Một quyển sách
đã truyền cảm hứng cho hơn 350 triệu người
thoái xuất khỏi Đảng Cộng Sản Trung Quốc

Trăm năm mộng tỉnh (21): Bí mật của việc cải cách mở cửa

—Cội rễ của dân tộc Trung Hoa và sự nguy hại của lý thuyết cộng sản—

Tác giả: Kính tạ Ân

[Chanhkien.org]

(7) Chỉ cho phép cải cách kinh tế, kẻ thống trị điều chỉnh cơ sở thống trị, vì tối đa hóa lợi ích mà mổ gà lấy trứng

Sau năm 1979, Trung Cộng bắt đầu cải cách mở cửa. Công cuộc cải cách mở cửa giúp Trung Cộng nhận được nhiều lời tán dương, thậm chí cho đến ngày nay vẫn còn có người hy vọng Trung Cộng cứ tiếp tục cải cách mở cửa, tiếp tục chấp chính. Kỳ thực, trong biện pháp cải cách của Trung Cộng tồn tại rất nhiều vấn đề.

Thứ nhất, bí mật đằng sau danh từ cải cách mở cửa

Trên thế giới, nhiều quốc gia buôn bán giao dịch với nhau một cách bình thường, nhưng họ không hề gọi đó là “cải cách”, cũng không gọi là “mở cửa”, họ đều cho rằng đây là biểu hiện rất đỗi bình thường, phổ thông nhất. Nhưng Trung Cộng chỉ thay đổi một chút chính sách trước đây, làm một chút theo phương thức hành vi của các quốc gia thông thường, thì được gọi là “cải cách mở cửa”, tại sao vậy? Kỳ thực bản thân từ ngữ này ẩn chứa một trò lừa gạt. Thực chất hàm ý của nó là sự thống trị của Trung Cộng là tuyệt đối, còn về việc nó thực thi chính sách gì hoàn toàn là do bản thân nó tự quyết định; nếu nó áp dụng chính sách cải cách mở cửa, vậy thì đó là ân huệ đối với nhân dân, nhân dân nên cảm ơn nó. Nếu không có cải cách hay mở cửa, thì chỉ là bản sắc của Đảng Cộng sản mà thôi. Vì vậy, cốt lõi của từ ngữ này không nằm ở việc “cải cách mở cửa đối với quốc gia và nhân dân tốt hay không tốt, nên chăng cần phải cải cách mở cửa”, mà nằm ở việc “Đảng Cộng sản có cải cách mở cửa hay không hoàn toàn là quyết sách của bản thân nó, không ai được can thiệp vào”.

Có lẽ, các đảng viên ĐCSTQ tuyệt đại đa số đều chưa từng ý thức được rằng, toàn thế giới duy chỉ có Đảng Cộng sản gọi cách làm của mình là cải cách mở cửa, hơn nữa, cụm từ “cải cách mở cửa” được sử dụng lại chứa đựng một thái độ độc tài sâu sắc đến vậy. Tại sao thế? Bởi vì bản chất thực sự của Đảng Cộng sản cũng không phải là của đảng viên cộng sản, hoặc là tổng hợp ý chí của các đảng viên cộng sản, mà là sự chỉ đạo của ma quỷ. Do đó, sự cải cách mở cửa của Trung Cộng có rất nhiều điều mà ngay cả bản thân đảng viên cộng sản cũng không thể ý thức được, hoặc không thể hoàn toàn ý thức được thực chất đó là gì.

Liên quan đến việc cải cách mở cửa, thực ra có rất nhiều điều còn kinh khủng hơn nữa. Làm một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp, trong quá trình viết bài này, sở dĩ tôi hạ quyết tâm nói về những điều kinh khủng này, cũng không phải hy vọng kích khởi lòng thù hận của mọi người, mà là hy vọng thế nhân có thể nhận rõ ma quỷ. Ma quỷ đã lừa dối, mê hoặc người Trung Quốc chúng ta, đồng bào người Hoa chúng ta đến một mức độ rất đáng sợ! Những đồng bào người Hoa bị lừa dối, bị lợi dụng, tự thân phải chăng cũng có một số lỗi lầm, vậy nên mới bị ma quỷ mê hoặc, lừa dối và lợi dụng như thế? Vậy chúng ta nên làm thế nào để rút ra bài học đau thương này, để không bao giờ bị ma quỷ lừa gạt và lợi dụng, rơi vào hoàn cảnh khốn khổ như vậy trong tương lai nữa?

