Chương 3 – Phần hạ: Cuộc bức hại thế kỷ do cái ác sinh ra từ lòng đố kỵ
[EpochTimes – 26/12/2012]
7. Hệ thống chỉ huy phi pháp của Giang Trạch Dân – Phòng 610
Vào ngày 20 tháng 4 năm 2000, Wall Street Journal đã đăng một bài báo có tiêu đề “Cho đến ngày cuối đời, bà Trần vẫn nói tu luyện Pháp Luân Công là một quyền lợi”, trong đó tiết lộ quá trình nữ học viên Pháp Luân Công Trần Tử Tú bị tra tấn đến chết. Nhà báo Ian Johnson nhờ bài viết này mà đã đạt được giải thưởng báo chí hàng năm Pulitzer. [1]
Bà Trần Tử Tú là một công nhân đã về hưu, nhà ở làng Từ Gia, Bắc Quan, quận Duy Thành, thành phố Duy Phường, tỉnh Sơn Đông. Cuộc đời bà Trần nhiều sóng gió, ở tuổi 37, cuộc hôn nhân mới trải qua 14 năm thì chồng bà được chẩn đoán mắc bệnh ung thư gan giai đoạn cuối. Không lâu sau khi chồng mất, người mẹ sống cùng với họ cũng qua đời, để lại hai đứa con 13 và 11 tuổi. Vào ngày 16 tháng 2 năm 2000, bà Trần Tử Tú đang đi trên phố thì bị người phụ trách cuộc đàn áp Pháp Luân Công ở địa phương bắt giữ và bị tạm giam ở đồn cảnh sát Bắc Quan. Chiều hôm sau, bà bị đưa đến văn phòng thành lập tạm thời của Trung tâm giám sát chuyển hoá Pháp Luân Công ở phố Thành Quan. Các quan viên chính phủ đã dùng gậy cao su, dùi cui điện đánh vào đùi, chân, phía dưới lưng của bà. Họ còn dùng cả roi chăn trâu đánh vào đầu và cổ bà. Những người bị giam cùng với bà nói rằng cả đêm có thể nghe thấy tiếng kêu thê lương của bà Trần truyền đến từ phòng tra tấn. Những người kia không ngừng quát lớn muốn bà Trần từ bỏ Pháp Luân Công. Mỗi lần như vậy bà Trần đều cự tuyệt. Một ngày trước khi bà Trần Tử Tú qua đời, những người bắt giữ bà lại một lần nữa yêu cầu bà từ bỏ đức tin của mình đối với Pháp Luân Đại Pháp. Sau một loạt đòn roi, với tình trạng gần như bất tỉnh, người phụ nữ 58 tuổi vẫn kiên định lắc đầu. Sáng ngày 20, Trần Tử Tú, người đang hấp hối, bị ép phải bò bằng chân trần trên tuyết. Hai ngày bị tra tấn đã khiến chân của bà bị bầm tím nghiêm trọng, mái tóc đen của bà bê bết máu mủ. Bà nôn mửa, ngã quỵ rồi ngất xỉu và không bao giờ tỉnh lại nữa.
Toàn bộ gia đình cụ Trần Vận Xuyên ở làng Tàm Phòng Doanh, thị trấn Bắc Tân Bảo, huyện Hoài Lai, thành phố Trương Gia Khẩu, tỉnh Hà Bắc đều tu luyện Pháp Luân Công. Nhưng vì kiên định tín ngưỡng Chân Thiện Nhẫn nên cả nhà có bảy người thì bốn người bị Trung cộng bức hại đến chết, một người cho đến nay vẫn còn bị giam giữ phi pháp, một cô cháu ngoại vị thành niên hiện không rõ tung tích. Người con trai cả Trần Ái Trung từng bị sốc điện tàn nhẫn bởi dùi cui điện có hiệu điện thế cao áp lên đến 300000 vôn, khiến cho cả tay và chân bị tàn phế. Vào ngày 20 tháng 9 năm 2001, ông bị bức thực tại trại lao động cưỡng bức Hà Hoa Khanh thành phố Đường Sơn, bị tra tấn đến chết khi mới 33 tuổi. Người con thứ hai, Trần Ái Lập, đã từng bị giam giữ bất hợp pháp trong nhà tù Ký Đông thành phố Đường Sơn. Ông bị tra tấn đến mức cơ thể chỉ còn nặng hơn 25 cân, chịu tra tấn tàn khốc nhiều không kể xiết. Sau đó ông lại bị giam giữ trong trung tâm tẩy não. Ông đã qua đời vào ngày 5 tháng 11 năm 2004 do bị bức hại nghiêm trọng về thể chất. Người con gái út Trần Hồng Bình bị bắt đến trại lao động cưỡng bức Cao Dương một cách phi pháp, bị vài chục người luân phiên tẩy não suốt ngày đêm, không những bị đánh đập mà còn bị tiêm thuốc không rõ nguồn gốc. Bà bị bức hại đến chết vào ngày 5 tháng 3 năm 2003. Mẹ là Vương Liên Vinh cũng từng bị bắt, bị đánh và bị đưa đến lớp tẩy não. Để tránh bị bắt cóc lần nữa, bà Vương đã đi lưu lạc khắp nơi. Sau khi trải qua bảy năm ma nạn, bà Vương Liên Vinh đã hàm oan qua đời vào ngày 4 tháng 8 năm 2006 tại nước ngoài. Cha là Trần Vận Xuyên đã qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi không rõ nguyên nhân vào ngày 11 tháng 1 năm 2009, người gây tai nạn đã lái xe bỏ trốn. Gia đình bảy người chỉ còn lại Trần Thục Lan, người vẫn đang bị giam giữ và bức hại bất hợp pháp tại nhà tù nữ Thiên Đường Hà ở Bắc Kinh và con gái cô, Lý Dĩnh, hiện vẫn chưa rõ tung tích và tình trạng sống chết. Trường hợp bức hại xảy ra với gia đình họ đã thu hút sự chú ý của Liên hợp quốc. Và đó cũng là hình ảnh thu nhỏ của cuộc bức hại của Trung cộng đối với hàng nghìn vạn đệ tử Đại Pháp kiên trì tín ngưỡng Chân Thiện Nhẫn ở Trung Quốc.
Liễu Chí Mai, sinh tại làng Tam Thanh, thị trấn Đoàn Vượng, thành phố Lai Dương, tỉnh Sơn Đông, là sinh viên hệ 97 khoa Kỹ thuật hoá học của trường đại học Thanh Hoa. Năm ấy Liễu Chí Mai 17 tuổi, sau một lần kiểm tra tuyển chọn, đã được cử đi học ở Đại học Thanh Hoa với thành tích đứng đầu tỉnh Sơn Đông. Sau khi cuộc đàn áp bắt đầu, bà bị đuổi khỏi đại học Thanh Hoa. Năm 2001, bà bị kết án bất hợp pháp 12 năm tù, bị đưa đến nhà tù nữ tỉnh Sơn Đông. Năm đó bà mới 21 tuổi. Do bị tra tấn tàn khốc trong thời gian dài và bị cưỡng chế tiêm các loại thuốc không rõ nguồn gốc gây phá huỷ hệ thần kinh, nên có thời gian tinh thần Liễu Chí Mai trở nên bất thường. Tệ hơn nữa, trước khi ra tù vào tháng 11 năm 2008, bà đã bị nhà tù tiêm thuốc độc. Sau ba ngày trở về nhà, Liễu Chí Mai đột nhiên bị tâm thần, bệnh càng ngày càng nặng, bắt đầu nói năng lộn xộn và mất trí nhớ. Rốt cuộc bà ấy đã phải chịu đựng những ma nạn nào trong tù? Một Liễu Chí Mai bị mất trí nhớ đã không cách nào nói rõ được nữa.
Những trường hợp bức hại này chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Từ một vài số liệu được Minh Huệ net công bố, chúng ta có thể thấy số trường hợp được xác nhận bị bức hại đến chết tính đến tháng 5 năm 2012 là 3537 người. Đây chỉ là một số ít trường hợp rất khó mới truyền được ra ngoài dưới sự phong tỏa nghiêm mật. Hơn 100000 người đã bị giam giữ bất hợp pháp trong các trại lao động. “Báo cáo tự do tôn giáo” năm 2008 của chính phủ Mỹ đã đề cập rằng hơn một nửa số người trong các trại lao động của Trung Quốc là học viên Pháp Luân Công. Cũng có nhiều học viên Pháp Luân Công bị giam trong bệnh viện tâm thần và bị tiêm các loại thuốc không rõ nguồn gốc. Vô số học viên bị bắt đến “lớp tẩy não” và phải trải qua sự cưỡng chế tẩy não đáng sợ. Vì không từ bỏ tín ngưỡng của mình mà các học viên Pháp Luân Công đã bị đối xử bất công ở nhiều phương diện như xin việc, nghỉ việc, học lên cao, xuất ngoại, thăng chức, cung cấp nhà ở, v.v Nó đã trở thành chuyện thường nhật đối với các học viên Pháp Luân Công.
Bức hại có hệ thống
Khi các học viên Pháp Luân Công bị tra tấn, họ thường nghe thấy các cảnh sát côn đồ nhắc lại mệnh lệnh rõ ràng của Giang Trạch Dân đối với Pháp Luân Công là “bôi nhọ thanh danh, vắt kiệt tài chính và huỷ hoại thân thể”. Tất cả các chính sách bức hại này được thực thi bởi Phòng 610, một tổ chức Gestapo do Giang Trạch Dân thành lập. Chúng ta nói cuộc bức hại này có “tính hệ thống, tính phổ biến, và bị che đậy”. Trong đó “tính hệ thống” chính là dựa vào việc thực thi cụ thể của Phòng 610 này. Phòng 610 là một tổ chức đặt ngoài vòng pháp luật, đứng trên cả luật pháp, giống như “Tổ cách mạng văn hoá trung ương”.
Trên thực tế, luật pháp Trung Quốc căn bản là không có điều khoản nào có thể áp dụng đối với Pháp Luân Công, mà bản chất của cuộc bức hại chính là việc thực thi vận động chính trị một cách phi pháp, phải lấy phương thức vận động chính trị mà tiến hành. Ngày 7 tháng 6 năm 1999, tại cuộc họp Bộ Chính trị, Giang Trạch Dân đã tuyên bố thành lập một tổ lãnh đạo mới thuộc Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc để xử lý vấn đề Pháp Luân Công. Thành lập một văn phòng dưới quyền của tổ lãnh đạo này để xử lý các sự vụ thường nhật.
Văn phòng này được gọi là Phòng 610 vì nó được thành lập vào ngày 10 tháng 6 năm 1999. Hầu hết mọi chi bộ của đảng, từ cấp tỉnh đến các quận, huyện đều thành lập Phòng 610. Quyền lực của Phòng 610 không đến từ nhà nước. Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc và Quốc vụ viện đều không có quyền điều hành Phòng 610, mặc dù sau này một tấm biển đã được treo ở Quốc vụ viện để che mắt công chúng. Trên thực tế, quyền lực của Phòng 610 đến từ Đảng Cộng sản Trung Quốc. Mỗi Phòng 610 đều nhận lệnh từ Phòng 610 cấp trên, tầng tầng như thế cho đến Phòng 610 trung ương. Phòng 610 ở mỗi cấp cũng đặt dưới sự chỉ đạo của đảng uỷ cùng cấp. Vẫn còn hàng nghìn Phòng 610 hoạt động ở Trung Quốc đến ngày nay. [2]
Từ kinh nghiệm của Lưu Kinh, người phụ trách Phòng 610 trung ương trong 10 năm, có thể có cái nhìn sơ lược về tổ chức bí mật này. Cả đời Lưu Kinh đã đi theo con đường “người kế tục chủ nghĩa cộng sản” kinh điển. Cha dượng của ông ta là một quan chức cấp cao của ĐCSTQ, nên ông ta thuộc về một nhóm người mà hiện nay được gọi là thái tử đảng. Ông ta gia nhập đảng khi còn học tại Đại học Công nghiệp Bắc Kinh. Khi Cách mạng văn hoá bắt đầu vào năm 1966, tổ công tác do Lưu Thiếu Kỳ và Đặng Tiểu Bình cử đến đã đóng tại Đại học Công nghiệp Bắc Kinh. Sau đó, vẫn là Lưu Kinh với vai trò là chủ nhiệm của Uỷ ban Cách mạng văn hoá trường đã chống lại bọn “xã hội đen”, đánh giáo sư và chỉnh lý hồ sơ đen của giáo viên và sinh viên phản đối tổ công tác. Vào tháng 7, sau khi Lưu Thiếu Kỳ và Đặng Tiểu Bình thất thế, Lưu Kinh cần tìm một cơ hội mới. Vào ngày 12 tháng 8, Lưu Kinh và Đàm Lực Phu cùng đưa ra một tấm áp phích cỡ lớn có tiêu đề “Thảo luận từ câu đối”, kiến nghị với Mao Trạch Đông và Trung ương Trung Cộng rằng cần đem “Huyết thống luận” tinh chỉnh thành chính sách, thành nội dung của các sách báo trong tương lai. Ít nhất hàng chục nghìn người trên khắp cả nước đã bị đánh đập và sát hại trong “cuộc khủng bố đỏ” dưới sự chỉ đạo của “Huyết thống luận”. Gần Bắc Kinh, 1772 người đã bị đánh chết trong “Tháng 8 đỏ” trong cao trào “Huyết thống luận”.
Sau cách mạng văn hoá, thái tử đảng bắt đầu kinh doanh. Lưu Kinh gia nhập công ty Khang Hoa của Đặng Phác Phương, con trai Đặng Tiểu Bình. Sau này Lưu lại là phó chủ tịch hội đồng điều hành của Liên đoàn Người khuyết tật Trung Quốc, nơi Đặng Phác Phương là chủ tịch. Sau sự kiện Lục Tứ, các quan chức quan trọng của hệ thống Khang Hoa lần lượt được bổ nhiệm vào giới chính trị. Ví như Du Chính Thanh từng là bí thư Thành uỷ Thanh Đảo (hiện nay là bí thư Thành uỷ Thượng Hải), Lưu Kinh là bí thư Thành Uỷ Côn Minh. Vì kinh nghiệm này, sau này trong cuộc tranh đoạt quyền lực, khi Giang Trạch Dân lật đổ người nắm quân quyền là Dương Thượng Côn, đại tổng quản Tăng Khánh Hồng của Giang đã lợi dụng Lưu Kinh, cũng là thái tử đảng, và Du Chính Thanh, người cũng có kinh nghiệm tương tự thông qua Đặng Phác Phương mà thuyết phục Đặng Tiểu Bình cuối cùng phải vứt bỏ người huynh đệ Dương Thượng Côn của mình.
Tháng 6 năm 1999, khi Giang Trạch Dân muốn thành lập Phòng 610, một tổ chức bí mật bức hại Pháp Luân Công ngoài vòng pháp luật, ông ta cần một người trung thành với mình và có tiểu sử có thể chứng minh là một kẻ độc ác. Người này không ai khác chính là Lưu Kinh.
Cơ cấu của Phòng 610 Trung ương Trung cộng giống như cơ cấu của bộ phận cấp trên của nó – Tổ lãnh đạo xử lý các vấn đề của Pháp Luân Công của Trung ương Trung Cộng. Khi mới thành lập, tổ trưởng của tổ lãnh đạo là Lý Lam Thanh, tổ phó là La Cán và Đinh Quan Căn. Lý Lam Thanh là uỷ viên của Uỷ ban Thường vụ Bộ Chính trị vào thời điểm đó, nói rằng vị trí của tổ này trong nội bộ đảng là hạch tâm lãnh đạo tối cao. Một tổ phó là bí thư Uỷ ban Chính trị và Pháp luật Trung ương Trung cộng, người còn lại là bộ trưởng Bộ Tuyên truyền Trung ương Trung cộng. Họ lần lượt đại diện cho nòng súng (công cụ trấn áp) và ngòi bút (công cụ tuyên truyền) của Trung cộng. Khi đó, giám đốc Phòng 610 Trung ương là Vương Mậu Lâm, nguyên Bí thư Tỉnh uỷ Hồ Nam, cũng biểu đạt ra rằng cấp bậc của nó là cấp tỉnh, cấp bộ. Một phó giám đốc là Lưu Kinh, thứ trưởng Bộ Công an, đại biểu cho việc trấn áp bạo lực. Một phó giám đốc khác là Lý Đông Sinh, khi đó ông ta là phó giám đốc CCTV, đại diện cho ngòi bút tuyên truyền. Hai năm sau, thuận theo việc Lý Lam Thanh và Vương Mậu Lâm nghỉ hưu, vị trí của họ được thay thế bởi La Cán và Lưu Kinh, đại biểu cho hệ thống Chính trị và Pháp luật. Kể từ đó, do đàn áp kéo dài vài năm vẫn không thể áp đảo được Pháp Luân Công, hiệu quả của cuộc đàn áp chính trị kia bị phần lớn xã hội hoài nghi. Trung cộng đã chuyển sang che đậy cuộc đàn áp, hệ thống tuyên truyền dần dần mai một. Đến nỗi vào năm 2009, khi Lý Đông Sinh, người đã giữ chức thứ trưởng Bộ Tuyên truyền Trung ương, kế nhiệm Lưu Kinh đang bị bệnh, làm giám đốc Phòng 610 Trung ương. Ông ta đã được bổ nhiệm làm thứ trưởng Bộ Công an và phó bí thư đảng uỷ dưới hình thức bổ nhiệm xuyên bộ rất hiếm thấy.
