Một quyển sách
đã truyền cảm hứng cho hơn 350 triệu người
thoái xuất khỏi Đảng Cộng Sản Trung Quốc

Trăm năm mộng tỉnh (19): Khởi nguồn từ châu Âu, dùng mưu kế thâm nhập vào Trung Hoa

——Cội rễ của dân tộc Trung Hoa và Sự nguy hại của lý thuyết cộng sản——

Tác giả: Kính Tạ Ân

[Chanhkien.org]

VIII. Sự nguy hại thứ ba của lý thuyết cộng sản: Cản trở việc nhân loại được đắc cứu – Bám trụ ở Trung Quốc để mài đao

Sau đây chúng tôi sẽ tóm lược ngắn gọn về toàn bộ lịch sử của chủ nghĩa cộng sản. Ma quỷ cộng sản đến thế gian là để cản trở nhân loại được Sáng Thế Chủ cứu độ vào thời điểm cuối cùng. Bởi vì từ lịch sử xa xưa đã được an bài rằng, nơi mà Sáng Thế Chủ sẽ giảng Pháp trong tương lai, cũng chính là nơi Ngài sẽ giảng Pháp cứu độ con người và chúng sinh toàn vũ trụ vào thời khắc cuối cùng của vũ trụ — là ở Trung Quốc. Vì vậy, sự bố trí thật sự của ma quỷ thông qua chủ nghĩa cộng sản chính là “Lấy Trung Quốc làm gốc”, nó bao hàm hai ý nghĩa:

Thứ nhất là về mặt nội dung. Nội dung cốt lõi của chủ nghĩa cộng sản thực ra là được thiết kế theo cách đối ứng với nội dung của văn hóa Trung Hoa. Ma quỷ đã căn cứ vào tinh hoa của văn hóa truyền thống Trung Hoa để xác định nội dung trọng tâm của chủ nghĩa cộng sản — tức là làm ra một bộ lý luận đối lập.

Thứ hai là về mặt thực tiễn. Trong quá trình thực hành, chủ nghĩa cộng sản chiếm giữ Trung Quốc, đồng thời cũng nhắm vào người Trung Quốc để phá hoại tư tưởng truyền thống, tiêu diệt văn hóa truyền thống, và lấy việc thiết lập tư tưởng chủ nghĩa cộng sản làm nhiệm vụ căn bản nhất của nó.

Trong lịch sử các phong trào cộng sản, đã từng xảy ra một sự kiện lớn gọi là “biến động ở Liên Xô và Đông Âu” — tức là việc các quốc gia xã hội chủ nghĩa như Liên Xô và các nước Đông Âu đột nhiên từ bỏ ngọn cờ chủ nghĩa cộng sản. Biến động lớn này đã làm “thay màu” thể chế. Trước khi sự kiện này xảy ra, nhiều người trên thế giới cho rằng Liên Xô là lực lượng nòng cốt, chủ lực của chủ nghĩa cộng sản. Sau biến động ở Liên Xô và Đông Âu, có người cho rằng lực lượng của chủ nghĩa cộng sản hầu như đã tan rã, chỉ còn lại một vài nước, trong đó có Trung Quốc vẫn “treo cờ chủ nghĩa cộng sản”, nhưng nó cũng không hẳn là cộng sản thật sự, chỉ là vẫn đang thoi thóp chút hơi tàn. Thực ra, đó chỉ là giả tướng do ma quỷ tạo ra để đánh lừa nhân loại. Bởi vì từ góc độ của ma quỷ, bản chất cuối cùng của chủ nghĩa cộng sản là nhằm “phá hoại sự đắc cứu của nhân loại”. Mà theo an bài của Sáng Thế Chủ, nơi truyền Pháp để cứu độ chúng sinh chính là ở Trung Quốc. Do đó, để đạt được sự phá hoại này, điều căn bản nhất chính là để chủ nghĩa cộng sản chiếm giữ Trung Quốc, phá hoại văn hóa Trung Quốc, đồng thời khống chế người Trung Quốc thực hiện nhiều việc xấu hơn nữa khi Sáng Thế Chủ giảng Pháp. Nói cách khác, theo sự an bài của ma quỷ, “nhân vật chính chủ nghĩa cộng sản” thật sự không phải là Liên Xô, mà chính là Trung Quốc.

