa, thuộc về lĩnh vực luân lý của cải và đời sống; sự đối lập giữa chủ nghĩa quốc tế và chủ nghĩa yêu nước cực đoan với giá trị quan yêu nước truyền thống Trung Hoa, thuộc về lĩnh vực luân lý quốc gia và trung thành; sự đối lập giữa thuyết vô thần và “các vấn đề cơ bản của triết học” mà nó nguỵ tạo ra với tín ngưỡng thiện ác hữu báo truyền thống, thuộc về lĩnh vực triết học và có ủng hộ hay không ủng hộ vũ trụ quan “thiện ác hữu báo”. Năm lĩnh vực này về tổng thể thì bao hàm các lĩnh vực luân lý, có ủng hộ hay không ủng hộ lĩnh vực vũ trụ quan “thiện ác hữu báo”, tác dụng cốt lõi đều là ngăn cản con người hiểu được điều Thần giảng, ngăn cản con người đắc được sự cứu độ của Sáng Thế Chủ. Cho nên, bản chất của lý thuyết cộng sản là tư tưởng tà ác đầu độc nhân loại, là thuốc độc chuyên dùng để phá hoại và cản đường nhân loại, khiến con người không đắc được sự cứu độ của Sáng Thế Chủ.

Có một hiện tượng cũng rất đáng chú ý. Sự đối lập giữa “Chủ nghĩa cộng sản” với “chế độ tư hữu” và “chế độ xã hội sở hữu cá nhân” là một khái niệm trong lĩnh vực kinh tế. Nhưng nội dung cơ bản của lý luận cộng sản lại xoay quanh lĩnh vực luân lý mà không xoay quanh lĩnh vực chế độ kinh tế. Cho nên, việc ma quỷ gọi phong trào do nó khởi phát là “chủ nghĩa cộng sản”, cũng chỉ là bức màn che đậy mà thôi.

Phân tích đến đây, không khỏi khiến người ta cảm khái: trong phong trào chủ nghĩa cộng sản, xác thực có một số người cộng sản thực sự tin tưởng vào chủ nghĩa cộng sản, thậm chí thực sự đã vì chủ nghĩa cộng sản hy sinh sinh mệnh của họ. Nhưng người chi phối thực sự trong các phong trào chủ nghĩa cộng sản lại là ma quỷ, như vậy “chủ nghĩa cộng sản” đó thực chất cũng chính là cờ hiệu, một bức màn che đậy mà thôi. Thực ra, bạo lực là việc ác cực lớn, thông qua loại hành vi ác độc “bạo lực cách mạng” này cũng không thể có kết quả “thiên đường nhân gian, hạnh phúc hoàn mỹ” được. Đạo lý này Thần biết, ma quỷ cũng biết. Ma quỷ sớm đã biết “thiên đường chủ nghĩa cộng sản” mà nó bịa tạo ra kia là không thể trở thành hiện thực, ngay từ đầu nó không hướng tới mục đích đó. Ma quỷ chỉ muốn dùng “chế độ công hữu” và “chủ nghĩa cộng sản” làm bức màn và mặt nạ che đậy để lừa dối con người thế gian đi theo nó mà thôi. Ẩn náu trong bức màn và cái bọc che đậy kia là tư tưởng tà ác mà ma quỷ bịa tạo ra, sử dụng nó để đầu độc nhân loại, khiến con người sau này không thể được Sáng Thế Chủ cứu độ.

(Còn tiếp)

Dịch từ: https://www.zhengjian.org/node/291054

Ngày đăng: 24-12-2025