“Chuyển hoá”: Bạo lực, tuyên truyền áp lực cao và “tẩy não”
Đúng như một quan chức cấp cao Trung Quốc nói với tờ The Washington Post, trấn áp thời kỳ đầu đã không thành công, mãi đến năm 2001 mới hình thành “phương pháp” hữu hiệu. Phương pháp hữu hiệu này bao gồm ba phương diện: bạo lực, tuyên truyền áp lực cao và tẩy não. Cả ba đều không thể thiếu và tẩy não là chìa khoá.[3] Trong tuyên truyền công khai, Trung cộng đã đặt cho sự kết hợp của bạo lực, tuyên truyền áp lực cao và tẩy não một danh xưng chuyên môn khiến ngoại giới mê hoặc, gọi là “chuyển hoá”.
Các phương tiện truyền thông của Trung cộng vu khống Pháp Luân Công là đối nghịch với toàn xã hội, nhằm kích động lòng thù hận để có thể tiến hành cuộc bức hại. Mà cụ thể đối với các học viên Pháp Luân Công chính là chính sách bức hại dựa trên “chuyển hoá”, cưỡng bức các học viên Pháp Luân Công ký giấy cam đoan từ bỏ tu luyện. Từ đó, có một chỉ tiêu mới gọi là “tỷ lệ chuyển hoá”, cũng giống như chỉ tiêu GDP của một địa phương. Tỷ lệ chuyển hoá được dùng để liên kết với hiệu quả hoạt động của chính quyền địa phương, với chiếc mũ ô sa của lãnh đạo đơn vị và quan viên các cấp. Thậm chí còn liên quan đến việc đánh giá trại lao động, nhà tù, nghiệp vụ của cảnh sát có liên quan. Hậu quả mang đến khi truy cầu GDP cao rõ như ban ngày, cũng như vậy, bức hại để truy cầu “tỷ lệ chuyển hoá” cao đối với các học viên Pháp Luân Công còn gây sốc hơn.
Việc “chuyển hoá” chính là bức ép các học viên Pháp Luân Công ký vào cái gọi là “tam thư”, “ngũ thư” (hối quá thư, bảo chứng thư, quyết liệt thư, yết phê thư, quyết tâm thư, v.v..). “Bảo chứng thư” có nghĩa là khiến học viên Pháp Luân Công viết ra văn bản có nội dung mà Trung cộng chỉ định rồi ký tên lên đó. Nội dung bao gồm: công khai bôi nhọ những lợi ích to lớn của việc tu luyện Pháp Luân Công đối với thể chất và tinh thần của một người; “nhận sai”, “nhận tội” với Trung cộng; biểu thị “cảm ân” đối với hoạt động tẩy não chuyển hoá của Trung cộng; hùa theo Trung cộng phỉ báng Pháp Luân Công; cam đoan không lại tu luyện Pháp Luân Công nữa; cam đoan không lại vì Pháp Luân Công mà kiến nghị nữa; v.v.. “Bảo chứng thư” là tài liệu văn bản lấy được bằng thủ đoạn bạo lực, khi các học viên Pháp Luân Công bị mất tự do về thể xác, tinh thần và thân thể chịu sự bức hại nghiêm trọng.
Phòng 610 các nơi đã tổ chức các lớp tẩy não để chuyển hoá các học viên Pháp Luân Công. Một việc quan trọng mà các trại lao động và nhà tù, nơi giam giữ phi pháp một lượng lớn các học viên Pháp Luân Công, chính là chuyển hoá học viên, ký “tam thư”, “ngũ thư”. Ngoài các trại lao động và nhà tù, Phòng 610 còn chuyên môn thiết lập nhiều loại lớp tẩy não khác nhau để chuyển hoá học viên Pháp Luân Công.
Sau khi cuộc đàn áp Pháp Luân Công bắt đầu, trong tin tức vạch trần lớp tẩy não trên Minh Huệ net thường đề cập đến một nơi gọi là “Trung tâm đào tạo pháp chế”. Người bình thường nghĩ rằng đây là một đơn vị đào tạo phổ biến pháp luật nào đó và chỉ là thuận tiện dùng nó làm “lớp chuyển hoá” tẩy não học viên Pháp Luân Công. Kỳ thực hoàn toàn không phải vậy. Trong “Nhiệm vụ của Trung tâm đào tạo pháp chế thành phố” được công bố trên trang web của Uỷ ban pháp luật thành phố Thanh Châu, Sơn Đông đã nói minh xác rằng đây là một “cơ sở chuyên phụ trách công tác giáo dục và chuyển hoá học viên Pháp Luân Công”. [4]
Những năm gần đây, thuận theo sự hủ bại của chốn quan trường, mâu thuẫn xã hội càng ngày càng nhiều, người dân kêu oan ngày càng nhiều. Thế là “Trung tâm đào tạo pháp chế” dùng để tẩy não học viên Pháp Luân Công lại bị lợi dụng làm nơi giam giữ phi pháp những người dân thỉnh nguyện. Vào ngày 15 tháng 7 năm 2011, phương tiện truyền thông ở Trung Quốc đại lục công bố một việc là Trung tâm đào tạo pháp chế Thành Cố, Thiểm Tây đã giam giữ người thỉnh nguyện đến chết đói. Ngày 18 tháng 3 năm 2010, Tư Linh Quân, một cựu chiến binh tàn tật hạng ba bị giam 9 tháng 4 ngày đến mức chỉ còn da bọc xương, đã đột tử tại Trung tâm đào tạo pháp chế. Đa số báo chí đã vạch trần hành vi xấu của rất nhiều Trung tâm đào tạo pháp chế. Báo cáo cho biết, để ngăn cản dân oan đi thỉnh nguyện tại Bắc Kinh, huyện Thành Cố, tỉnh Thiểm Tây đã đưa những “kẻ kêu oan dai dẳng” được trả về từ Bắc Kinh vào Trung tâm đào tạo này. Trung tâm đào tạo pháp chế tra tấn người thỉnh nguyện bằng các thủ đoạn tàn khốc không chịu chế ước và thuận tiện nhất như bỏ đói, v.v. khiến cho họ chịu khổ nạn cự đại và sau cùng không thỉnh nguyện nữa. Vì chịu tra tấn thể xác thời gian dài và bị bỏ đói, hầu hết những người “được đào tạo” gầy đến giơ xương, có người thậm chí mất mạng.
Từ cảnh ngộ của những người thỉnh nguyện trong Trung tâm đào tạo pháp chế, người ta có thể hình dung ra hoàn cảnh khốc liệt của các học viên Pháp Luân Công, những người bị Giang Trạch Dân và Trung cộng coi là kẻ thù lớn nhất, tại nơi đó. “Cấm học viên ngủ” được Trung cộng quảng bá rộng rãi như một trong những cách hiệu quả nhất để chuyển hoá các học viên Pháp Luân Công. Buộc các học viên Pháp Luân Công xem video phỉ báng Pháp Luân Công trong hoàn cảnh bị phong bế, cưỡng chế tẩy não, lạm dụng cực hình, đều là các thủ đoạn bạo lực cần thiết để chuyển hoá.
Cực hình
Một ngày cuối tuần giữa tháng 8 năm 2004, trên đường phố Manhattan, New York, nơi các học viên Pháp Luân Công đang giảng chân tướng cuộc bức hại, những người qua đường thỉnh thoảng dừng trước một bảng triển lãm. Trong ánh mắt chăm chú của họ chứa đầy sự bi phẫn và chấn động.
Đó là một câu chuyện về một khuôn mặt xinh đẹp bị huỷ hoại, sự đối lập của các bức ảnh chụp khuôn mặt trước và sau khi bị huỷ hoại khiến người khác đau lòng.
Chủ nhân của câu chuyện là Cao Dung Dung, một nhân viên Phòng Tài chính của Học viện Mỹ thuật Lỗ Tấn, Thẩm Dương. Do không từ bỏ việc tu luyện Pháp Luân Công nên bà bị giam giữ phi pháp tại Trại Lao động cưỡng bức Long Sơn, Thẩm Dương. Vào ngày 7 tháng 5 năm 2004, Cao Dung Dung đã bị đội phó Đại đội 2 Đường Ngọc Bảo và đội trưởng Khương Triệu Hoa của Trại lao động cưỡng bức Long Sơn sốc điện trong 6 giờ liên tục từ 3 giờ chiều đến hơn 9 giờ tối, khiến cho mặt của bà bị biến dạng nghiêm trọng. Sau này Cao Dung Dung đã bị bức hại đến chết.
Kể từ 20 tháng 7 năm 1999, Trung cộng đã áp dụng nhiều thủ đoạn tàn khốc để buộc các học viên Pháp Luân Công chuyển hoá. Hay sử dụng nhất có lẽ chính là sốc điện, nhiều hình thức sốc điện khác nhau, thậm chí còn dùng nhiều dùi cui điện cao thế để sốc điện trong thời gian dài (sốc điện vào miệng, đầu, mặt, ngực, núm vú, bộ phận sinh dục, v.v.) Các hình thức tra tấn thường dùng khác bao gồm: Giường Pháp Luân Công (còn gọi là giường tử thần); bức thực (dùng ống dày bằng nhựa không dùng trong y tế để đổ nước muối đậm đặc, mì ớt hạt tiêu, phân, v.v.); các loại tra tấn còng tay, cùm chân, treo lên cao; các loại đánh đập bằng roi, gậy (gậy cao su, gậy răng sói, roi da, roi dây đồng, ống sắt, roi keo dậu, v.v.); que tre, đinh sắt đâm vào móng tay, đâm vào xương, kìm sắt để nhéo thịt; dội nước lạnh, bắt cởi trần đứng ngoài trời vào mùa đông, mùa hè bị phơi nắng, bị làm bỏng; Cấm đại tiểu tiện trong nhiều ngày; chuồng cọp, ngâm trong nước; ghế cọp, ngồi trên tấm ván, ngồi ghế nhỏ, ngồi ghế sắt; hiếp dâm, hiếp dâm tập thể, lạm dụng tình dục các học viên nữ; cấm ngủ, xuyên kim, chim én bay; treo ngược đầu xuống đất, treo lên với hai tay bị còng ra sau lưng; đè dưới giường, nung nóng làm bỏng da, cho côn trùng đốt, dội nước đá, dùi đâm, còng tay chân ra sau lưng trong tư thế quỳ và diễu đi các phòng giam để làm nhục, chôn sống, sốc điện bằng điện từ, kéo sau xe gắn máy, tiêm thuốc độc; bức thực bằng phân, bức thực bằng thuốc mê, ép dạng hai chân, v.v., có hơn trăm loại. [5]
Thử xem “giường tử thần” là như thế nào. “Giường tử thần” là một trong những biện pháp tra tấn mà Trung cộng dùng để bức hại Pháp Luân Công. Trói học viên trên một chiếc giường cứng, còng hai tay vào thành giường phía trên đầu, dùng dây thừng trói hai chân lại. Sau đó lại dùng dây thừng buộc chặt từ đầu đến chân học viên vào giường. Trói ít nhất trong vài ngày, trong thời gian này không cho phép nới lỏng, xuống giường. Đại tiểu tiện cũng không cho phép thả lỏng và xuống giường. Dây thừng siết rất chặt, khiến học viên hô hấp khó khăn, thậm chí bất tỉnh.
Lạm dụng tình dục
Kể từ khi bè phái Giang Trạch Dân trấn áp Pháp Luân Công, những hình thức tra tấn, làm nhục đối với nữ học viên Pháp Luân Công cùng với những thương tổn mà họ phải chịu khiến người ta thấy sốc.
Theo mô tả ở phần “bạo lực đối với phụ nữ” trong “Báo cáo nhân quyền của Pháp Luân Công”: Trong số hàng trăm nghìn nữ học viên Pháp Luân Công bị giam giữ, rất ít người tránh được việc bị sỉ nhục khi bị bắt lột trần quần áo (có khi bị trong thời gian dài), không cho sử dụng băng vệ sinh, đe doạ tấn công tình dục hoặc bị cưỡng hiếp, hoặc bị đấm đá vào ngực và bộ phận sinh dục, v.v. Càng tà ác hơn, cảnh sát không chỉ sai phạm nhân bức hại nữ học viên Pháp Luân Công, thậm chí cảnh sát Trung Cộng cũng bộc phát thú tính, cưỡng bức hoặc cưỡng hiếp tập thể nữ học viên Pháp Luân Công, sốc điện âm đạo, dùng bàn chải cứng chà xát âm đạo, lột sạch quần áo học viên nữ rồi tống vào phòng giam nam…” Một nữ học viên Pháp Luân Công từng ở hoàn cảnh thập tử nhất sinh nói: “Sự tà ác ở bên trong đó thì bên ngoài không cách nào tưởng tượng được.”
Sáng 6 tháng 4 năm 2004, Kim Tử Dung, một học viên Pháp Luân Công hiện đang ở Nhật Bản, đã phát biểu tại hội nghị Nhân quyền Liên hợp quốc ở Geneva với chủ đề nhân quyền của phụ nữ, bà đã nói về trải nghiệm của bản thân trong trại lao động cưỡng bức nữ ở Bắc Kinh. Bà nói: “Cảnh sát ép tôi từ bỏ tín ngưỡng của mình, họ còng tay và chân tôi vào giường, còng tay chặt đến mức khiến cổ tay tôi chảy máu. Họ không chỉ nhét ống thông từ mũi tôi xuống dạ dày mà còn đặt ống niệu quản, không cho tôi đi nhà vệ sinh. Khi đó tôi vừa đến kỳ kinh, họ sợ tôi làm bẩn chăn bông nên lót một tấm nilon dưới người tôi và lột trần phần thân dưới của tôi… Nhiệt độ tháng 6 ở Bắc Kinh là 35, 36 độ. Mồ hôi và chất bài tiết ẩm ướt phần thân dưới tôi tựa như được hong khô, thức ăn đổ ở phía trên không trôi xuống thực quản, cũng không kết nối tốt, những thứ trút vào dạ dày lại chảy ngược trở ra, chảy lên cổ, lên vai, mọi chỗ đều là những thứ dinh dính. Họ trói tôi một mạch gần 20 ngày. Sau đó họ hạ tôi xuống, ở trên giường tôi đã không thể ngồi dậy được, lưng của tôi đã bị thối rữa, cũng không đi lại được.”
Vào dịp Quốc tế phụ nữ ngày 8 tháng 3 năm 2005, tại Trung tâm Truyền thông Hội nghị Châu Âu ở Strasbourg, hai học viên đến từ Đức và Pháp là Hùng Vĩ và Trần Dĩnh, đã tiết lộ việc trại lao động của Trung cộng tước đoạt nhân phẩm và quyền lợi phụ nữ. Hùng Vĩ, người được giải cứu tới Đức, đã kể lại trải nghiệm của bà ở trại lao động nữ Bắc Kinh. Bà cho biết ngay cả trong kỳ kinh, bà cũng không được sử dụng nhà vệ sinh và băng vệ sinh. Khi bà kháng nghị bạo lực thì cảnh sát còng tay bà và doạ nạt: “Tôi sẽ bẻ gẫy từng ngón tay bà, dội nước sôi bà, xem bà còn luyện hay không.” Hùng Vĩ còn nhắc đến một nữ sinh đại học 19 tuổi, bị cảnh sát sai 8 người nghiện ma túy đánh đập dã man, lột hết quần áo, nhét tất và quần lót vào miệng, dùng giầy cứng đá vào phần thân dưới của cô. Hơn 20 ngày sau thì thấy tinh thần cô gái đó đã không còn được bình thường nữa.