(1) Khởi nguồn từ châu Âu, thể chế cộng sản được hình thành, các tín đồ đảng phải tuyên thệ để gia tăng sùng bái tổ chức

Mặc dù an bài của ma quỷ cộng sản là lấy Trung Quốc làm gốc, nhưng vì văn hóa Trung Hoa bác đại tinh thâm và mang truyền thống trọng đức mãnh liệt, nên ma quỷ không thể trực tiếp tạo ra chủ nghĩa cộng sản tại Trung Quốc. Do đó, chúng đã lợi dụng đặc điểm của châu Âu — có nhiều quốc gia, tín ngưỡng tôn giáo khác nhau, giáo phái mọc lên như rừng và lịch sử tranh chấp phức tạp — để trước tiên tạo ra tà giáo Satan tại châu Âu. Sau đó, thông qua bàn tay của Marx để biến đổi giáo lý của tà giáo Satan thành chủ nghĩa cộng sản. Từ đó, châu Âu đã trở thành cái nôi của chủ nghĩa cộng sản toàn cầu về mặt hình thức.

Chủ nghĩa cộng sản thực chất không phải là để nghiên cứu lý luận, mà là để thực hiện hành động cách mạng. Ngay sau khi mới hình thành, nó đã thành lập Quốc tế thứ nhất và Quốc tế thứ hai dưới cờ hiệu “Chủ nghĩa cộng sản quốc tế”, liền lập tức bắt đầu bước đi đầu tiên mang tính hiện thực vật chất. Cái gọi là “hiện thực vật chất” ở đây, tức là nó sử dụng hình thức tổ chức xã hội để thể hiện cái đảng của nó, bồi dưỡng cái đảng ấy, và thông qua các phương thức tổ chức để lừa dối và củng cố các thành viên của mình, khiến cho đảng viên luôn kiên định với tư tưởng chỉ đạo “chủ nghĩa cộng sản khoa học thông qua bạo lực cách mạng.”

Vào thời kỳ chủ nghĩa cộng sản lúc mới manh nha — tức là giai đoạn Quốc tế thứ nhất và Quốc tế thứ hai, thủ đoạn chính mà thể chế cộng sản dùng để gieo rắc độc hại chính là “tư tưởng chủ nghĩa cộng sản”. Bởi vì, hình thái kinh tế do cuộc Cách mạng công nghiệp tạo ra — cũng chính là hình thái kinh tế mà Marx gọi là “chủ nghĩa tư bản” — trong giai đoạn đầu phát triển đã xuất hiện một số hiện tượng xấu ác và tàn nhẫn. Khi đó, các nước tư bản chủ nghĩa vẫn chưa có biện pháp ứng phó hiệu quả. Marx đã nắm bắt những mặt xấu xa và tàn bạo này để kích động chủ nghĩa cộng sản mang tính bạo lực cách mạng, từ đó dẫn dụ được một số người đi theo. Những người đi theo Marx xem chủ nghĩa cộng sản là “sự nghiệp vĩ đại nhất của nhân loại” — đây là chỗ hiểu sai của những người theo đuổi lý tưởng ấy; ngoài ra, điều then chốt hơn chính là sự lừa dối do Marx và ma quỷ thực hiện. Marx đã thông qua “Tuyên ngôn Cộng sản” để lừa gạt con người tuyên thệ trung thành với Đảng Cộng Sản, nhưng thực chất là tuyên thệ với ma quỷ. Bởi vì trên thực tế họ đã tuyên thệ với ma quỷ, nên đã mất đi năng lực phân biệt đúng sai, ngày càng sùng bái cái gọi là “lý tưởng vĩ đại của chủ nghĩa cộng sản” và “nguyên lý cơ bản của chủ nghĩa Marx”, từ đó càng tôn sùng hơn đối với các đường lối tư tưởng tà ác như bạo lực, vô thần luận,… được đại diện bởi lý thuyết chủ nghĩa Marx.

(2) Chiếm đóng nước Nga, cướp chính quyền bằng bạo lực, lập ra quốc gia cộng sản đầu tiên, dùng giết chóc tàn bạo để nuôi dưỡng tà ác

Sau khi học lý luận của Marx, Lenin trở về Nga bắt tay vào việc thành lập đảng cộng sản Bolshevik/Bôn-Sê-Vích, phát động cuộc chính biến và cướp chính quyền, từ đó lập nên nhà nước Liên Xô. Đây là quốc gia theo thể chế cộng sản đầu tiên trên thế giới. Mô hình chính quyền cộng sản đã mang lại cho Lenin và Stalin quyền lực to lớn chưa từng có trong lịch sử, vượt xa các Sa hoàng trước đó cũng như tổng thống hay thủ tướng ở các nước tư bản khác trên thế giới. Chính vì vậy, sau khi giành được chính quyền, những người Cộng sản do Lenin và Stalin đứng đầu đã tìm mọi cách để duy trì mô hình chính quyền này, đảm bảo rằng không có lực lượng chính trị nào khác có thể giành lại quyền lực từ trong tay họ. Điều này đã trở thành động lực chính thúc đẩy họ duy trì thể chế cộng sản.