Thứ hai, từ góc độ mục đích căn bản để nhìn nhận bản chất của cải cách mở cửa

Từ mục đích căn bản mà nhìn bản chất của cải cách mở cửa, chúng ta có thể thấy đây là tập đoàn chính trị Đảng Cộng sản đang chỉnh đốn cơ sở thống trị của nó. Trước khi cải cách mở cửa, trong thời kỳ Mao Trạch Đông, Đảng Cộng sản lợi dụng chế độ công hữu cướp đoạt của cải của quần chúng nhân dân đến bước bần cùng nhất, không ai dám không nghe lời; sau đó lợi dụng triết học đấu tranh để khiến tất cả mọi người mất đi sự đảm bảo an toàn, họ phải “theo sát Mao chủ tịch”, “theo sát Đảng Cộng sản” mới có thể có được chút an toàn. Trên cơ sở này, Đảng Cộng sản mở rộng sự tà ác của nó đến cực độ, khiến người ta cho dù nhìn thấy Đảng Cộng sản nói dối, chơi trò lưu manh, hô hào “mỗi mẫu ruộng sản xuất được vạn cân”, “làm dương mưu chứ không phải làm âm mưu”,… cũng chỉ có thể gọi dạ bảo vâng, tiếp tục đi theo để đổi lấy sự an toàn. Phương thức thống trị này kéo dài đến khi kết thúc cách mạng văn hóa. Đến sau năm 1976, kinh tế quốc dân hầu như rơi vào bế tắc, vì vậy cơ sở thống trị lúc đầu của Đảng Cộng sản hầu như không thể tiếp tục giữ vững. Ngay lúc này, Đảng Cộng sản điều chỉnh cơ sở thống trị của bản thân.

Làm sao để điều chỉnh đây? Nó tiếp tục nắm giữ thật chắc quân đội và chính phủ trong tay, do đảng của nó, tuyển chọn con cháu của nó trực tiếp nắm quyền. Sau đó tự xưng là lấy việc kiến thiết kinh tế làm trung tâm, làm cho kinh tế phát triển, từ đó kéo dài sự thống trị của Đảng Cộng sản. Nhưng trong quá trình phát triển kinh tế, nó lại dùng các loại thủ đoạn để người của nó nắm giữ các lĩnh vực chủ chốt trong nền kinh tế quốc dân – cũng chính là trong tay của con cháu nó và trong tay của các “bao tay trắng” (1) mà chúng uỷ thác. Như thế, mạch sống của nền kinh tế đã nằm trong tay nó, kết hợp với quân đội chính phủ nắm giữ trong tay, từ đó hình thành tập đoàn lợi ích chính trị – kinh tế. Đây là cơ sở thống trị sau khi canh tân của Trung Cộng, cũng là mục đích thật sự của việc cải cách mở cửa.

Thứ ba, bản chất thực sự của cải cách mở cửa nhìn từ góc độ quá trình thực thi

Từ quá trình thực thi mà nhìn nhận bản chất của cải cách mở cửa, đây là tập đoàn thống trị đang liên tục điều chỉnh sự cân bằng trong nội bộ đảng. Nó đang cho phép người dân tích góp của cải thông qua cải cách mở cửa, từ đó khiến Trung Cộng có thể cân bằng nội bộ từ bên trong thông qua quá trình hấp thụ của cải trong xã hội, cũng chính là: làm thế nào khiến các thành viên cốt cán của tập đoàn chính trị – kinh tế thu được lợi ích. Liệu mối quan hệ giữa các gia tộc lớn có thể được điều phối để tránh tình trạng “gà nhà giết gà nhà” không?