Tội ác chồng chất: Chính sách diệt tận của trung ương và sự tồi tệ của cấp cơ sở
Có người ngoài đã đổ lỗi cho cuộc bức hại vô nhân đạo đối với các học viên Pháp Luân Công là do sự tồi tệ của các nhân viên chấp pháp cấp cơ sở. Thực ra không phải. Sự tệ hại của hệ thống tư pháp của Trung cộng thực sự là vấn đề. Trung cộng đôi khi cũng thực hiện một động gọi là chỉnh đốn xử lý hệ thống tư pháp. Ví dụ, năm 2003, 33000 cảnh sát không đủ tiêu chuẩn đã bị khai trừ, nhưng không ai bị khai trừ vì ngược đãi các học viên Pháp Luân Công. Trái lại, sự ngược đãi của các nhân viên chấp pháp xấu xa đó đối với học viên Pháp Luân Công vừa vặn lại hợp với chính sách bức hại diệt tận Pháp Luân Công của Giang Trạch Dân. Trung cộng còn cử hành vài lần đại hội khen thưởng để biểu dương một vài nhân viên Phòng 610 và một số cảnh sát tà ác bức hại học viên Pháp Luân Công. Ví dụ, Trương Siêu Anh, nguyên bí thư đảng uỷ, giám đốc trại lao động cưỡng bức Mã Tam Gia tỉnh Liêu Ninh, là tổng chỉ huy đứng sau cuộc bức hại các học viên Pháp Luân Công tại trại lao động cưỡng bức Mã Tam Gia. Sự việc tàn nhẫn gây sốc nhất ở Mã Tam Gia là vào tháng 10 năm 2000, 18 nữ học viên Pháp Luân Công đã bị lột sạch quần áo và bị tống vào phòng giam nam, bức hại tàn khốc đã dẫn tới ít nhất 5 người tử vong, 7 người tinh thần thất thường, nhiều người bị tàn tật. Vụ việc này đã gây ra phản ứng dữ dội sau khi bị truyền thông quốc tế phanh phui. Tuy nhiên, Trương Siêu Anh, giám đốc trại lao động cưỡng bức Mã Tam Gia, vì tận lực bức hại nên vào năm 2001 đã được 7 bộ và uỷ ban, bao gồm Ban Tổ chức Trung ương, Ban Tuyên giáo Trung ương, Uỷ ban Chính trị và Pháp luật Trung ương trao tặng “phần thưởng”. Trại lao động cưỡng bức Mã Tam Gia được Trung cộng trao tặng danh hiệu “Tập thể tiên tiến trong công tác giáo dục chuyển hoá toàn quốc”. Ngày 14 tháng 3 năm 2001, Trương Siêu Anh tham gia cái gọi là “Đại hội tổng kết biểu dương công tác giáo dục chuyển hoá của hệ thống hành chính tư pháp tỉnh Liêu Ninh” và nhận được “biểu dương”. Chính một kẻ phản nhân quyền như vậy, sau lại được thăng làm cục trưởng Cục Lao giáo Sở Tư pháp tỉnh Liêu Ninh (cấp phó giám đốc sở), bí thư đảng uỷ, phụ trách toàn bộ công tác của Cục Lao giáo Sở Tư pháp tỉnh Liêu Ninh.
Tháng 2 năm 2001, Uỷ ban Nhân quyền Liên hợp quốc đã chỉ ra trong báo cáo điều tra đặc biệt về tra tấn phụ nữ: “La Cán, thường uỷ Cục Chính trị Trung ương Trung cộng, bí thư Uỷ ban Chính trị và Pháp luật, đã biết rõ về hành động lột quần áo của 18 học viên nữ và quẳng vào phòng giam nam ở Mã Tam Gia.” Theo báo cáo, La Cán từng nhiều lần ra chỉ thị cho Mã Tam Gia và tự thân đốc thúc, chỉ đạo: “Cần tăng cường bức hại Pháp Luân Công.”
Theo truyền thông nhà nước Trung Quốc, tỉnh Liêu Ninh đã đầu tư 1 tỷ nhân dân tệ cho việc cải tạo nhà tù trên toàn tỉnh, riêng Mã Tam Gia ở Thẩm Dương đã tiêu tốn hơn 500 triệu nhân dân tệ. Năm 2003 đã xây dựng xong thành phố nhà tù đệ nhất Trung Quốc, chiếm 2000 mẫu đất.
Hàn Quảng Sinh, nguyên Giám đốc Phòng Tư pháp thành phố Thẩm Dương, tỉnh Liêu Ninh, tiết lộ rằng nơi bức hại Pháp Luân Công nghiêm trọng nhất vào thời điểm đó là Trại lao động cưỡng bức Mã Tam Gia, tỉnh Liêu Ninh. Sau này, Sở Tư pháp tỉnh Liêu Ninh yêu cầu các thành phố tới Mã Tam Gia học tập kinh nghiệm chuyển hoá, phó giám đốc phòng Tư pháp Thành phố Thẩm Dương phụ trách vấn đề này đã đi học tập. Sau khi về ông ta nói: “Kinh nghiệm cơ bản của Mã Tam Gia chính là sử dụng roi điện, chúng ta cũng dùng chúng thôi.”
Có thể thấy, cuộc bức hại tàn khốc này tuyệt đối không phải là vấn đề phẩm chất của tầng cơ sở gì đó. Nói một cách chính xác, chính sách diệt tận của Trung cộng đối với Pháp Luân Công cần phải được thực hiện bởi các nhân viên chấp pháp tầng cơ sở có phẩm chất xấu. Đồng thời, cũng chính bởi chính sách bức hại của Giang Trạch Dân và Trung cộng đã khuyến khích và phóng túng, thậm chí còn tạo ra phẩm chất xấu ác của những nhân viên chấp pháp này. Sự kết hợp của những yếu tố này đã tạo thành cuộc bức hại vô cùng tàn bạo đối với các học viên Pháp Luân Công.
Phần 8: Sự tà ác chưa từng có trên trái đất
Cha xứ Lôi Chấn Viễn (Raymond J.deJaegher, 1905 – 1980) vào năm 1952 đã viết một cuốn sách “Kẻ thù ở bên trong: Một nhân chứng tận mắt chứng kiến cuộc xâm chiếm Trung Quốc của ĐCSTQ”, trong đó ông nhớ lại trải nghiệm của mình tại Trung Quốc. Trong sách viết, cha xứ Lôi Minh Viễn (Vincent Lebbe, 19/8/1877 – 24/6/1940), người truyền đạo Thiên Chúa Giáo ở Trung Quốc 40 năm, lúc chạy thoát khỏi Thái Hành Sơn sau khi bị Trung cộng giam cầm như một nô lệ chính trị trong 40 ngày, đã nói: “ĐCSTQ không phải người Trung Quốc. ĐCSTQ không phải là người. ĐCSTQ là Diêm Vương hiện thân. Lôi Minh Viễn đã nói ba câu này bằng chính tiếng Trung Quốc vào năm 1940.
Khmer Đỏ Campuchia đã giết chết một phần tư dân số người Campuchia từ năm 1975 đến năm 1978. Người phương Tây cũng không hiểu nổi tên Pol Pot nho nhã lịch thiệp, một phần tử trí thức từng đi du học phương Tây, xuất thân trong gia đình giàu có, lại có thể tàn bạo như vậy. Em ruột của ông ta nói: “Tôi không hiểu tại sao anh ấy lại trở nên tà ác như vậy, e rằng bởi vì anh ấy đã đọc một số sách nào đó và giao lưu với người xấu.”
Tương tự, phương Tây cũng khó liên hệ một Giang Trạch Dân, kẻ có thể đọc thuộc lòng bài phát biểu của Lincoln, với tội ác mổ cướp nội tạng.
Từ năm 1999 đến năm 2007, thị trường cấy ghép nội tạng của Trung Quốc phát triển nhanh chóng. Năm 2003, số ca cấy ghép nội tạng ở Trung Quốc tăng đột biến theo cấp số nhân. Từ năm 2003 đến năm 2006, trên quốc tế có sự bùng nổ về du lịch ghép tạng đến Trung Quốc. Thời gian chờ nội tạng trung bình ở một số bệnh viện ở Trung Quốc là 1-2 tuần, ngắn đến bất khả tư nghị (ở nước ngoài cần đợi 2-3 năm). Nhiều nội tạng như vậy đến từ đâu đây?
Tháng 3 năm 2006, tại Mỹ, một ký giả Trung Quốc và một nhân viên công tác tại bệnh viện Thẩm Dương đã lần đầu tiên vạch trần thảm kịch Trung cộng mổ cướp nội tạng hàng loạt học viên Pháp Luân Công, một nguồn thu nội tạng tiềm năng đã lộ diện. Cả phóng viên và nhân viên bệnh viện đã làm chứng rằng nội tạng của các học viên Pháp Luân Công bị mổ cướp từ cơ thể sống, dùng để cấy ghép nội tạng nhằm kiếm lời, còn học viên thì bị đem đến lò hoả thiêu. Chồng cũ của người nhân viên bệnh viện này đã đích thân tham gia vào ca mổ sống. Cáo buộc về mổ cướp nội tạng sống đã thu hút sự chú ý mạnh mẽ của các học viên Pháp Luân Công ở nước ngoài và một số tổ chức nhân quyền. Sự việc nhanh chóng khuếch đại sang điều tra hàng trăm bệnh viện cấy ghép trên cả nước.
Cơn sốt du lịch ghép tạng
Hoàng Khiết Phu, thứ trưởng Bộ Y tế Trung Quốc, từng viết trên tạp chí y khoa quốc tế (The Lancet) rằng: “Trong thập kỷ qua (1997-2007), số ca cấy ghép tạng ở Trung Quốc đã tăng lên nhanh chóng.[6] Tạp chí Đại lục “Phương nam cuối tuần” trong một bài viết có tiêu đề “Trung Quốc kêu gọi ngừng du lịch ghép tạng”, đã từng dẫn lời của Hoàng Khiết Phu mô tả sự hỗn loạn của hoạt động cấy ghép nội tạng ở Trung Quốc: “Toàn quốc có tổng cộng hơn 600 bệnh viện, 1700 bác sĩ thực hiện phẫu thuật cấy ghép tạng, quá nhiều rồi!” [7] Đem so sánh, tại Mỹ, chỉ có khoảng 100 bệnh viện có thể phẫu thuật ghép gan, có không quá 200 bệnh viện có thể phẫu thuật ghép thận. Tại Đặc khu hành chính Hồng Kông, chỉ có một bệnh viện có thể thực hiện ghép gan, thận và tim.
Thời gian chờ nội tạng cực ngắn
Theo Bộ Y tế Mỹ, thời gian chờ đợi trung bình ở Mỹ là 2 năm đối với gan và 3 năm đối với thận. [8] Nhưng một số bệnh viện ở Trung Quốc cho biết thời gian chờ đợi tạng của họ chỉ tính theo tuần.
Trung tâm Ghép tạng Phương Đông (Bệnh viện Trung tâm số 1 Thiên Tân) cho biết thời gian đợi nội tạng của bệnh nhân trung bình là hai tuần.
Sở nghiên cứu ghép tạng của bệnh viện trực thuộc số 2 của Đại học Quân y số 2 của Giải phóng quân Trung Quốc (Bệnh viện Trường Chinh, Thượng Hải) cho biết thời gian chờ đợi trung bình của bệnh nhân ghép gan là một tuần.
Trung tâm Hỗ trợ Mạng lưới Cấy ghép Quốc tế (Bệnh viện trực thuộc số 1 của Đại học Y khoa Trung Quốc ở Thẩm Dương) công bố trên trang web rằng: “Ghép gan nhanh nhất chỉ mất một tháng, chậm nhất không quá hai tháng. Ghép thận nhanh nhất là một tuần và lâu nhất không quá một tháng, nếu như có vấn đề sẽ tiến hành ghép lại trong vòng một tuần.”
Sau khi nạn mổ cướp nội tạng sống bị phanh phui, các cơ sở ghép tạng ở Đại lục đã xoá thời gian chờ nội tạng trên trang web của họ hoặc đóng cửa toàn bộ trang web. Tuy nhiên chúng tôi có giữ ảnh chụp và bản sao lưu của trang web có liên quan. [9]
Bệnh viện Quân Y dẫn đầu
Nguồn cung tạng do quân đội kiểm soát, các bệnh viện tham gia chủ yếu là quân đội hoặc các bệnh viện ghép tạng có liên kết với quân đội. Đây là một đặc điểm quan trọng của việc mổ cướp nội tạng sống từ các học viên Pháp Luân Công. Do quân đội giữ bí mật nên ngoại giới càng khó biết được toàn cảnh sự việc.
Trung cộng có một hệ thống y tế quân đội khổng lồ, bao gồm bệnh viện đa khoa giải phóng quân, các bệnh viện trực thuộc các đại học quân y, bệnh viện đa khoa của quân khu, quân chủng, v.v. Cấy ghép tạng là một trong những lĩnh vực tích cực nhất trong sự phát triển của các bệnh viện quân đội của Trung cộng. Tháng 12 năm 2008, Trương Nhạn Linh, Bộ trưởng Bộ Y tế của Tổng cục hậu cần của Giải phóng quân Trung Quốc, nguyên hiệu trưởng Trường Đại học Quân y số 2, cho biết trên trang web Tân Hoa Xã rằng: “Năm 1978, chỉ có 3 bệnh viện trong quân đội có thể thực hiện ghép thận. Hiện có 40 bệnh viện trong quân đội có thể thực hiện các ca ghép gan, thận, tim, phổi và đa tạng, chiếm ¼ của cả nước” [10]
Tuần san “Tam liên sinh hoạt” đưa tin vào tháng 4 năm 2006 rằng “98% nguồn cấy ghép tạng được kiểm soát bởi hệ thống không thuộc bộ Y tế”, cũng tức là chỉ hệ thống quân đội kiểm soát nguồn tạng. Trên thực tế, từ việc sử dụng nội tạng của các tù nhân bị hành quyết đến mổ cướp nội tạng của các học viên Pháp Luân Công, các bệnh viện quân đội, bao gồm cả bệnh viện cảnh sát vũ trang đã đi đầu. Một số bệnh viện ngoài quân đội có thể thực hiện ghép tạng trên diện rộng phần lớn là do mối quan hệ mật thiết giữa bác sĩ mổ chính với bệnh viện quân đội, thậm chí bản thân chính là bác sĩ của các bệnh viện quân đội, cảnh sát vũ trang. Ví dụ, Thẩm Trung Dương, người sáng lập ra phương pháp ghép gan lâm sàng hiện đại ở Trung Quốc, vừa là chủ nhiệm trung tâm ghép tạng Đông Phương (Trung tâm số 1 thành phố Thiên Tân), vừa là giám đốc Sở Nghiên cứu ghép gan của Bệnh viện Đa khoa Cảnh sát vũ trang.