Còn có một lực lượng nữa, đó là nhóm những người được hưởng lợi vì để bảo vệ lợi ích của bản thân, cũng buộc phải duy trì chủ nghĩa cộng sản. Chủ nghĩa cộng sản đề xướng chế độ công hữu, tức là thông qua bộ máy chính quyền để kiểm soát toàn bộ các tư liệu sản xuất chủ yếu, đồng thời chiếm giữ tất cả tài nguyên của cải xã hội. Một khi như vậy, những người quản lý, hệ thống quan liêu do chính quyền nhà nước bổ nhiệm sẽ trở thành những người thực sự chiếm hữu và hưởng lợi từ các nguồn lực đó. Chính bản thân hệ thống quan liêu này cùng với các quan chức của nó, vì để duy trì quyền lực và bảo vệ lợi ích của mình không bị tước đoạt, họ cũng cần phải duy trì hệ thống xã hội dựa trên chế độ công hữu. Đây là một động lực khác thúc đẩy việc duy trì chế độ cộng sản. Trong thực tiễn, Stalin còn phát triển một hệ thống mật vụ nội bộ, nhằm đảm bảo rằng toàn bộ đội ngũ quan chức và người dân phải tuyệt đối trung thành với cá nhân ông ta. Hệ thống mật vụ này tiếp tục được các nhà lãnh đạo sau thời Stalin kế thừa và sử dụng, và nó cũng trở thành lực lượng chủ yếu giúp Liên Xô duy trì chế độ cộng sản.

Trong thời kỳ của Lenin và Stalin, những người cộng sản nhằm đạt được các mục tiêu đã nêu ở trên (bao gồm việc cướp chính quyền, củng cố chính quyền, và duy trì vị thế đặc quyền của Stalin,…), họ đã phát động nhiều chiến dịch quân sự và các cuộc thanh trừng chính trị ở Liên Xô, gây ra cái chết bất thường cho hơn 10 triệu người tại Liên Xô thời bấy giờ. Ma quỷ dùng sinh mệnh của hàng chục triệu người để ma luyện bản chất tà ác của những người cộng sản, cũng như bản chất tà ác của các phong trào cộng sản đạt được sự gia tăng và củng cố hơn nữa.

(3) Thế kỷ nhục nhã của đất nước đã tạo cơ sở cho Lenin du nhập chủ nghĩa Mác-Lênin vào Trung Quốc chỉ bằng lời suông của mình

Kể từ khi chiến tranh nha phiến bùng nổ vào năm 1840, triều đình nhà Thanh liên tiếp bại trận trong các cuộc chiến tranh với nước ngoài, và nhiều lần buộc phải ký những hiệp ước bán nước nhục nhã. Văn hóa Trung Hoa vốn có truyền thống yêu nước, nên nhiều người trí thức đã không ngừng trăn trở, tìm hiểu nguyên nhân tại sao nước Đại Thanh ta lại thất bại”, đồng thời tìm kiếm con đường cứu nước từ các cường quốc. Tuy nhiên, nỗ lực tìm kiếm liên tục gặp phải thất bại. Ban đầu, người ta cho rằng nguyên nhân thất bại về mặt quân sự là do vũ khí lạc hậu, nên đã khởi xướng phong trào Tây hóa (tân trang kỹ thuật, học theo phương Tây). Nhờ phong trào này, Trung Quốc đã xây dựng một hạm đội hùng hậu, về mặt quân lực hải quân nằm trong nhóm dẫn đầu thế giới. Thế nhưng, trong cuộc chiến Trung-Nhật năm Giáp Ngọ (1894–1895), Trung Quốc lại bất ngờ thất bại dưới tay Nhật. Trải qua kinh nghiệm xương máu sau thất bại ấy, công cuộc tìm tòi nghiên cứu đi đến nhận thức tiếp theo, cho rằng sự lạc hậu của hệ thống pháp luật đã dẫn đến sự lạc hậu của đất nước. Vì lý do đó, triều đình đã tiến hành cuộc Canh tân trong 100 ngày, gọi là Bách Nhật Duy Tân; tuy cuộc cải cách này bị thất bại chóng vánh, một phần chính sách vẫn được giữ lại, khiến hệ thống pháp luật Trung Quốc bề ngoài có vẻ giống với các nước phương Tây. Tuy nhiên, Trung Quốc lại tiếp tục gặp phải một thất bại lớn còn nhục nhã hơn nữa. Vào năm 1900, ở miền Bắc Trung Quốc xuất hiện lực lượng vũ trang dân sự Nghĩa Hòa Đoàn. Triều đình nhà Thanh tin tưởng và dựa dẫm vào lực lượng này, đồng thời tuyên chiến với nhiều nước, và dung túng cho Nghĩa Hòa Đoàn tùy ý tàn sát người nước ngoài, bao gồm cả giáo sĩ, phụ nữ và trẻ em. Thái độ của nhà Thanh đã khiến nhiều quốc gia liên minh lại, phát động cuộc xâm lược, đánh vào Bắc Kinh. Triều đình nhà Thanh lập tức bỏ chạy, đồng thời tuyên bố Nghĩa Hòa Đoàn là tổ chức phi pháp và đoạn tuyệt với họ. Ngay sau đó, triều đình quyết định “tận dụng của cải Trung Hoa để lấy lòng các nước”, và đã ký kết Hiệp ước Tân Sửu với nhiều nước, chấp nhận bồi thường thiệt hại cho các quốc gia liên quân. Đây là một nỗi nhục lớn hơn nữa. Năm 1906, Nhật Bản và Nga giao chiến tại vùng Đông Bắc Trung Quốc, nhưng triều đình nhà Thanh lại giữ thái độ “trung lập” trong cuộc chiến xảy ra ngay trên lãnh thổ của mình. Điều này khiến giới trí thức ngày càng nhận ra rằng triều đình nhà Thanh thực chất không biết yên mến và bảo hộ, cũng không đại diện cho nhân dân Trung Quốc, mà chỉ vì lợi ích riêng của chính họ. Từ đó đã dẫn đến phong trào cách mạng chủ nghĩa Tam Dân “chủ quyền thuộc về nhân dân”. Năm 1911, Cách mạng Tân Hợi thành công, hoàng đế nhà Thanh thoái vị trong hòa bình, và Trung Hoa Dân Quốc bắt đầu thực hiện nền chính trị theo hiến pháp. Vì đã bắt đầu áp dụng nền chính trị theo hiến pháp, có vẻ như phù hợp với các quốc gia khác trên thế giới về điểm này, và nhiều người cảm thấy rằng cuộc cách mạng đã thành công. Tuy nhiên, tại Hội nghị Hòa bình Paris sau Thế chiến thứ nhất, nhiều quốc gia lại không đối xử bình đẳng với Trung Quốc, điều này đã trở thành một cú sốc lớn nữa đối với nhân dân Trung Quốc và giới trí thức yêu nước.