Về phương diên này, ý kiến nhất trí thứ nhất mà Trung Cộng đạt được trong nội bộ là: mỗi gia tộc lớn nên cử một con em tham gia làm chính trị, những người còn lại thì sẽ tập trung vào kinh tế. Sự sắp xếp này đã dẫn đến nạn tham nhũng tràn lan trong mười năm đầu tiên của thời kỳ cải cách mở cửa của xã hội Trung Quốc, gây ra sự bất mãn tột độ trong quần chúng nhân dân từ trên xuống dưới trên toàn quốc. Cuối cùng dẫn đến sự kiện “Lục tứ” ở quảng trường Thiên An Môn năm 1989.

Trung Cộng là một cơ cấu quyền lực từ trên xuống dưới. Mỗi vị lãnh đạo đảng muốn duy trì quyền lực đều phải đồng thời kiểm soát kinh tế. Do đó, quá trình cải cách bao gồm việc chuyển giao quyền lực và nguồn lực kinh tế; nếu các phương pháp cải cách không giải quyết được vấn đề thì sẽ giải quyết bằng pháp luật như “trừng phạt tham nhũng”. Như vậy, “cải cách” cũng là một thủ đoạn, một phần của thủ đoạn trong phối hợp nội bộ Trung Cộng.

Thứ tư, thực chất của cải cách mở cửa nhìn từ góc độ kết quả đạt được

Xét từ những kết quả đạt được, bản chất của việc cải cách mở cửa là giết gà lấy trứng, từ đó thỏa mãn lòng tham vô độ của kẻ thống trị. Cải cách mở cửa của Trung Cộng thực chất nhằm mục đích “tối đa hóa lợi ích của tập đoàn thống trị”. Do đó, cải cách mở cửa này thể hiện đặc điểm “giết gà lấy trứng, thu không đủ chi, tát ao bắt cá, thay đổi xoành xoạch, đồng thời kiếm lợi nhuận khổng lồ”.

Lấy ngành bất động sản, một ngành được phát triển dưới sự quy hoạch của Trung Cộng làm ví dụ. Ngành này thể hiện hai đặc điểm chính. Thứ nhất, giá nhà luôn cao hơn nhiều so với mức thu nhập thực tế của người dân Trung Quốc. Bởi vì chính phủ khuyến khích việc mua nhà và thậm chí đầu cơ thông qua các khoản vay thế chấp ngân hàng, vậy nên người dân Trung Quốc thực tế là đang đầu tư thu nhập của họ trong mười mấy năm hoặc thậm chí vài chục năm tới vào việc mua nhà hoặc đầu cơ nhà ở. Điều này dẫn đến tỷ trọng giá nhà ở so với mức lương bình quân của người Trung Quốc cao hơn nhiều so với các nước kinh tế hàng hóa khác trên thế giới.

Thứ hai, hình thành nhiều kênh vận chuyển tài chính khổng lồ. Các kênh công khai như phí chuyển nhượng đất đai, tiền thuế và lợi nhuận đầu tư. Một mặt, nhà nước lợi dụng hình thức chuyển nhượng đất đai và đấu thầu của các nhà đầu tư để kìm hãm lợi nhuận ròng của các nhà đầu tư bất động sản và khiến phí chuyển nhượng đất đai từng bước tăng đều. Mặt khác, vì phần lớn doanh thu từ việc chuyển nhượng đất đai thuộc về chính quyền địa phương, nên họ có thể tích cực và chủ động thao túng giá đất và bất động sản tăng lên. Nhà nước cũng thu một tỷ lệ thuế và lệ phí rất cao trong quá trình xây dựng và giao dịch bất động sản. Các ngân hàng và nhà đầu tư cũng thu được lợi nhuận đầu tư. Bên cạnh các kênh vận chuyển lợi nhuận công khai, còn có các kênh ngầm, chẳng hạn như hối lộ và tài sản bí mật. Ví dụ, các công ty bất động sản hối lộ những người có quyền lực ở các cấp để có được những cơ hội tốt hơn. Những người có quyền lực và giàu có sử dụng bất động sản giá cao như một thủ đoạn để che giấu hoặc điều chỉnh tài sản.