“Mổ cướp nội tạng đẫm máu”
Cựu quốc vụ khanh Canada, phụ trách khu vực Châu Á – Thái Bình Dương (David Kilgour) và luật sư nhân quyền nổi tiếng (David Matas) đã tiến hành một cuộc điều tra đa phương về việc mổ cướp nội tạng sống các học viên Pháp Luân Công ở Trung Quốc, đã công bố kết quả điều tra “Thu hoạch đẫm máu – báo cáo về việc mổ cướp nội tạng học viên Pháp Luân Công” (BLOODY HARVEST), thường được gọi là “Báo cáo điều tra của David”. Dựa trên một số dữ liệu được công bố, tác giả tin rằng trong những năm thị trường nội tạng của Trung Quốc phát triển nhanh chóng, có 41500 ca cấy ghép không giải thích được nguồn nội tạng. Báo cáo thu thập hàng chục loại bằng chứng chứng minh cho các cáo buộc. Vào tháng 7 năm 2006, khi công bố phiên bản đầu tiên của báo cáo điều tra, họ đã thu thập được 18 loại bằng chứng chứng minh cho các cáo buộc. Trong ấn bản thứ 2 của báo cáo điều tra được đưa ra vào cuối tháng 1 năm 2007, đã thu thập được tới 33 loại bằng chứng. Từ tháng 7 năm 2006, Kilgour và Matas đã đến hơn 40 quốc gia, diễn thuyết trước công chúng, công bố kết quả điều tra của họ, đồng thời không ngừng thu thập bằng chứng mới. [11]
Sách mới: “Thu hoạch đẫm máu”
Vào tháng 11 năm 2009, nhà xuất bản Seraphim Editions tại Canada đã xuất bản cuốn sách mới “Thu hoạch đẫm máu, Điều tra về mổ cướp tạng sống các học viên Pháp Luân Công” của David Matas và David Kilgour. Cuốn sách là ấn bản thứ 3 của báo cáo điều tra, đã thu thập 52 loại bằng chứng khác nhau. David Kilgour nhấn mạnh rằng từng bằng chứng không thể độc lập chứng minh sự tồn tại của những tội ác này, nhưng tổng hợp tất cả các bằng chứng này gần như là một bằng chứng không thể chối cãi rằng hiện tượng mổ cướp tạng sống của các học viên Pháp Luân Công đã phổ biến ở Đại lục trong một thời gian dài. Bằng chứng mà họ cung cấp còn bao gồm việc lấy thân phận người nhà bệnh nhân, gọi điện đến khoa ghép tạng của rất nhiều bệnh viện ở Trung Quốc xin tư vấn, hỏi xem bệnh viện có thể lấy tạng từ các học viên Pháp Luân Công hay không. Kết quả điều tra càng khẳng định việc Trung cộng mổ cướp nội tạng sống các học viên Pháp Luân Công là có tồn tại.
David Kilgour và David Masta đã công bố đoạn băng ghi âm cuộc trò chuyện giữa điều tra viên của họ với bác sĩ Lư Quốc Bình thuộc Bệnh viện Dân tộc Quảng Tây. Trong băng ghi âm, Lư Quốc Bình nhiều lần chính miệng thừa nhận rằng nguồn cung cho việc cấy ghép đến từ các học viên Pháp Luân Công. Ông ta nói: “Một số là Pháp Luân Công, một số là thành viên trong gia đình hiến tặng.”
Trích đoạn đối thoại:
Điều tra viên: Vậy bạn cùng lớp của anh có từng nói với anh rằng họ đang tu luyện Pháp Luân Công không?
Bác sĩ Lư: Một số là Pháp Luân Công, một số là thành viên trong gia đình hiến tặng.
Điều tra viên: Ồ, vậy bây giờ nói rằng, tôi muốn tìm loại Pháp Luân Công này cho các con tôi, anh có nghĩ rằng anh ấy có thể giúp tôi tìm được không?
Bác sĩ Lư: Chắc chắn sẽ tìm được.
Điều tra viên: Những nội tạng được sử dụng từ trước đến nay được lấy từ đâu? Từ trại tạm giam hay là nhà tù?
Bác sĩ Lư: Tìm từ trong nhà tù.
Điều tra viên: Trong nhà tù à. Vậy loại đó đều là từ các học viên Pháp Luân Công khỏe mạnh phải không?
Bác sĩ Lư: Đúng đúng đúng. Phải lựa chọn loại tốt mới có thể làm được. Vì loại này làm xong mới đảm bảo chất lượng.
Bạn đọc quan tâm có thể tra cứu bản ghi âm điện thoại nói trên và toàn văn đối thoại, cũng như nhiều cuộc điện thoại điều tra khác trên trang web chuyên biệt của David (www.organharvestinvestigation.net).
Cấy ghép tạng trở thành một ngành công nghiệp béo bở
Tiêu chuẩn thu phí của các bệnh viện lớn có thể khác nhau, nhưng có thể thấy được mức phí cao từ biểu phí của Trung tâm Hỗ trợ Mạng lưới Cấy ghép Quốc tế (Trung Quốc) thuộc Bệnh viện trực thuộc số 1 Đại học Y Trung Quốc.
https://i.epochtimes.com/assets/uploads/2013/06/1205252023092320.jpg
(Tư liệu Đại Kỷ Nguyên)
Ghép thận tốn hơn 60000 USD (khoảng 400000 Nhân dân tệ), ghép gan có giá 100000 USD (khoảng 700000 Nhân dân tệ), phổi và tim càng đắt hơn, hơn 150000 Nhân dân tệ. [12]
Năm 2006, theo một báo cáo trên “Tuần báo Phượng Hoàng”, với số lượng bệnh nhân nước ngoài ngày càng tăng, chi phí phẫu thuật ghép tạng cũng dần tăng lên. Đầu năm 2004, chi phí ghép gan tại Bệnh viện Trung ương Số 1 thành phố Thiên Tân (Trung tâm cấy ghép tạng Phương Đông) là khoảng 32000 USD (khoảng 250000 Nhân dân tệ), đến năm 2005, chi phí điều trị đã vượt quá 40000 USD (khoảng 330000 Nhân dân tệ). [13]
Tờ “Phương Nam cuối tuần” viết: “Việc kinh doanh mở rộng mạnh mẽ đã giúp Trung tâm ghép tạng Phương Đông có được doanh thu khổng lồ. Theo báo cáo trước đây, chỉ riêng ghép gan có thể mang lại doanh thu ít nhất 100 triệu Nhân dân tệ cho trung tâm trong một năm.” Tháng 9 năm 2006, tòa nhà mới của Trung tâm ghép tạng Phương Đông được khai trương, tòa nhà này có vốn đầu tư 130 triệu, quy mô 500 giường bệnh, tổng “tỷ lệ luân chuyển giường bệnh hàng năm” có thể lên tới hàng chục nghìn lượt. Trung tâm phẫu thuật ngoại khoa có thể thực hiện đồng thời 9 ca ghép gan và 8 ca ghép thận. Trở thành trung tâm ghép tạng lập thể tổng hợp quy mô lớn nhất châu Á.
Khi ghép tạng trở thành một ngành công nghiệp béo bở, hậu quả sẽ nghiêm trọng. Một mặt, những người giàu nguyện ý chi nhiều tiền để mua nội tạng. Mặt khác, lợi nhuận khổng lồ sẽ thúc đẩy các bệnh viện bất chấp mọi cách mở ra nguồn nội tạng mới nhằm mưu cầu lợi ích kinh tế. Như vậy, trong một môi trường chính trị đặc định, một số nhóm nhất định nào đó sẽ trở thành vật hy sinh cho nguồn nội tạng này.
“Tử tù” đáp ứng không đủ sự bùng nổ của thị trường ghép tạng Trung Quốc
Trong quá khứ, thái độ phủ nhận việc cưỡng đoạt nội tạng tử tù của Trung cộng rất minh xác. Hoàng Khiết Phu, thứ trưởng Bộ Y tế Trung Quốc, khi tham dự cuộc họp của WHO ở Manila, Philippines vào tháng 11 năm 2005, đã lần đầu công khai đề cập đến nguồn cung nội tạng chủ yếu là từ tử tù. [14] Nhưng Trung cộng sau đó lại phủ nhận.
Tháng 3 năm 2006, Tần Cương, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc đã công bố tại cuộc họp báo rằng: “Nói Trung Quốc tồn tại việc ghép tạng lấy từ nội tạng của tử tù là hoàn toàn dối trá”, “cố ý bịa đặt, lừa dối dư luận”.
Ngày 10 tháng 4 năm 2006, phát ngôn viên của Bộ Y tế Trung Quốc, Mao Quần An, khi trả lời câu hỏi của phóng viên đã phủ nhận việc Trung Quốc tuỳ ý lấy tạng của tử tù để tiến hành phẫu thuật theo thông tin của báo chí nước ngoài. Ông ta cho biết nguồn tạng để cấy ghép ở Trung Quốc chủ yếu đến từ việc công dân tự nguyện hiến tạng lúc qua đời.
Ngày 10 tháng 10 năm 2006, khi trả lời bài báo của phóng viên Phó Đông Phi của BBC (trong bài báo đề cập đến việc bác sỹ nói trong điện thoại rằng “tạng đến từ tử tù”), phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Tần Cương đã tái khẳng định rằng “một số phương tiện truyền thông nước ngoài đã biên tạo tin tức giả về ghép tạng ở Trung Quốc, công kích chế độ tư pháp Trung Quốc.”
Tuy nhiên, ngày 26 tháng 8 năm 2009, tờ “Nhật báo Trung Quốc” thay mặt chính phủ Trung cộng lần đầu công khai rằng phần lớn nội tạng đến từ các tử tù. Cộng đồng quốc tế cũng coi đây là công bố chính thức của chính phủ Trung Quốc về việc cưỡng đoạt nội tạng của tử tù. Kể từ đó, Trung cộng không còn phủ nhận hoặc phản bác việc các tử tù là nguồn hiến tạng chính, hơn nữa còn trở thành một tuyên bố tiêu chuẩn trong nhiều dịp khác nhau.
Sau nhiều lần quanh co, cuối cùng Trung cộng cũng thừa nhận rằng họ cưỡng đoạt nội tạng của tử tù, dù sao thì cũng là một “tiến bộ”. Tuy nhiên, đây là việc làm của Trung cộng trong bối cảnh bị cáo buộc mổ cướp nội tạng sống từ các học viên Pháp Luân Công. Thái độ phủ nhận việc mổ cướp nội tạng sống của Trung cộng ngày nay cũng giống với việc phủ nhận việc lấy tạng của tử tù trong quá khứ, làm sao người ta có thể tin được? Chúng ta có lý do để tin rằng Trung cộng đang dùng một tội ác để che đậy một tội ác còn lớn hơn.
Làm ghép tạng đến mức ám ảnh
Ngày 26 tháng 1 năm 2005, tờ “Giải phóng Nhật báo” của Trung cộng đã đăng một bài báo có tiêu đề “Chín giờ xoay chuyển càn khôn” nói về tình huống nghiện ghép gan của Hạ Cường, giám đốc Trung tâm cấy ghép gan của Bệnh viện Nhân Tế, Thượng Hải. Hạ Cường đã đích thân lái xe đi và về 140 cây số để đưa bệnh nhân 72 tuổi đến bệnh viện phẫu thuật. Tại sao lại quan tâm đến bệnh nhân 72 tuổi này đến vậy? Vì thể trạng của người này cực kỳ kém: sơ gan + ung thư gan + sỏi thận đôi + suy thận, vàng da chỉ số hơn 500, cổ trướng chỉ số hơn 5000, đã nằm liệt giường 2 tháng, cần ghép kết hợp gan và thận. Mục đích của Hạ Cường là thách thức kỷ lục ghép kết hợp gan và thận trên bệnh nhân 65 tuổi ở Châu Á. Hạ Cường nói với các phóng viên: “Tôi bị ám ảnh bởi việc ghép gan.” “Hiện tại tôi giống như nghiện vậy, nếu ngày nào không tới phòng bệnh thăm bệnh nhân thì sẽ không an tâm. Hàng tuần tôi làm tối thiểu 2 – 5 ca ghép gan, thất bại cũng đừng sợ, hãy nghiêm túc tổng kết phân tích, ngày hôm sau lại tiếp tục làm.” [15]
Mỗi tuần cần làm vài ca phẫu thuật, điều tôi mong đợi chính là có nguồn tạng cung cấp đều đặn. Trong hoàn cảnh như vậy, liệu có bao nhiêu người quan tâm đến việc người cho tạng rốt cuộc là ai? Là tử tù hay là học viên Pháp Luân Công đây?
Giáo sư Arthur Caplan, giám đốc Trung tâm Đạo đức Sinh học tại Đại học Pennsylvania, là một chuyên gia nổi tiếng quốc tế từng được tạp chí Discover tôn vinh là một trong mười nhân vật có ảnh hưởng nhất trong giới công nghệ. Ngày 13 tháng 3 năm 2012, ông đã có một bài diễn giảng học thuật về “Vấn đề luân lý đạo đức của việc sử dụng di thể tù nhân làm nguồn cung nội tạng (The Ethics of Using Prisoners as Sources of Cadaver Organs)”. Ông nói: “Đặc biệt đối với người du lịch ghép tạng, nếu bạn đến Trung Quốc, nếu bạn hoàn thành việc ghép gan trong thời gian 3 tuần lưu trú tại Trung Quốc thì có nghĩa là cần phải sắp xếp giết ai đó. Cần phải tìm một người cho tạng có máu và mô phù hợp, sau đó giết họ trước khi bạn rời đi. Nếu bạn chỉ nguyện đợi có ai đó chết trong tù, bạn sẽ không thể có được một lá gan trong vòng 3 tuần, hơn nữa lá gan đó còn cần phải phù hợp với nhóm máu và thể chất của bạn. Bạn chỉ có thể đi tìm một người có tạng thích hợp và giết họ trong thời gian những người du lịch ghép tạng chưa rời đi. Đây chính là giết người theo nhu cầu (Kill on Demand).” [16]
Điều mà mô thức ghép tạng “Giết người theo nhu cầu” cần chính là một kho những người hiến tạng còn sống.
Trang web Minh Huệ đã từng đăng bài phân tích tổng hợp “Tử tù không thể làm bùng nổ đám mây hình nấm trên thị trường ghép tạng Trung Quốc” về vấn đề này. [17] Báo cáo thu thập một số lượng lớn các báo cáo của chính Trung cộng và nhiều nội dung có liên quan. Nhìn số lượng các ca ghép tạng trong giai đoạn 2000 – 2008, trong các năm 2000 – 2002 và 2006 – 2008, nguồn nội tạng từ các tử tù ổn định ở mức 6000 – 6500 ca, nhưng có sự tăng trưởng nhanh chóng trong giai đoạn 2002 – 2006. Đây là thời kỳ có cáo buộc phát sinh hiện tượng mổ cướp tạng sống trên quy mô lớn. Báo cáo đặc biệt chỉ ra những điểm bất thường của thị trường cấy ghép tạng ở Đại lục trong thời kỳ cao điểm cấy ghép tạng vào những năm đó, gồm có thời gian chờ đợi nội tạng cực ngắn v.v. Những điểm này rất khó giải thích đối với nội tạng của tử tù, nhưng lại hoàn toàn phù hợp với mô thức mổ cướp nội tạng sống.
Số lượng lớn học viên Pháp Luân Công mất tích đã đi đâu?
Trung cộng thực thi chính sách liên đới vô cùng ác độc đối với các học viên đi thỉnh nguyện: khiến các thành viên gia đình mất việc, lãnh đạo đơn vị chịu phạt, tất cả nhân viên của đơn vị không có tiền thưởng, thậm chí khiến cơ quan chính quyền địa phương chịu trách nhiệm, lấy mũ ô sa ra uy hiếp. Bằng cách này, trên thực tế Trung cộng đang huy động tất cả hoàn cảnh xung quanh học viên tham gia vào cuộc bức hại Pháp Luân Công. Các đồng nghiệp trong đơn vị vốn có thiện cảm với các học viên Pháp Luân Công, vì bị trừ tiền thường nên tạo thành sự oán giận đối với học viên và sự bất mãn đối với Pháp Luân Công. Các quan chức địa phương vì để giữ ghế của mình đã chuyển từ trạng thái bị động sang liều lĩnh ngăn cản các học viên Pháp Luân Công đi thỉnh nguyện. Công an địa phương được phái đến trước cửa văn phòng thỉnh nguyện Bắc Kinh để ngăn chặn thỉnh nguyện. “Văn phòng Bắc Kinh” biến thành đồn công an cho các cấp chính quyền địa phương bắt đệ tử Đại Pháp địa phương tại Bắc Kinh.
Do đó, từ những năm 2000, rất nhiều học viên Pháp Luân Công đi thỉnh nguyện đã không khai báo họ tên và địa chỉ gia đình của họ. Từ các bài giao lưu của các học viên trên trang web Minh Huệ vào thời điểm đó có thể thấy “không báo tên và địa chỉ” đã trở thành một phương pháp phổ biến rộng rãi trong các đệ tử Đại Pháp để chống lại chính sách bức hại liên đới. Những học viên này sau đó sẽ như thế nào? Rất nhiều người bị mất tích. Ngoại giới chỉ biết rằng rất có khả năng họ bị giam tập trung ở một số nơi nào đó. Bây giờ nhìn lại, việc giam giữ tập trung này đã tạo điều kiện cho nạn mổ cướp nội tạng quy mô lớn.