Cứ như vậy, sau khoảng 80 năm liên tục tìm kiếm và thất bại từ sau năm 1840 đến khoảng năm 1920, giới trí thức Trung Quốc yêu nước đã rơi vào tâm trạng cực kỳ phẫn uất và tuyệt vọng. Nhiều người trong cơn “Bệnh nặng thì vái tứ phương” đã đưa ra đủ loại chủ trương khác nhau. Chủ nghĩa cộng sản chính là trong hoàn cảnh như vậy mà xâm nhập vào Trung Quốc, trong khi đa số người dân lúc ấy còn hoàn toàn không biết nội dung cụ thể của nó là gì, nhưng nó lại mang một hình ảnh vô cùng tốt đẹp, được một số người xem như “phương thuốc cứu nước hiệu nghiệm”.

Chủ nghĩa cộng sản đã tạo được ấn tượng tốt đẹp ở Trung Quốc như thế nào? Nó có liên quan đến lịch sử xâm lược Trung Quốc của Nga. Nga vốn là một quốc gia châu Âu, trong quá trình mở rộng về phía Đông, đã chiếm nhiều lãnh thổ của Trung Quốc vào thời nhà Thanh và ký với triều đình Thanh nhiều hiệp ước bất bình đẳng. Đến năm 1917, ma quỷ cộng sản đã sử dụng Lênin làm công cụ, xâm nhập vào nước Nga, thành lập đảng Bolshevik và cướp đoạt chính quyền Nga. Ngay sau đó, Lênin tuyên bố: hủy bỏ tất cả các hiệp ước lãnh thổ giữa Nga và Trung Quốc, đồng thời hứa sẽ trả lại toàn bộ vùng lãnh thổ Trung Quốc mà Nga đã chiếm đóng. Tuy nhiên, lời hứa đó sau cùng không được thực hiện và hoàn toàn trở thành lời nói suông. Nhưng vào thời điểm đó, tuyên bố của Lênin đã để lại ấn tượng rất tốt đẹp đối với người dân Trung Quốc. Đặc biệt là khi đặt trong bối cảnh hàng loạt hiệp ước bán nước nhục nhã vào cuối triều Thanh, và vào lúc Trung Hoa Dân Quốc vừa mới được thành lập, nền tảng còn chưa vững chắc, thì lời tuyên bố của Lênin lại càng trở nên đáng quý. Nhiều người tin rằng “chủ nghĩa cộng sản” mà Lênin theo đuổi hẳn là một lý tưởng tuyệt vời. Thế là, chủ nghĩa Marx-Lenin lập tức được truyền bá vào Trung Quốc, trở thành trào lưu dẫn đầu thời đại.

Dịch từ: https://big5.zhengjian.org/node/291055

 

Ngày đăng: 22-06-2026