Trong quá trình vận chuyển của kênh này, yếu tố then chốt nằm ở việc giá nhà đất luôn có xu hướng không ngừng tăng giá. Do đó, tất cả những người tham gia vào cuộc chơi như người nắm quyền lực cấp cao, những người nắm quyền lực địa phương, chính quyền địa phương, bao tay trắng, ngân hàng, các nhà phát triển bất động sản, các nhà đầu tư bất động sản, cơ quan thuế, v.v. đều rất hoan hỷ, họ liên tục thúc đẩy giá nhà bình quân tăng lên. Trong khi những người lao động ở tầng lớp trung lưu và hạ lưu đang phải cực lực làm việc để trả các khoản nợ thế chấp, vừa khổ sở vừa vui mừng, chỉ là áp lực trả nợ ngày càng gia tăng, cảm giác “khổ sở” và “áp lực” ngày càng lớn mà thôi. Đây là tình hình chung của ngành bất động sản Trung Quốc. Và cục diện này được hình thảnh bởi những người tình nguyện mắc câu thông qua luật pháp và chế độ chính sách.

Người thiết kế những quy định này trên thực chất họ là người đứng đầu các kênh vận chuyển lợi ích. Họ thao túng luật pháp và chính sách, quy định quốc gia, rồi dùng các quy định đó tạo ra một nền kinh tế vận hành siêu tốc, nhằm thỏa mãn tham vọng vô độ của họ. Do đó, những người thiết kế ra những quy định như vậy khá xảo quyệt. Tuy nhiên, các quy định này cũng tiềm ẩn những nguy cơ. Nguy cơ này nằm ở tầm nhìn hạn hẹp như tát ao bắt cá, thu không đủ chi, hơn nữa, nó đã uy hiếp sự tuần hoàn kinh tế của Trung Quốc, một khi kinh tế suy thoái thì sẽ dẫn đến một cuộc khủng hoảng lớn. Ngoài ra, trong quá trình vận chuyển và tuần hoàn siêu tốc của toàn bộ nền kinh tế, tài nguyên nước, tài nguyên đất, tài nguyên sinh thái và tình trạng bầu khí quyển của Trung Quốc đều bị thiệt hại nghiêm trọng. Đạo đức xã hội Trung Quốc cũng nhanh chóng xuống dốc.

Thứ năm, tại sao chỉ là cải cách kinh tế khập khiễng

Bản chất thực sự của cải cách mở cửa, cũng chính là mục tiêu cuối cùng để lãnh đạo cấp cao nhất của Trung Cộng ủng hộ việc cải cách mở cửa (nhằm điều chỉnh cơ sở thống trị của Trung Cộng) là một bí mật thực sự của lãnh đạo cấp cao Trung Cộng, điều mà rất nhiều người đứng ngoài chưa từng nghĩ đến. Rất nhiều người trong xã hội Trung Quốc, thậm chí cả những nhân vật chính trị cấp cao, mặc dù chứng kiến ​​thực trạng tham nhũng trong nội bộ Đảng, lại tin rằng sự tham nhũng này là hệ quả của việc cải cách mở cửa. Họ thường không ngờ được rằng ý đồ thực sự của nhóm lãnh đạo cấp cao Trung Cộng là: mở rộng và hợp pháp hóa loại tham nhũng này, làm cho lợi ích mà những người thân tín của họ nắm giữ và phân phối được bảo đảm bởi luật pháp, thể chế và thực tế chính trị.