Trong cuốn sách “Thu hoạch đẫm máu”, các tác giả David Matas và David Kilgour tại các địa điểm trên thế giới đã điều tra phỏng vấn rất nhiều học viên Pháp Luân Công bị Trung cộng bắt giam phi pháp. Những học viên này nói rằng trong trại giam họ đã gặp nhiều học viên Pháp Luân Công không muốn tiết lộ tên và địa chỉ. Những học viên này cuối cùng không biết đã đi đâu. Đồng thời, người nhà của những học viên mất tích này rất nhiều là không biết người thân của họ đi thỉnh nguyện chứ chưa nói đến việc biết ai bắt người thân của họ và họ bị giam ở đâu. Hiện thực đáng buồn là người muốn biết đều không biết tìm ai để hỏi.
Theo một bài viết trên trang web Minh Huệ, một học viên Pháp Luân Công đã nhớ lại trải nghiệm đầu năm 2001 tại nhà giam Bắc Kinh đã chứng kiến rất nhiều học viên Pháp Luân Công không báo danh tính đã bị chuyển đến vùng đông bắc. Bà cho biết sau ngày 20 tháng 12 năm 2000, số học viên bị đưa vào trại tạm giam tăng đột biến, mỗi ngày lên đến hàng chục, thậm chí trên trăm người, ai không báo danh liền bị đánh số. Hết vài ngày phòng giam không thể giải phóng được nhiều người như vậy, cảnh sát mỗi ngày đều thẩm vấn tên của họ, còn sử dụng hình phạt và dùi cui điện. Cảnh sát cũng xúi giục các phạm nhân khác trong phòng giam đánh họ, nhưng về cơ bản họ đều không tiết lộ tên của mình. Sau này cảnh sát cũng không hỏi nhiều nữa, chỉ nói nếu các vị không nói thì sẽ đưa các vị đến nơi có thể khiến các vị nói. Quả nhiên, đầu năm 2001, cứ cách 2 ngày, vào sáng sớm lại đưa đi một nhóm, đều là dùng xe khách đường dài chở đi. Phòng giam của chúng tôi có một cô gái 18, 19 tuổi đến từ Sơn Đông, được đánh số K28. Vào sáng sớm một hôm, do gọi sai số nên cô ấy lên xe khách đường dài rồi lại quay lại, cô ấy nói đều là kéo lên vùng đông bắc. Sau đó cảnh sát cũng không giấu diếm nữa, cũng nói tất cả đều bị đưa đến vùng đông bắc. Khoảng thời gian đó đã đưa rất nhiều người từ Bắc Kinh đến vùng đông bắc. [18]
Trước cáo buộc mổ cướp tạng sống, Trung cộng một là từ chối cho phép ngoại giới điều tra, hai là tăng cường phủ nhận, ba là bắt đầu thừa nhận nguồn hiến tạng chủ yếu đến từ các tử tù. Tháng 8 năm 2009, Manfred Nowak, Cao ủy Liên hợp quốc về tra tấn, trong một cuộc phỏng vấn với giới truyền thông đã chỉ ra rằng: “(Trung cộng) giải thích việc nguồn gốc của nguồn tạng cấy ghép chủ yếu đến từ các tử tù là không thuyết phục. Nếu đúng như vậy thì số tử tù phải cao hơn tưởng tượng rất nhiều.” [19] Vào tháng 11 năm 2008, một báo cáo do “Ủy ban chống tra tấn Liên hợp quốc” phát hành đã chỉ ra: “sự gia tăng của cơn sốt cấy ghép tạng ở Trung Quốc gần như trùng khớp với cuộc đàn áp Pháp Luân Công, điều này không thể không làm dấy lên lo ngại của người dân.” [20] Ủy ban Điều hành Quốc hội Hoa Kỳ về Trung Quốc (CECC) đã chỉ ra trong báo cáo thường niên năm 2009 rằng: “Sự xuất hiện trở lại của các cáo buộc mổ cướp nội tạng học viên Pháp Luân Công đã làm tăng thêm lo ngại về sự tàn bạo có thể diễn ra trong ngành cấy ghép tạng ở Trung Quốc.” [21]
Vào tháng 6 năm 2011, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã cập nhật mẫu đơn DS-160 cho đơn xin thị thực không định cư. Những thay đổi bao gồm sáu câu hỏi mới về “thông tin bối cảnh và an toàn”, một trong số đó là: “Bạn đã từng trực tiếp tham gia vào việc cưỡng chế cấy ghép tạng hoặc mô cơ thể người chưa?” (Have you ever been directly involved in the coercive transplantation of human organs or bodily tissue?) Câu hỏi này thuộc loại câu hỏi tra xét lý do không được phép nhập cảnh, nếu câu trả lời là có thì người nộp đơn nói chung sẽ không thể có được thị thực.
“Báo cáo điều tra của David” đã gọi việc mổ cướp tạng sống các học viên Pháp Luân Công là “tội ác chưa từng có trên hành tinh này”.
“Trời ơi, tôi không thể tin đây là sự thật!” Đây có lẽ là phản ứng tự nhiên của bạn khi nghe về cáo buộc “mổ cướp nội tạng”.
Tuy nhiên, đây không phải là phản ứng của riêng bạn. Hơn 60 năm trước, thẩm phán tòa án tối cao Hoa Kỳ, Felix Frankfurter đã nói câu tương tự khi nghe về vụ thảm sát người Do Thái của Đức Quốc xã.
Phần 9: Bị cáo ra tòa án các nước
Từ 20 tháng 7 năm 1999, Giang Trạch Dân đã phát động cuộc đàn áp Pháp Luân Công quy mô lớn. Đó là một hành vi phạm tội lợi dụng thể chế quốc gia, luật pháp quốc gia, pháp lệnh chính sách quốc gia, toàn bộ bộ máy nhà nước nhằm vào hàng chục triệu người dân vô tội ở Trung Quốc Đại lục và hải ngoại, những người tin vào “Chân, Thiện, Nhẫn” làm người tốt. Theo điều khoản liên quan của Điều 6 “Tội diệt chủng” và Điều 7 “Tội ác chống lại loài người” trong Quy ước Rome của Tòa án Hình sự Quốc tế do Liên hợp quốc ban hành năm 1998, hành vi bức hại các học viên Pháp Luân Công của Giang Trạch Dân đã cấu thành “Tội diệt chủng” và “Tội ác chống lại loài người”.
Từ chuyến thăm của Giang đến Iceland, Đức, Hoa Kỳ, Mexico, các cuộc kháng nghị của Pháp Luân Công với quy mô hàng trăm, hàng nghìn người diễn ra như hình với bóng. Giang Trạch Dân nhìn thấy vô cùng kinh hãi. Giống như những người sống sót sau nạn diệt chủng truy tố tội phạm Đức quốc xã sau thế chiến thứ hai, các học viên Pháp Luân Công đã có hơn 50 án kiện tại 30 quốc gia trên thế giới tố cáo kẻ đầu sỏ bức hại Giang Trạch Dân cùng hơn 30 quan chức Trung cộng với các tội danh “Tội ác chống lại loài người”, “Tội tra tấn” và “Tội diệt chủng”. Các học viên Pháp Luân Công đã lập ra một số kỷ lục thế giới:
Thứ nhất, vụ kiện nhân quyền quốc tế có quy mô lớn nhất chống lại nhà lãnh đạo và quan chức tội phạm của quốc gia cộng sản lớn nhất thế giới kể từ thế chiến thứ hai, điểm khác biệt duy nhất so với thế chiến thứ hai là nó bắt đầu trước khi Trung cộng sụp đổ. Tại 30 quốc gia, có ít nhất 60 luật sư trên 5 châu lục hỗ trợ các học viên Pháp Luân Công địa phương trong các vụ khởi tố hình sự và dân sự.
Thứ hai, đây là lần đầu tiên khởi tố Tổng bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc trên toàn thế giới.
Thứ ba, Giang Trạch Dân trở thành nguyên thủ quốc gia đầu tiên bị khởi tố khi còn đương chức.
Kiện Giang Trạch Dân ở Trung Quốc Đại lục
Ngày 25 tháng 8 năm 2000, hai học viên Pháp Luân Công là Chu Kha Minh và Vương Kiệt đã đệ đơn lên Viện Kiểm sát Tối cao Trung Quốc và Toà án Tối cao Trung Quốc, kiện Giang Trạch Dân, chủ tịch Đảng Cộng sản Trung Quốc đương thời, Tăng Khánh Hồng, bí thư Ban Bí thư Trung ương và La Cán, Bí thư Uỷ ban Chính trị và Pháp luật vì hành vi vi hiến, phạm pháp là đàn áp Pháp Luân Công. Ngoài ra cũng đề xuất thu hồi lệnh truy nã đối với ông Lý Hồng Chí, thu hồi thông báo “Sáu điều cấm” vi phạm hiến pháp của Bộ Công an, phóng thích các học viên Pháp Luân Công bị giam giữ bất hợp pháp; truy cứu trách nhiệm pháp lý và hình sự của ba người Giang, Tăng và La với 6 khoản truy tố. Sau khi đơn kiện được gửi qua đường bưu điện tới Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao Trung Quốc, đích thân các bị cáo Giang Trạch Dân, La Cán đã ra lệnh bắt giữ nguyên đơn. Hai nguyên đơn đã bị cảnh sát Trung cộng bí mật bắt giữ ở Bắc Kinh sau khi đơn kiện được đệ trình 2 tuần. Vương Kiệt, người Bắc Kinh, sau khi bị bắt không lâu đã bị đánh trọng thương nội tạng. Sau khi được thả thì thương tích không khỏi và không may qua đời vào năm 2001. Chu Kha Minh, người Hồng Kông, bị bí mật kết án 5 năm, bị giam tại nhà tù Trà Điến, Thiên Tân, bị sốc điện và chịu các loại khốc hình khác. Sau 5 năm, ông quay trở về Hồng Kông. Trong tù, ông đã viết 6 bản kiến nghị, yêu cầu quản giáo chuyển đến lãnh đạo nhà nước, nhưng đều bị câu lưu.
Vương Kiệt, là một công dân Trung Quốc, chịu nhận bức hại càng thảm khốc hơn. Có người từng hỏi Vương Kiệt: “Vương Kiệt, thời điểm nào khiến ông cảm thấy thống khổ nhất?” Vương Kiệt trả lời: “[Là lúc] cảnh sát dùng đầu gối đánh vào vùng thận của tôi”. Sau khi Vương Kiệt bị bắt vào trại giam Phòng Sơn, mỗi ngày ông đều chịu sự đánh đập tàn nhẫn. Cảnh sát nhận lệnh của Giang Trạch Dân và La Cán, chỉ một mực đánh Vương Kiệt mà không có ý định thẩm vấn. Ngay sau khi bị cảnh sát dùng đầu gối đánh mạnh vào vùng thận, Vương Kiệt đã hôn mê mất một tháng, trải qua cứu chữa mới tỉnh lại. Vương Kiệt xác nhận loại tra tấn mà cảnh sát thích sử dụng nhất là dùng đồ quấn người lại để đánh đập. Bởi vì đánh kiểu này không nhìn thấy thương tích bên ngoài, toàn là nội thương. Vương Kiệt qua đời ở tuổi 38.
Kiện Giang tại Mỹ
Ngày 22 tháng 10 năm 2002, trong thời gian ở Chicago, Hoa Kỳ, Giang Trạch Dân đã bị các học viên Pháp Luân Công đệ đơn kiện tại Toà án liên bang phía bắc Illinois với tội diệt chủng và tội tra tấn. Vì để tránh tình cờ gặp hơn 1000 người kháng nghị ở cửa chính, không đoái hoài đến thể diện của nguyên thủ quốc gia, không dám đi cửa chính mà đi lối đổ rác.
Năm 2002, sau hội nghị CABOSAN LOCUSAPEC ở Mexico, các chính trị gia của các quốc gia khác đều đến sân bay dọc theo con đường cao tốc duy nhất ở địa phương. Một số tuỳ tùng và các học viên Pháp Luân Công kháng nghị Giang Trạch Dân đợi bên lề đường đã vẫy tay chào nhau. Mà đội xe của Giang lại đi ngược chiều trên đường cao tốc để tránh mặt các học viên Pháp Luân Công đang kháng nghị.
Ngày 13 tháng 12 năm 2002, thư ký toà án đã đưa ra thông báo bằng tiếng Trung và tiếng Anh về việc sắp xếp phiên toà, cùng một phong thư bằng tiếng Trung và tiếng Anh giải thích thông báo, cùng với đơn kiện, trát đòi hầu toà và cho phép nguyên cáo dùng phương thức vận chuyển thay thế để gửi bản sao lệnh toà án trong hồ sơ pháp lý tới bị cáo, thông qua chuyển phát nhanh liên bang, gửi tới văn phòng chính thức của bị cáo Giang ở Trung Nam Hải, Bắc Kinh, Trung Quốc. Ban đầu đơn kiện được Bộ Ngoại giao tiếp nhận. Nhưng do chuyển phát nhanh này quá đặc thù, Bộ Ngoại giao không thể nói “không tìm thấy người này, trả về chỗ gửi”, cũng không thể tuỳ tiện ký nhận. Sau đó họ trực tiếp gửi nó tới “văn phòng của Giang” ở Trung Nam Hải. “Văn phòng của Giang” ngược lại thấy khoái chí, ông Hoàng (T.Huang) liền đặt bút ký tên. Sự việc này cho đến nay vẫn được lưu truyền như một chuyện cười trong giới chóp bu Trung cộng.
Sau khi bị truy tố, Giang Trạch Dân đã vội vàng chỉ thị cho Chủ nhiệm Văn Phòng Trung ương Giả Đình An thảo luận khẩn cấp với chính phủ Hoa Kỳ, yêu cầu lấy quyền “miễn trừ đối với nguyên thủ quốc gia” để bỏ qua án kiện này.
Kiện Giang tại Tây Ban Nha
Tháng 11 năm 2009, toà án quốc gia Tây Ban Nha đã ra phán quyết rằng 5 quan chức cấp cao của Trung cộng, bao gồm Giang Trạch Dân, La Cán, Bạc Hy Lai, Cổ Khánh Lâm, Ngô Quan Chính phạm tội diệt chủng và tra tấn, yêu cầu các bị cáo phản hồi trong vòng từ 4 đến 6 tuần. Thông báo của toà án cho biết, nếu tội danh của bị cáo được thành lập, bị cáo phải đối mặt với ít nhất 20 năm tù cùng với hình phạt về tài chính.
Kiện Giang tại Argentina
Ngày 17 tháng 12 năm 2009, thẩm phán Octavio Araozde Lamadrid thuộc phòng thứ 9 của Tòa án liên bang Argentina đã đưa ra phán quyết lịch sử: Giang Trạch Dân, La Cán vì đàn áp Pháp Luân Công mà phạm tội ác phản nhân loại nên ra lệnh cho Phòng Interpol của Cục Cảnh sát liên bang Argentina bắt giữ hai quan chức Trung cộng trên. Khi đó, các phương tiện truyền thông ở Hồng Kông, Đài Loan và Washington Post, New York Times ở Hoa Kỳ cho đến Đài tiếng nói Hoa Kỳ và Đài phát thanh thời sự Pháp lần lượt đưa tin rằng người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc đã ra mặt uy hiếp rằng lệnh bắt giữ sẽ ảnh hưởng đến quan hệ Trung Quốc – Argentina.
Mặc dù nhiều tố tụng pháp luật tiến triển khó khăn do Trung cộng dùng quyền miễn trừ cùng với uy hiếp dụ dỗ về lợi ích, Trung cộng và chính giới phương Tây giả vờ im lặng trên bề mặt, nhưng từ một loạt các sự kiện phát sinh trong vài năm gần đây có thể thấy là đòn đánh chí mạng đối với “bè phái nợ máu” phe Giang. Thể hiện chủ yếu ở một số phương diện:
Thứ nhất, phương pháp chủ yếu của “bè phái nợ máu” phe Giang là trói buộc toàn bộ cơ cấu chính phủ và các quan chức không muốn tham gia bức hại. Mà việc khởi tố của các học viên Pháp Luân Công thực thi là có tính nhắm thẳng “oan có đầu, nợ có chủ”, hữu hiệu trong việc phân tách những quan chức vẫn còn tư tưởng công chính khỏi sự trói buộc của “bè phái nợ máu”. Học viên Pháp Luân Công từ trước đến nay chưa từng đặt những người phản đối đàn áp như Hồ, Ôn, Tập ở phía đối lập.Hơn nữa nhiều lần trong các chuyến thăm nước ngoài của họ, các học viên giơ biểu ngữ biểu đạt thiện ý, hy vọng họ trừng trị thủ phạm. Điều này dẫn đến đấu đá nội bộ vào năm 2004 khi giai tầng cao nhất của Trung cộng thảo luận về việc minh oan cho Pháp Luân Công.
Thứ hai, mặc dù “bè phái nợ máu” phe Giang có thể chuyển tài sản cho người thân ở nước ngoài, nhưng ai có thể đảm bảo rằng những tài sản này sẽ không thể bị tịch thu trong tương lai?
Thứ ba, các vụ bắt giữ và xét xử một số cựu thành viên Đức Quốc xã lớn tuổi trên phạm vi toàn thế giới trong vài năm qua đã khiến “bè phái nợ máu” phe Giang liên tưởng đến một việc đáng sợ: Sau khi hạ đài thì làm thế nào? Già rồi thì làm sao? Con đường trốn thoát cũ của Đức Quốc xã đến Nam Mỹ có thể không còn được nữa. Một nhà bất đồng chính kiến Trung Quốc nói rằng, lần này họ chỉ có thể đi châu Phi đuổi sư tử hoặc bị sư tử đuổi.
Thứ tư, cao tầng Trung cộng đã có sự bất đồng ý kiến từ lâu về vấn đề Pháp Luân Công. Hồ, Ôn và những người kế tục họ không thể gánh nổi món nợ máu của cuộc bức hại đối với trên trăm triệu người dân Trung Quốc, càng không nguyện làm việc trấn áp do “bè phái nợ máu” phát động vốn đã bị xã hội quốc tế lên án từ lâu. Các cuộc khởi tố đã trực tiếp hoặc gián tiếp khích lệ việc trấn áp “bè phái nợ máu” của các nhân sĩ tiến bộ trong nội bộ thể chế. Sau khi Bạc Hy Lai bị khởi tố, Ngô Nghi và Ôn Gia Bảo lấy lý do gây bất lợi đến hình ảnh quốc gia nên đã giáng chức Bạc Hy Lai xuống Trùng Khánh. Mà điều này sau cùng đã dẫn đến kết cục của Bạc Hy Lai ngày hôm nay. [22]
Theo thông tin do đoàn luật sư nhân quyền Pháp Luân Công cung cấp, từ năm 2001 đến tháng 4 năm 2012, nguyên tổng bí thư Trung cộng Giang Trạch Dân đã bị các học viên Pháp Luân Công truy tố hình sự hoặc dân sự về các tội danh “diệt chủng, phản nhân loại, tra tấn” tại các quốc gia hoặc địa khu sau:
Châu Âu: Bỉ, Tây Ban Nha, Đức, Hy Lạp, Hà Lan, Thụy Điển
Châu Mỹ: Hoa Kỳ, Canada, Bolivia, Chile, Argentina, Peru.
Châu Á: Đài Loan, Hồng Kông, Nhật Bản, Hàn Quốc.
Châu Đại Dương: Úc, New Zealand.
Tổng cộng có 38 quan chức Trung cộng đương nhiệm hoặc tiền nhiệm đã bị khiếu nại hình sự hoặc dân sự:
La Cán (nguyên Bí thư Ủy ban Chính trị và Pháp luật), Chu Vĩnh Khang (Bí thư Ủy ban Chính trị và Pháp luật), Bạc Hy Lai (nguyên Bộ trưởng Bộ Thương mại), Lưu Tinh (nguyên Thứ trưởng Bộ Công an, nguyên Cục trưởng Cục 610 Trung ương) Văn phòng), Lý Lam Thanh (cựu Phó Thủ tướng Quốc vụ viện), Triệu Chí Phi (Bộ trưởng Bộ Công an tỉnh Hồ Bắc), Lưu Kỳ (cựu Thị trưởng Bắc Kinh), Hạ Đức Nhân (Phó Bí thư Tỉnh ủy Liêu Ninh), Ngô Quan Chính (Bí thư Tỉnh ủy Sơn Đông), Vương Mã Lâm (nguyên Cục trưởng Cục 610 Trung ương), Vương Dịch Đông (nguyên Bộ trưởng Bộ Công nghiệp Thông tin Trung Quốc, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Hà Bắc), Lý Trường Xuân (ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị của Ban chấp hành Trung ương Trung cộng), Triệu Trí Chân (nguyên Giám đốc Cục Phát thanh và Truyền hình Vũ Hán), Trần Chí Lập (nguyên Bộ trưởng Bộ Giáo dục), Giả Khánh Lâm (nguyên Bí thư Thành ủy Bắc Kinh, Chủ tịch Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân Trung Quốc), Tô Dung (Bí thư tỉnh ủy Cam Túc), Tăng Khánh Hồng (nguyên Phó Chủ tịch nước), Từ Quang Xuân (Bí thư Tỉnh ủy Hà Nam), Hoàng Hoa Hoa (Tỉnh trưởng tỉnh Quảng Đông), Vương Tam Vận (Tỉnh trưởng An Huy), Cát Lâm (Phó Thị trưởng thành phố Bắc Kinh), Triệu Chính Vĩnh (Quyền Tỉnh trưởng Thiểm Tây), Trần Chính Cao (Tỉnh trưởng Liêu Ninh), Vương Tác An (Cục trưởng Cục Quản lý Nhà nước về Tôn giáo), Diệp Tiểu Văn (Cục trưởng Cục Tôn giáo Nhà nước), Dương Tùng (Phó Bí thư Tỉnh ủy Hồ Bắc, Trưởng Phòng 610 tỉnh), Hoàng Cúc (Nguyên Phó Thủ tướng Quốc vụ viện), Quách Truyền Kiệt (Phó Bí thư Lãnh đạo Đảng đoàn Viện Khoa học Trung Quốc, Phó trưởng phòng 610), Lý Nguyên Vỹ (Giám đốc Chi cục quản lý nhà tù Lăng Nguyên tỉnh Liêu Ninh, Trưởng phòng 610), Giả Xuân Vượng (Nguyên Bộ trưởng Bộ Công an), Lâm Viêm Chí (Phó Bí thư tỉnh Cát Lâm, Tổ trưởng Phòng 610), Tôn Gia Chính (Phó Chủ tịch Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân Trung Quốc, Nguyên Bộ trưởng Bộ Văn hóa), Vương Du Sinh (Phó Chủ tịch Hiệp hội Phản tà giáo), Vương Thái Hoa (Bí thư Tỉnh ủy An Huy), Trương Đức Giang (Bí thư Tỉnh ủy Quảng Đông), Trần Thiệu Cơ (Bí thư Ủy ban Chính trị và Pháp luật tỉnh Quảng Đông), Thi Hồng Huy (Cục trưởng kiêm Bí thư đảng ủy Cục Cải tạo lao động tỉnh Quảng Đông), Quách Kim Long (Thị trưởng Bắc Kinh).
Trần Chí Lập bị truy tố trong chuyến thăm Tanzania vào ngày 19 tháng 7 năm 2004 với tội danh “mưu sát và bức hại Pháp Luân Công” trong hệ thống giáo dục Trung Quốc. Bao gồm việc chỉ đạo ngành giáo dục đưa những lời vu hãm và phỉ báng của tập đoàn Giang Trạch Dân đối với Pháp Luân Công vào trong sách giáo khoa tiểu học. Trần Chí Lập cũng bị buộc phải ra hầu tòa, là một trong số nhiều vụ khởi kiện quan chức cấp cao của Trung cộng tại nước ngoài vì tham gia bức hại Pháp Luân Công, và là vụ đầu tiên đích thân bị cáo ra hầu tòa.
Cuối tháng 10 năm 2004, Tô Dung, Bí thư tỉnh uỷ Cam Túc đã tháp tùng Ngô Bang Quốc đến thăm Zambia và bị các học viên Pháp Luân Công khởi kiện. Ông ta nói dối toà án rằng sẽ ra tòa để chứng minh bản thân trong sạch, nhưng đến khi phiên toà bắt đầu vào ngày 8 tháng 11 thì phát hiện ông ta đã mất tích và bị buộc tội “khinh thường toà án”. Ngày 13 tháng 11, cảnh sát Zambia đã phát lệnh truy nã. Sau hơn 10 ngày trốn qua biên giới, Tô Vinh mới hồn siêu phách lạc trở về Cam Túc. Ông ta nói: “Không dám lại ra nước ngoài nữa”, sự kiện này đã làm chấn động thế giới.
Các quốc gia hoặc địa khu nơi mà học viên Pháp Luân Công đã khởi tố hình sự hoặc dân sự các quan chức Trung cộng với các tội danh “diệt chủng, phản nhân loại, tra tấn”:
Châu Âu: Pháp, Đức, Bỉ, Hà Lan, Thụy Điển, Phần Lan, Armenia, Moldova, Iceland, Tây Ban Nha, Thụy Điển, Ireland, Đan Mạch, Síp, Nga, Áo, Thụy Sĩ.
Châu Mỹ: Hoa Kỳ, Canada, Bolivia, Chile, Argentina, Peru.
Châu Á: Đài Loan, Hồng Kông, Nhật Bản, Hàn Quốc.
Châu Đại Dương: Úc, New Zealand.
Châu Phi: Tanzania.
Các nhân viên lãnh sự quán ở các nước sau đã bị các học viên Pháp Luân Công đệ đơn kiện hình sự hoặc dân sự vì “hành hung cá nhân, phá hoại tài sản, quấy nhiễu, phỉ báng”:
Đại sứ quán, lãnh sự quán hoặc quan chức sứ quán Trung Quốc tại Hoa Kỳ, Indonesia, Canada, Đức, Hàn Quốc, Nga, Malaysia, Nhật Bản, Philippines, v.v. (Bao gồm Phan Tân Xuân – Phó Tổng lãnh sự Trung Quốc tại Canada, Lý Bân – Đại sứ tại Hàn Quốc, Trương Hân – Tổng lãnh sự Trung Quốc tại Hàn Quốc và 5 tham tán đại sứ quán, Tôn Hướng Dương – cán bộ phụ trách báo chí của Đại sứ quán Trung Quốc tại Malaysia, v.v).
Các học viên Pháp Luân Công còn kiện Giang Trạch Dân, Tăng Khánh Hồng và Phòng 610 về hành vi bức hại phi pháp tại Tòa án Hình sự Quốc tế, Ủy ban Tra tấn LHQ, Ủy ban Nhân quyền LHQ (tiền thân của Hội đồng Nhân quyền LHQ), Tòa án Nhân quyền Châu Âu.
Phần 10 Sự che giấu tinh vi nhất
Tại sao thế giới im lặng trước cuộc đàn áp hàng trăm triệu người và gia đình của họ?
Dối trá lừa gạt
Trấn áp không thành, không chỉ khiến Giang Trạch Dân thẹn quá hoá giận, càng khiến ông ta không thể không thay đổi sách lược. Việc trấn áp điên cuồng không thể tiến hành ở cao trào mãi được. Từ kế hoạch ba tháng và thế công kích phô thiên cái địa biến thành một hành động bí mật của đảng và nhà nước. Bản thân việc cải biến sách lược này là dấu hiệu sự thất bại của Giang Trạch Dân.
Trong tuyên truyền, Trung cộng đã lấy sự bức hại tàn khốc của trại lao động cưỡng bức đối với các học viên Pháp Luân Công bôi vẽ thành “xuân phong hoá vũ” (ghi chú của dịch giả: tắm trong gió xuân, thoải mái dễ chịu), dùng lời dối trá lừa gạt, đầu độc thế nhân. Việc phong toả tin tức của Trung cộng là cực kỳ nghiêm ngặt, đặc biệt là những tin tức báo cáo chính diện về Pháp Luân Công, khiến người ta rất khó biết được thông tin liên quan đến bức hại. Đây là một lý do quan trọng khiến mọi người không hiểu hoặc không tin rằng cuộc bức hại có tồn tại. Giang Trạch Dân trên trường quốc tế còn đưa ra rất nhiều nguỵ biện về nhân quyền, lấy những thứ như “quyền có cơm ăn áo mặc” để thách thức giá trị phổ quát. Một trong những “phát minh” lớn dưới thời Giang Trạch Dân chính là “nhân quyền chính là quyền có cơm ăn áo mặc”. Bạn nói bức hại nhân quyền, ông ta nói kinh tế đã phát triển, giúp nhiều người giải quyết vấn đề cơm ăn áo mặc. Logic này tương tự với việc chỉ cần có thể giúp người trong một thôn nào đó đủ ăn, liền có thể tiến hành đàn áp nhân quyền dã man đối với người của thôn khác vốn đã đủ ăn. Ông nói nếu đã giải quyết vấn đề cơm ăn áo mặc của những người này, thì bọn họ không được hưởng những quyền lợi con người khác sao? Trung cộng còn nói Trung Quốc còn rất nghèo, trước tiên phải giải quyết vấn đề cơm ăn áo mặc của những người nghèo. Tóm lại, Giang Trạch Dân và Trung cộng chẳng qua đang tạo lý do để không cho bạn hưởng nhân quyền mà thôi.
Phong toả Internet
Sau khi cuộc đàn áp bắt đầu, Giang Miên Hằng tiếp tục gia tăng nỗ lực phong toả Internet. Vốn đầu tư ban đầu của dự án “Lá chắn vàng” do ông ta chủ trì là 800 triệu đô la Mỹ, vì để ngăn chặn cư dân mạng ở Đại lục có thể tiếp cận được bất kỳ thông tin nào từ nước ngoài liên quan đến dân chủ, nhân quyền, tự do, đặc biệt là Pháp Luân Công.
Năm 2005, giáo sư luật Harvard, John Palfrey, đã công bố một báo cáo nghiên cứu điều tra việc phong toả Internet ở Trung Quốc. Kết quả cho thấy xác suất một trang web bị phong toả ở Trung Quốc, nếu chứa sự kiện Lục Tứ là 46%, chứa chủ trương chính trị phản cộng là 60%, tin tức báo cáo chính diện về Pháp Luân Công là 100%. Năm 2009, phần mềm lọc Green Dam-Season Flower Escort, từng gây ồn ào, được Trung cộng tuyên bố ra ngoài là phần mềm lọc các nội dung khiêu dâm. Tuy nhiên, một số chuyên gia từ Khoa Kỹ thuật Máy tính của Đại học Michigan đã phân tích phần mềm “Green Dam” và đưa ra một báo cáo nghiên cứu vào ngày 11 tháng 6 năm 2009, và nhận thấy rằng nội dung được lọc phần lớn liên quan đến Pháp Luân Công. Có một văn bản chứa các từ khoá được dùng để lọc được gọi là “từ vựng pháp luân” (FalunWord.lib)
Dùng lợi ích mua chuộc
Lợi ích, vẫn là lợi ích. “Bè phái nợ máu” phe Giang dùng đơn hàng và bán đất đai quốc gia để đổi lấy sự im lặng của các nước trên thế giới. Bọn họ sẽ nói: “Giang bán lợi ích của nhân dân các vị thì quan hệ gì tới chúng tôi? Chúng tôi chỉ quan tâm đến việc kinh doanh.” Mà những nhân sĩ quốc tế thực sự quan tâm đến nhân dân Trung Quốc liền bị phe Giang gán nhãn là “thế lực phản Hoa ở nước ngoài”.
“Bè phái nợ máu” phe Giang còn bỏ ra nhiều công sức để mua chuộc và xâm nhập vào các phương tiện truyền thông Hoa ngữ ở nước ngoài. Đồng thời cũng lợi dụng lợi ích kinh tế để uy hiếp và dụ dỗ các phương tiện truyền thông và chính phủ phương Tây, khiến phương Tây không thể đưa ra phản đối gay gắt. “Điều gì cũng có thể nói, chỉ không thể nói đến Pháp Luân Công”, một khi nói đến Pháp Luân Công, Trung cộng liền trở nên cuồng loạn và rời đi tập thể. Trung cộng cũng học Hitler năm đó đã mời nhiều nhà báo nước ngoài đến xem “ngày đẹp trời” khi những người Do Thái trong các “trại tập trung” chơi bóng cùng nhau. Trung cộng cũng mời nhiều nhà báo phương Tây đến thăm các nhà tù bị giám sát nghiêm ngặt, và sau đó để các nhà báo phương Tây sử dụng những hình ảnh giả dối kiểu đó đi lừa dối cộng đồng quốc tế.