Nói sâu xa hơn, điều mà những quan chức cấp cao này không nghĩ đến là: Thứ nhất, sự tham nhũng được bảo đảm này và việc tiếp tục kiểm soát quân đội và chính phủ, mới là mục tiêu cuối cùng của việc Trung Cộng khởi xướng và duy trì cải cách mở cửa. Thứ hai, sự tham nhũng được bảo đảm này và việc tiếp tục kiểm soát quân đội và chính phủ mới là lý do tại sao Trung Cộng chỉ theo đuổi cải cách kinh tế mà không theo đuổi cải cách chính trị. Thứ ba, việc bảo đảm tham nhũng và duy trì sự kiểm soát của quân đội và chính phủ là lý do tại sao Trung Cộng cho phép các cố vấn tham gia vào việc soạn thảo luật và thảo luận về cải cách thể chế kinh tế. Đây cũng là lý do tại sao những điều chỉnh như vậy được gọi là “cải cách thể chế kinh tế”. Tuy nhiên, các nhân sĩ xã hội và cố vấn chỉ có thể tham gia vào việc soạn thảo và thảo luận, chứ không thể tham gia vào quá trình ra quyết định cuối cùng về cải cách kinh tế. Thứ tư, việc bảo đảm tham nhũng và duy trì sự kiểm soát của quân đội và chính phủ không có nghĩa là thể chế chính trị chưa từng có sự thay đổi nào. Thay vào đó, kể từ năm 1978, các điều chỉnh đã được thực hiện định kỳ. Nhưng, hễ liên quan đến sự điều chỉnh thay đổi thể chế chính trị, thì nhất định không cho phép bất kỳ người ngoài nào xen vào. Từ góc độ các quyết định cấp cao nhất vào các thời kỳ khác nhau, nó không được gọi là “cải cách thể chế chính trị”.

Thứ sáu, điều gì đã quyết định số phận của cải cách mở cửa?

Tại sao cải cách mở cửa của Trung Quốc lại đi theo con đường như thế? Tất nhiên, mặt xấu của nhân tính đang khởi tác dụng, nhưng căn bản hơn vẫn là do sự dẫn lối của ma quỷ. Trong bất kỳ thời kỳ lịch sử nào, người thống trị cần phải điều chỉnh nền tảng thống trị của mình dựa theo hình thế; điều này không có gì đặc biệt. Tuy nhiên, theo văn hóa truyền thống Trung Hoa, ông Trời là có yêu cầu đối với người thống trị: họ nhất định phải kính Trời trọng đức, và lấy thân làm gương mới có thể nhận được sự ủng hộ của các đại thần và dân chúng. Đây là một tín ngưỡng được phổ biến, rộng rãi và chân thật phổ biến trong mọi tầng lớp người dân trong xã hội truyền thống Trung Hoa.

Nhưng Đảng Cộng sản lấy tư tưởng vô thần luận làm chỉ đạo, điều này dẫn đến việc nó không muốn, không biết, cũng không thể nhận được sự chỉ đạo hệ thống của thiên lý, cũng không thể từ góc độ tin vào thiên lý để kiềm chế mặt ác trong nhân tính của bản thân. Tuyên bố của nó về việc kiềm chế mặt xấu của nhân tính thông qua sự quản lý của tổ chức Đảng thực chất là một cái bẫy lớn. Vì giới lãnh đạo cấp cao, cấp cao nhất của Trung Cộng có thể tham gia vào quá trình ra quyết định, đồng thời kiểm soát huyết mạch của nền kinh tế xã hội và nhiều tập đoàn tài chính lớn, họ thực chất là những người lập pháp, lại là những người tham gia kinh tế – xã hội, họ vừa là trọng tài, vừa là vận động viên, vừa là người giám sát chính mình. Do đó, các cuộc cải cách mà họ thực hiện ở các giai đoạn khác nhau thực chất đều có lợi nhất cho họ, dẫn đến sự bất thường trong phương thức vận hành kinh tế – xã hội ở Trung Quốc. Kết quả cuối cùng của những cuộc cải cách này chắc chắn sẽ dẫn đến việc khoảng cách giàu nghèo xã hội lên đến cực điểm, bóc lột tàn bạo người lao động cấp thấp, toàn bộ hệ thống kinh tế thu không đủ chi, giết gà lấy trứng, trong khi các tầng lớp cấp cao đang gom góp một lượng lớn của cải hợp pháp và bất hợp pháp trong xã hội.

Ghi chú của người dịch

(1) Bao tay trắng: là những người trung gian thay mặt các quan chức tham nhũng hoặc giới siêu giàu thực hiện các giao dịch ngầm, hợp thức hóa tài sản bất minh hoặc đầu tư kinh doanh, nhằm che giấu danh tính thực sự và trốn tránh sự giám sát của pháp luật.

Dịch từ: https://www.zhengjian.org/node/291446

Ngày đăng: 22-06-2026