Giang Trạch Dân và Trung cộng còn thích làm một số thủ đoạn bịp bợm về nhân quyền. Nói đến như tại Liên hợp quốc, ông ta dùng rất nhiều tiền đi mua chuộc một số quốc gia nhỏ, khiến cho những đề nghị về nhân quyền đối với Trung Quốc không thể được thông qua. Sau đó là trò chơi “bắt và thả” nhân quyền. Trước tiên, nó bắt giữ một số nhà hoạt động dân chủ và nhân quyền. Khi áp lực về nhân quyền ở phương Tây lớn, nó sẽ thả vài người. Với việc thả người này, cộng đồng quốc tế liền nói rằng vấn đề nhân quyền của Trung Quốc “đã được cải thiện.” Nhưng trong số những người được Trung cộng phóng thích, chưa bao giờ có học viên Pháp Luân Công. Trung cộng biết giới hạn là gì, nó có thể nới lỏng một chút đối với các nhóm khác, nhưng Pháp Luân Công là đối tượng nó kiên quyết đả kích.
Học viên Pháp Luân Công ở hải ngoại đến Thiên An Môn
Vào 2 giờ chiều ngày 20 tháng 11 năm 2001, như thể từ trên trời rơi xuống, 36 người phương Tây từ 15 quốc gia tiến từ xung quanh Quảng trường Thiên An Môn đến tập trung tại nơi cách lá quốc kỳ 30 mét về phía nam. Họ tự động xếp thành hai hàng, im lặng đả toạ, bắt đầu luyện bài tĩnh công của Pháp Luân Công. Người đứng sau kéo một tấm biểu ngữ lớn đề ba chữ “Chân, Thiện, Nhẫn”. Mục đích chuyến đi này của họ là “yêu cầu Trung cộng đình chỉ cuộc đàn áp học viên Pháp Luân Công”.
“Đấy là cảnh tượng trang trọng nhất, vĩ đại nhất mà tôi từng thấy trong đời”, một người tham gia có tên Chipkar hào hứng nói, “Những gì tôi thấy là hơn 30 người đang nỗ lực biểu đạt tâm nguyện của họ.” Một học viên Pháp Luân Công người Canada trong số họ cầm một biểu ngữ tiếng Trung “Pháp Luân Đại Pháp hảo” do bản thân tự làm, chạy quanh sân, không ngừng hô lớn “Pháp Luân Đại Pháp hảo! Toàn thế giới đều biết!” Một người tham gia khác, Centurion, sau này đã miêu tả lại: “Chưa đầy một phút, xe cảnh sát đã hú còi lao tới nhanh chóng bao vây chúng tôi, các học viên tham gia bị cảnh sát đánh đập, bắt bớ, cưỡng chế kéo đi.”
Tuy sự kiện này kéo dài vài phút nhưng đã làm chấn động toàn thế giới. Các phương tiện truyền thông lớn trên thế giới đã nhanh chóng tiến hành phỏng vấn báo cáo trên diện rộng. 36 người phương Tây này được ngoại giới gọi là dũng sĩ, đến từ 15 quốc gia và không quen biết nhau. Khiến cho họ cùng tập hợp với nhau chính là một ước định đơn giản: “2 giờ chiều ngày 20 tháng 11, ngồi đả toạ tại phía nam cột cờ quảng trường Thiên An Môn, Bắc Kinh, ai muốn đi đều được.”
Ramish, một người tham gia, nói: “Tôi chỉ nhận ra một vài người. Chúng tôi thực sự không biết đến lúc đó thì sẽ có bao nhiêu học viên tới. Sau khi chúng tôi tới chỗ đó mới bắt đầu tìm người.” Ông tiếp tục nói: “Chúng tôi muốn người dân Trung Quốc biết rằng toàn thế giới đều có người đang tập Pháp Luân Công và cuộc bức hại là hoàn toàn không thể chấp nhận được. Chúng tôi muốn người dân Trung Quốc biết rằng các học viên từ khắp nơi trên thế giới đã đến giúp đỡ và chúng tôi còn muốn nói với họ rằng chính phủ Giang ở Trung Quốc đang lừa dối họ.”
Vợ chồng Wil là học viên Mỹ quốc. Wil và cảnh sát giành nhau tấm biểu ngữ, qua một hồi ông mới ý thức rằng đã không nhìn thấy vợ mình. Ông quay đầu tìm kiếm, chỉ nghe thấy không xa một giọng nữ thanh lệ tường hoà nhưng đầy nghị lực đang dùng sinh mệnh hô lớn “Pháp Luân Đại Pháp hảo!” Ông yên tâm rồi, đây chính là người vợ kiên định của ông. Tâm ý chung của họ đã toả sáng trên quảng trường Thiên An Môn, tạo ra sự cộng hưởng trong lòng nhân dân Trung Quốc. Những người phương Tây từ 15 quốc gia đến nơi được coi là trái tim của Trung cộng để biểu đạt tâm nguyện, đây là điều chưa từng có trong lịch sử cai trị của Trung cộng.
Những người có màu da khác nhau, nói ngôn ngữ khác nhau, nhưng lại dùng tiếng Trung để cùng hát một ca khúc đơn giản, trong đó chan chứa sự chân thành và mong đợi. Tất cả đều khiến người ta cảm động rơi lệ. Bài hát “Đến vì bạn” này hầu như mỗi học viên Pháp Luân Công Tây phương đều đang hát:
Qua ngàn núi vạn sông
Tôi đến vì bạn hết lần này đến lần khác
Tôi đến vì tôi yêu mến bạn
Những người Trung Quốc đáng quý a
Xin hãy chú tâm lắng nghe trái tim tôi
Pháp Luân Đại Pháp hảo a
Pháp Luân Đại Pháp hảo
Đừng tin vào lời dối trá đó
Đối mặt với bạo lực hiểm nguy
Tôi đến vì bạn hết lần này đến lần khác
Tôi đến vì yêu mến bạn
Những người Trung Quốc đáng quý a
Bạn có biết rằng cả thế giới đều nói
Pháp Luân Đại Pháp hảo a
Pháp Luân Đại Pháp hảo
Đừng bỏ lỡ cơ duyên vạn cổ này
Không chỉ một lần, mà là rất nhiều lần, thậm chí một số anh hùng đơn độc đã dũng cảm đi hàng nghìn dặm đến Quảng trường Thiên An Môn, giơ cao biểu ngữ “Pháp Luân Đại Pháp hảo”. Trong số họ có thương nhân, học giả, học sinh, v.v. Người phương Tây đến Thiên An Môn khiến Giang cảm thấy vô cùng chấn động.
Sau khi tờ “Wall Street Journal” của Mỹ đưa tin chi tiết về quá trình bị bức hại đến chết của học viên Pháp Luân Công Trần Tử Tú, nhiều báo cáo truyền thông, chính phủ nước ngoài và báo cáo của quốc hội về Pháp Luân Công đã thu hút sự chú ý của thế giới về cuộc bức hại tàn bạo đối với các học viên Pháp Luân Công. Ở một khía cạnh nào đó, điều đó có nghĩa là những nỗ lực của Giang Trạch Dân nhằm tạo ra dư luận ở nước ngoài để ủng hộ chính sách đàn áp Pháp Luân Công của ông ta đã hoàn toàn thất bại.
Tất cả những điều này khiến Giang trở nên rất thụ động, hứng chịu áp lực rất lớn, từ đó các phương pháp bức hại trở nên tinh vi hơn và tiến hành ngầm.
Giang sau khi đàn áp Pháp Luân Công không lâu, đích thân hạ lệnh thực thi chính sách diệt chủng “đánh chết không tính là có tội, đánh chết tính là tự sát, trực tiếp hỏa táng không cần tra thân nguyên” đối với học viên Pháp Luân Công. Từ năm 1999 đến tháng 5 năm 2006, Quân uỷ Trung ương Trung cộng đã tổ chức 6 hội nghị chủ yếu nhắm vào Pháp Luân Công, lấy hệ thống quân đội do Cục Hậu cần Đảng Cộng sản Trung Quốc lãnh đạo tầng tầng phát động, để đạt mục đích bức hại “huỷ hoại thân thể” theo mong muốn của Chủ tịch Quân ủy Giang Trạch Dân, bắt đầu mổ cướp tạng sống. Và buôn bán nội tạng, một ngành kinh doanh béo bở, đã trở thành con đường phát tài cho quân đội mà Giang Trạch Dân ủng hộ và khuyến khích. Lợi nhuận khổng lồ và thị trường cấy ghép tạng khổng lồ tạo điều kiện cho những kẻ buôn bán nội tạng phạm tội.
Cuộc đàn áp của Giang Trạch Dân có tính “hệ thống, che đậy và toàn dân”, và tính “che đậy” của nó là một phương diện quan trọng đã giúp cho cuộc bức hại tiếp tục cho đến ngày nay.
Phần 11: Giảng chân tướng phản bức hại
Duy hộ tôn nghiêm của nhân loại
Trong bức hại, Pháp Luân Công lấy phương thức giảng chân tướng phản bức hại, duy hộ sự tôn nghiêm của pháp luật và tôn nghiêm của nhân loại.
Kiếp nạn lớn trong lịch sử nhân loại, bao gồm các sự kiện phát sinh sau phiên toà Nürnberg. Những người bị hại đều là sau khi chính quyền thi hành chính sách bức hại bị sụp đổ, mới bắt đầu phơi bày những hành động xấu xa của họ trên diện rộng. Vì sự tàn ác không thể bị phơi bày kịp thời, kẻ bức hại không kiêng sợ gì, người chịu bức hại dĩ nhiên gặp nạn nghiêm trọng, cả xã hội quốc tế cũng thường phải chịu liên đới, cuối cùng phải trả một cái giá rất lớn về sinh mệnh, tài sản và đạo nghĩa. Hơn nữa do không kịp thời truy cứu trách nhiệm, đa số người hành ác đều bỏ trốn, để lại tấm gương xấu cho nhân loại, dẫn đến lực lượng chính nghĩa trên quốc tế ngày càng bạc nhược, khiến cho các bức hại lớn nhỏ trên thế giới hiện nay so với bất cứ thời điểm nào trong quá khứ còn dễ dàng phát sinh và khó ngăn chặn hơn.
Ngay khi cuộc bức hại bắt đầu, các học viên Pháp Luân Công đã tích cực ngăn chặn bức hại. Hơn nữa còn lấy phương thức giảng chân tướng hoàn toàn hoà bình để phản bức hại tại Trung Quốc và quốc tế. Đây là hình thức phản bức hại sáng tạo và đáng khâm phục của nhân loại.
Bước đầu tiên để ngăn chặn một cuộc bức hại quy mô lớn, cũng là bước nguy hiểm nhất, gian nan nhất, chính là phơi bày bức hại với số lượng lớn. Số vụ bức hại lớn nhất từng được ghi nhận trong báo cáo hàng năm của cơ quan nhân quyền Liên Hợp Quốc là cuộc bức hại Pháp Luân Công của Trung cộng và các tòa án khác nhau trên thế giới đã tiến hành truy cứu pháp luật đối với cuộc bức hại này. Mặc dù cuộc bức hại vẫn chưa kết thúc, nhưng chỉ cần những kẻ bức hại rời khỏi Trung Quốc, họ sẽ bị kết án và truy tố ở khắp mọi nơi. Các học viên Pháp Luân Công trong bức hại mà phản bức hại là duy hộ tôn nghiêm của nhân loại. Vì các học viên Pháp Luân Công đã ghi lại tội ác của hung thủ ngay từ ngày đầu tiên, và bắt đầu truy cứu những kẻ phạm tội này trong quá trình chống bức hại, điều này tự nó đã duy hộ sự tôn nghiêm của pháp luật nhân loại và để lại lời cảnh báo cho tương lai. Lưu lại về sau cho nhân loại một tiền lệ để ngăn chặn và loại bỏ cuộc bức hại như vậy.
Trong bức hại, các học viên Pháp Luân Công đã lấy phương thức giảng chân tướng phản bức hại, đã đưa tới biến hoá sâu sắc tại Trung Quốc. Cuộc bức hại quy mô lớn đạt được bằng cách lừa dối xã hội tham gia. Khi các học viên Pháp Luân Công thông qua giảng chân tướng mà khiến người ta lại không tiếp thụ lừa dối mà trợ Trụ vi ngược nữa. Nó không chỉ ảnh hưởng đến thái độ của mọi người đối với Pháp Luân Công, mà còn ảnh hưởng đến việc khôi phục lại nhân tâm và lương tri của mọi người, mang lại lợi ích cho toàn xã hội và cho cả cộng đồng quốc tế.
Cải biến nhân tâm
Các loại vấn đề xã hội và nguy cơ tồn tại trong xã hội Trung Quốc hiện nay chủ yếu liên quan đến việc Trung cộng phá hoại đạo đức truyền thống và nguyên tắc cơ bản làm người và thay thế chúng bằng tư duy văn hoá đảng. Truyền thông và dư luận bị tà đảng thao túng. Mặc dù mọi người phản cảm với các cái mũ và cây gậy chính trị khác nhau của Trung cộng, nhưng trong bối cảnh văn hóa đảng vẫn không thể nhận ra bản chất của nó, vì vậy mà chịu khuất phục trước logic biến dị và thậm chí là động cơ hiểm ác của nó .
Sự ngay chính của Pháp Luân Công, là một tấm gương của xã hội, có thể soi ra cái xấu ác bất chính kia.
Trước khi cuộc bức hại diễn ra, một cán bộ cấp cục của một đơn vị đã từng đưa vợ đi tham gia hội giao lưu tâm đắc thể hội tu luyện của học viên Pháp Luân Công. Sau đó ông ta tại một lớp tẩy não nói một cách quá khích: “Quá kịp thời rồi! Nên trấn áp! Một pháp hội vài trăm người lớn như vậy, yên lặng tường hoà, không có người nào phía dưới nói chuyện riêng, đơn giản giống như chuyện nghìn lẻ một đêm vậy! Khỏi phải nói đến những bí thư đảng uỷ của chúng ta, khi Trung ương và Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc họp, không ít người họ còn ngủ, lén rời đi, nói chuyện riêng. Đáng sợ nha!” Ông ta nói khi vừa nhìn thấy hội giao lưu tâm đắc tu luyện nghiêm túc của học viên Đại Pháp, liền cảm thấy có sự nguy hiểm đối với đảng.
Ông ta nói, đảng kêu gọi cái gì là “ngũ giảng tứ mỹ”, chỉ giống như làm phong trào. Sư phụ các ngươi dạy “Chân, Thiện, Nhẫn”, có mất mạng các người cũng vẫn kiên trì. Nói muốn bức hại, ngày 25 tháng 4 nhiều người liền tự phát đi như vậy… Lực ngưng tụ, lực thu hút của Pháp Luân Công lớn như vậy, như vậy cần sớm bị trấn áp! Học viên Đại Pháp hỏi đây là loại lý luận gì vậy? Ông ta nói: “Ngươi hồ đồ mất rồi!” Ông ta còn nói người khác hồ đồ, ông ta còn bình thường nữa không? Đảng cộng sản đã khiến người ta tư duy một cách không bình thường rồi.
Có học viên Pháp Luân Công bị giam ở lớp tẩy não, người “chuyển hoá” bà ấy tẩy não bà ấy. Bà ấy liền nói cho họ trải nghiệm bản thân tu luyện Pháp Luân Công thụ ích cả tâm lẫn thân. Có người nói: “Bà đừng nói các vị tốt như thế nào nữa, tôi đều biết các vị là tốt, càng tốt mới càng phải bị trấn áp. Trong văn kiện chuyển cho cán bộ cấp cục của chúng tôi có viết: “Sở dĩ cần trấn áp Pháp Luân Công, chính là vì các ngươi làm quá tốt, đã hình thành uy hiếp đối với đảng.”
Vài thập kỷ tàn bạo và các chủng vận động chính trị khác nhau của Trung cộng đã khiến một bộ phận người Trung Quốc dần dần mất đi dũng khí và tín tâm nói lời chân thật, kiên trì đạo nghĩa khi đối diện với cường quyền, bạo chính. Với áp lực trước mắt, họ trở nên bất lực, mông lung, bo bo giữ mình, thậm chí hoài nghi lực lượng thiện lương và chính nghĩa. Họ rất không tán thành hành vi kiên trì nguyên tắc, thậm chí còn có thái độ đồng tình với việc thực thi thủ đoạn trấn áp của Trung cộng. Đây cũng là thể hiện của việc Trung cộng lợi dụng văn hoá đảng kia để bức hại tâm lý, tinh thần người Trung Quốc.
Các học viên Pháp Luân Công giảng chân tướng, ngăn chặn bức hại trong thời gian hơn mười năm qua, chính là đang khẳng định quyền lợi cơ bản làm người tốt, nói lời thật của bản thân. Đối diện với sự bức hại của bạo quyền, họ đã không luồn cúi hay dùng bạo lực chống lại bạo lực. Mà họ chiểu theo thiện, kiên định tín ngưỡng bản thân. Họ đem sự tốt đẹp của Chân Thiện Nhẫn và Giả Ác Đấu của Trung cộng nói với những người xung quanh. Đối với những nhân viên Trung cộng bức hại họ, họ không hề báo thù mà là từ bi khuyến thiện. Hành động của họ trong hơn mười năm mưa máu gió tanh qua đã triển hiện ra sự tốt đẹp của Chân Thiện Nhẫn.
Đây là một câu chuyện mà một cảnh sát nói ra khiến cảnh sát bọn họ đều rất cảm động.
Có một nữ học viên Pháp Luân Công bị đồng sự của ông ta trông coi, mẹ chồng của bà ấy đã bị giam ở trại lao động, chồng bà ấy lại đang ở vùng khác, trong nhà còn có một đứa bé. Vị cảnh sát kia mỗi ngày đều nói lời ngon ngọt với bà ấy: “Tôi bây giờ kiếm miếng cơm cũng không dễ dàng, bà hãy thương lấy tôi, bà mà đi kêu oan là tôi sẽ mất việc.”
Nhưng cuối cùng vào mùa hè năm đó, vị học viên này vẫn đi Bắc Kinh. Nhận được thông báo đi đón người, cảnh sát đã nổi trận lôi đình. Khi nhìn thấy vị học viên này, vừa chửi vừa dùng thắt lưng vụt bà ấy một hồi. Nhưng vị nữ học viên này không hề tức giận, cũng không che những vết thương trên người, lại lấy khăn tay của bản thân, đưa cho viên cảnh sát đang hổn hển, trán đầy mồ hôi, vừa khóc vừa nói: “Thật sự xin lỗi, đã khiến ông phải chịu liên luỵ rồi, sự việc tôi làm ông sau này sẽ hiểu…”
Vị cảnh sát nói: “Ôi trời đất! Bà ấy khiến vị đồng nghiệp của tôi cảm động mà hối hận từ trong tâm, vĩnh viễn tự trách vì đã dùng cái thắt lưng da đó đánh người! Vị đồng nghiệp này sau khi trở về đã tự cởi bỏ cảnh phục không làm nữa, cũng làm không nối nữa!”
Nhiều hình thức triển hiện Thần uy
Để giúp mọi người liễu giải chân tướng, dongtaiwang, UltraSurf, Freegate và các phần mềm đột phá Internet khác liên tục được đưa vào sử dụng. Nhiều người sử dụng phần mềm miễn phí trên Internet để “vượt tường” ra nước ngoài, tiếp xúc với nhiều chân tướng khác nhau.
Đài truyền hình Tân Đường Nhân, báo Đại Kỷ Nguyên và đài Tiếng nói Hy vọng cung cấp các dịch vụ thông tin liên tục, trực tiếp truyền tải tin tức nước ngoài, tin tức bị cấm tại Trung Quốc và chân tướng cuộc bức hại vào Trung Quốc, nơi thông tin được niêm phong nghiêm ngặt.
Các học viên Pháp Luân Công từ việc bản thân bị bức hại thấy rằng, nguyên nhân bị bức hại là do Giang Trạch Dân đã cắt đứt nguồn gốc của văn hoá truyền thống, làm điên đảo tiêu chuẩn đạo đức 5000 năm “Chân, Thiện, Nhẫn”. Văn hoá đảng của Trung cộng đã thay thế tư tưởng truyền thống của người Trung Quốc. Phương thức sinh hoạt truyền thống đã mất đi đạo đức nên có. Muốn chặn đứng bức hại cần phải cùng với toàn xã hội chân chính trở về với văn hoá Trung Hoa, quay về với văn hoá truyền thống mà Thần truyền cho con người. Quay về như vậy mới có thể khiến nhân dân Trung Quốc thoát khỏi khổ nạn, tìm được nguồn gốc văn hoá của bản thân, dân tộc như vậy mới có thể đảm bảo cho hoà bình thế giới. Do vậy các học viên Pháp Luân Công đã bắt đầu truyền bá văn hoá truyền thống 5000 năm của Trung Hoa, tẩy tịnh sự độc hại của văn hoá Trung cộng, kiến lập lại mới tiêu chuẩn phân biệt thiện ác thị phi vốn đã bị Giang Trạch Dân làm điên đảo, viết nên một nét huy hoàng nhất cho người dân Trung Quốc và lịch sử Trung Quốc đương đại.
Các học viên Pháp Luân Công tổ chức các buổi biểu diễn “Thần Vận” ở nhiều quốc gia trên thế giới. Văn dùng cầm sắt, võ dùng can kích, chiếu rọi ánh sáng đại đức, vận dụng sự hài hòa của tứ khí, phỏng theo lý của vạn vật. Dùng tinh thần truyền tải ý cảnh, đạt đến trình độ cao siêu, khả năng diễn đạt vô cùng rộng lớn, vô cùng thâm sâu. Nó bao hàm vẻ đẹp của lòng kính thiên hướng thiện của nhiều dân tộc qua nhiều triều đại trong 5000 năm. Không chỉ cho thế giới thấy được phẩm chất cốt lõi nhất của dân tộc Trung Hoa, mà còn kết nối với nhân dân các dân tộc trên thế giới về tín ngưỡng và tinh thần nhân văn sâu sắc, dung hòa làm một, cùng đạt đến thiên lý nhân đạo. Chính việc khởi động và thực thi cụ thể công trình to lớn thúc đẩy văn hóa truyền thống và đạo đức này đã mang lại hy vọng thực sự cho Trung Quốc.
Việc xuất bản “Chín bài bình luận về Đảng Cộng sản” là một sự kiện lớn khác. Cuốn sách này đã trực tiếp truyền cảm hứng cho hàng trăm triệu người dân Trung Quốc tự giác tẩy sạch ô nhiễm của văn hóa đảng, nâng đạo đức cá nhân lên một cảnh giới mới. Một số người không hiểu hoặc đã quen với đấu tranh chính trị nói rằng đây là làm chính trị, kỳ thực đây là sự phục hồi và hướng thiện đạo đức dân tộc. Việc hàng triệu người chủ động rời bỏ các tổ chức của Trung cộng không chỉ thể hiện diện mạo tổng thể của người dân Trung Quốc trong khi thăng hoa trở lại đã tự giác ngưng tụ trên tinh thần văn hóa truyền thống, mà còn cung cấp khả năng thực chất và các loại điều kiện cho việc chuyển biến hòa bình xã hội.
Ngay cả người đứng đầu Phòng 610 của Trung cộng cũng không thể không thừa nhận uy lực cự đại của việc giảng thanh chân tướng của các học viên Pháp Luân Công. Ngày 30 tháng 6 năm 2005, Lưu Kinh, khi đang là Ủy viên Trung ương, thứ trưởng Bộ Công an, kiêm giám đốc Phòng 610 Trung ương, trong một hội nghị bí mật của quan chức chủ quản các tỉnh do Trung ương triệu tập, đã cảnh cáo những người tham dự, nếu như có tin tức bị tiết lộ, vấn đề xuất hiện ở đâu, sẽ hỏi quan chức tham dự của tỉnh đó. Ông ta nói: “Ở nước ngoài, Pháp Luân Công đã hình thành mạng lưới tinh anh thế hệ mới, có trình độ tri thức khá cao, nắm vững kỹ thuật và các phương thức truyền thông hiện đại, đã thành lập ra nhiều nhóm kỹ thuật chuyên môn. Từ tháng 12 năm ngoái đến cuối tháng 5 năm nay, các cơ quan ban ngành liên quan nước ta đã phát hiện có 248 trang web ở nước ngoài liên quan đến “Cửu bình”, chặn 80 triệu lượt truy cập vào các trang web liên quan và chặn gần 30 triệu email. Nên biết rằng, trong những lĩnh vực này thì việc phòng chống của chúng ta vẫn còn những mắt xích yếu, cũng có thể nói, về lĩnh vực kỹ thuật và an toàn thông tin thì phương Tây giỏi hơn chúng ta. Ví dụ như hiện nay rất khó tính được số lượng cuộc gọi đến. Theo thống kê sơ bộ của chúng tôi thì có hàng chục triệu tin báo của quần chúng nhân dân. Một ví dụ khác là việc công kích vệ tinh, kể từ 23 tháng 6 năm 2002, các chương trình phát thanh và truyền hình của ta đã bị công kích bằng tín hiệu ‘Pháp Luân Công’ 186 lần, tổng cộng là 103 giờ 37 phút, trong đó năm nay là 51 lần. Vào các tối 14, 17 và 21 tháng 3 năm nay, 6 máy phát đã bị tấn công 3 lần, mỗi lần khoảng 1 tiếng rưỡi, làm gián đoạn việc phát sóng bình thường của 18 chương trình trung ương và địa phương. Hình ảnh “Cửu Bình” xuất hiện trên đài truyền hình trong 1 phút 12 giây đã gây ra một tác động vô cùng lớn. Nhiều người đã gọi điện thoại hỏi: ‘Tại sao đài truyền hình của chính phủ lại xuất hiện hình ảnh về việc lật đổ đảng cộng sản?’” [23]
Trong xã hội chuyên chế khắc nghiệt đó, một số lượng lớn học viên Pháp Luân Công ở Trung Quốc đã sử dụng tiền giấy làm phương tiện truyền bá chân tướng. Mọi người viết những đoạn chân tướng ngắn lên tiền giấy và để nó lưu thông tự nhiên đến tay người khác. Càng nhiều người biết được sự thật thì lại đem càng nhiều tiền giấy có thông tin chân tướng vào lưu thông. Đến nỗi Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc không thể không phát hành văn kiện 119 (2009) “Thông tri của Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc về việc đi sâu phòng chống tội phạm và tấn công hoạt động lợi dụng nhân dân tệ để tiến hành tuyên truyền của Pháp Luân Công”, nhân viên tại quầy được yêu cầu “coi những tờ tiền giấy có in biểu ngữ Pháp Luân Công là tiền bị hỏng để đổi lại”. “Đối với những tờ tiền 10 tệ, 5 tệ và 1 tệ khi thu hồi cần tiến hành kiểm kê cẩn thận, không qua kiểm kê chuyên môn không được phép thanh toán ra bên ngoài. Kiên quyết chấm dứt thanh toán bằng tiền mặt cho khách hàng sử dụng đồng nhân dân tệ có in biểu ngữ ‘Pháp Luân Công’. Nếu phát hiện ra đồng nhân dân tệ có in biểu ngữ ‘Pháp Luân Công’ được thanh toán thì phải truy cứu trách nhiệm của nhân viên có liên quan.”
Các học viên Pháp Luân Công trong và ngoài nước đã hình thành nhiều điểm tư liệu thuận tiện khác nhau để truyền bá chân tướng đến thế nhân trên diện rộng. Cho đến nay, đã có 116.502.639 người thoái Đảng và các tổ chức liên quan.
Tài liệu tham khảo:
【1】Ian Johnson, 「A Deadly Exercise: Practicing Falun Gong Was a Right, Ms. Chen Said, to Her Last Day」 , Wall Street Journal, April 20, 2000; Page A1,http://www.pulitzer.org/archives/6463
【2】World Organization to Investigate the Persecution of Falun Gong (WOIPFG), 「Investigative Report on the 610 Office,」 Created on September 8, 2003, Updated on February 1, 2011, http://www.zhuichaguoji.org/en/node/197
【3】John Pomfret and Philip Pan, 「Torture is Breaking Falun Gong.」The Washington Post, 5 Aug 2001.
【4】「610、維穩辦、國保等迫害機構更多黑幕」,明慧網,http://www.minghui.org/mh/articles/2011/8/8/610、維穩辦、國保等迫害機構更多黑幕(二)-244836.html
【5】明慧彙編:酷刑示意圖,http://www.minghui.org/mh/articles/2004/8/12/81597.html
【6】黃潔夫等,中國器官移植的政策,黃潔夫等,國際醫學雜誌《柳葉刀》(The Lancet)http://download.thelancet.com/flatcontentassets/series/china/comment11.pdf
【7】《南方週末:中國叫停「器官移植旅遊》,http://www.infzm.com/content/9556
【8】美國衛生部,http://www.organdonor.gov/transplantation/matching_process.htm
【9】附錄7,中國醫院器官平均等待時間(網絡截圖和備份),「死刑犯」撐不起中國器官移植市場上的蘑菇雲,明慧網, http://pkg2.minghui.org/mh/center/organ/death-roll-organs.html#FOOTNOTE-1
【10】「七組數字濃縮中國軍隊醫療衛生30年飛躍」,新華網,2008年12月17日,http://news.xinhuanet.com/newscenter/2008-12/17/content_10520230.htm
【11】《血淋淋的器官摘取——關於摘取法輪功學員器官的報告》 (《大衛的調查報告》), 來源: http://organharvestinvestigation.net/report0701/report20070131-ch.pdf
【12】附錄8,關於器官移植的收費標準,「死刑犯」撐不起中國器官移植市場上的蘑菇雲,明慧網,http://pkg2.minghui.org/mh/center/organ/death-roll-organs.html
【13】「數萬外國人赴華移植器官調查, 大陸成全球器官移植新興中心」,記者諶彥輝,《鳳凰週刊》,2006年第5期,來源: http://news.phoenixtv.com/phoenixtv/83932384042418176/20060222/751049.shtml
【14】器官移植:加快規制的地帶,《財經》雜誌2005年第24期出版日期2005年11月28日
http://magazine.caijing.com.cn/2005-11-28/110062607.html
【15】「乾坤挪移九小時」,昨夜今晨親睹亞洲最高齡肝腎聯合移植,解放日報,http://old.jfdaily.com/pdf/050126/jf05.pdf
【16】卡普蘭(Arthur Caplan),美國賓夕法利亞大學生物倫理學(Bioethics)中心主任,"死囚器官的倫理道德 國際專家談中共非法使用",http://www.ntdtv.com/xtr/gb/2012/03/23/atext676779.html
【17】「死刑犯」撐不起中國器官移植市場上的蘑菇雲,明慧網,http://pkg2.minghui.org/mh/center/organ/death-roll-organs.html
【18】關於蘇家屯集中營調查的一些線索,許多在北京被抓的學員被運往東北,明慧網,http://search.minghui.org/mh/articles/2006/3/19/123211.html
【19】聯合國「酷刑問題」特派專員接受英文大紀元採訪。Unsolved: Organ Harvesting in China, Interview with Manfred Nowak, http://www.theepochtimes.com/n2/content/view/20596/
【20】2008年11月「聯合國反酷刑委員會」發佈的報告。CONSIDERATION OF REPORTS SUBMITTED BY STATES PARTIES UNDER ARTICLE 19OF THE CONVENTION: Concluding observations of the Committee against Torture, United Nations Committee Against Torture, Forty-first session, Geneva,3-21 November 2008。http://www2.ohchr.org/english/bodies/cat/docs/CAT.C.CHN.CO.4.pdf
【21】美國國會及行政當局中國委員會2009年度報告美國會報告:大量法輪功學員被逮捕和迫害。https://www.epochtimes.com/b5/9/10/24/n2699251.htm
【22】維基解密:薄熙來迫害法輪功多國被訴 溫家寶阻其晉陞,大紀元,
https://www.epochtimes.com/b5/12/2/7/n3505635.htm
http://wikileaks.org/cable/2007/12/07SHANGHAI771.html
【23】中央委員、公安部副部長、中央610辦主任劉京,「中共高層會議,劉京報告《關於反邪教問題》」,2005年6月30日
Dịch từ: https://www.epochtimes.com/b5/12/5/26/n3597531.htm
Bản dịch có thể được chỉnh sửa trong tương lai để sát hơn với nguyên tác.
Từ khi cuốn sách