Một quyển sách
đã truyền cảm hứng cho hơn 350 triệu người
thoái xuất khỏi Đảng Cộng Sản Trung Quốc

CHƯƠNG 5 – Kinh tế phát triển lên rồi thì đạo đức có tự nhiên tốt theo chăng?

EpochTimes – 29/05/2012Rất nhiều người phản đối ông ta, nói rằng Pháp Luân Công nâng cao đạo đức con người, ổn định xã hội, ông ta bất chấp tất cả mà nói rằng: “Kinh tế phát triển lên rồi thì đạo đức tự nhiên sẽ tốt lên.” Cứ như vậy, ông ta đã lật đổ tiêu chuẩn đạo đức “Chân – Thiện – Nhẫn” của người Trung Quốc trong năm nghìn năm, trở thành tội nhân số một trong lịch sử. — Lời đề tựa

Đầu năm 2011, truyền thông Trung Quốc và thế giới đều đưa tin “Trung Quốc chính thức vượt Nhật Bản trở thành nền kinh tế lớn thứ hai toàn cầu”. Cũng chính trong năm đó, xảy ra bi kịch bé Tiểu Duyệt Duyệt. Xét về mặt đạo đức, đặc điểm rõ nhất của bi kịch này chính là sự thờ ơ với sinh mạng. Bi kịch còn phơi bày một yếu tố đáng lo ngại hơn. Trong số mười tám người đi ngang qua, qua hình ảnh có thể thấy có người rảo bước tránh đi, có người cúi đầu nhìn rồi bỏ đi, có người quay đầu nhìn lại nhiều lần nhưng cuối cùng vẫn bỏ mặc. Một mặt vì không coi trọng sinh mạng nên không còn dũng khí “xông pha nước sôi lửa bỏng”, “không màng sống chết”; mặt khác, từ dáng vẻ vội vã của họ, chúng ta còn thấy được nỗi “sợ” của con người: “sợ làm người tốt”, “sợ dây vào thị phi”, “sợ bị coi là hung thủ”, “sợ người khác không tin mình thực sự làm việc tốt”… Sự kiện Tiểu Duyệt Duyệt một lần nữa khơi dậy cuộc tranh luận lớn của người dân về ranh giới đạo đức.

TIẾT 1: PHÁ HỦY QUAN NIỆM ĐẠO ĐỨC CỦA NGƯỜI TRUNG QUỐC

Lão Tử nói “Tội không gì lớn hơn ham muốn, họa không gì lớn hơn không biết đủ”, “Yêu quý thái quá tất phải trả giá lớn, cất giữ nhiều tất mất mát nhiều”, “Giữ vẻ mộc mạc giản dị, ít riêng tư ít ham muốn”, chỉ ra tác hại của việc chạy theo danh lợi. Đào Uyên Minh đời Tấn khi làm huyện lệnh cũng có khí tiết “không vì năm đấu gạo mà khom lưng”. Tư Mã Quang, người biên soạn “Tư Trị Thông Giám”, trong thư gia huấn dạy con: “Kiệm là đức chung, xa xỉ là cái ác lớn.”

Gia Cát Lượng theo Lưu Bị chinh chiến khắp nơi, lập nhiều công lớn. Sau khi Lưu Bị mất, Gia Cát Lượng “nhận nhiệm vụ lúc quân thua, phụng mệnh lúc nguy khó”, việc nước Thục Hán, không kể lớn nhỏ, đều đích thân lo liệu. Là tể tướng một nước, Gia Cát Lượng thấu hiểu sâu sắc: “Mái nhà dột từ dưới, phải ngăn từ trên; trên dột không ngừng, dưới không thể ở.” Ông nghiêm khắc với con cháu, không vì địa vị cao quyền lớn mà sống hưởng thụ xa hoa. Sau khi Mã Tốc để mất Nhai Đình, ông tự trách bản thân, “xin tự giáng ba cấp”, từ đó càng thêm cần cù chuyên tâm. “Dậy sớm ngủ muộn, hình phạt từ hai mươi roi trở lên đều tự mình xem xét; thức ăn hàng ngày không quá bốn thăng.” Gia Cát Lượng chỉ sống bằng bổng lộc, không lợi dụng quyền thế mưu lợi riêng. Ông sống đời thanh đạm tĩnh lặng. Cả đời Gia Cát Lượng thanh bần tiết kiệm, trong nhà không có của cải tích trữ, vợ ông thậm chí không có bộ quần áo thay đổi tươm tất. Trước khi mất, Gia Cát Lượng từng dâng biểu lên Lưu Thiện, tự bạch: “Thành Đô có tám trăm gốc dâu, ruộng xấu mười lăm khoảnh, con cái ăn mặc tự có dư dả. Còn như thần tại nhiệm bên ngoài, không có khoản chi tiêu nào khác. Áo cơm tùy thân đều nhờ vào triều đình cấp, không tự mưu sinh riêng để tăng thêm của cải. Nếu ngày thần chết mà trong nhà còn dư lụa, ngoài có thừa của cải, tức là thần đã phụ bệ hạ.” Sau khi Gia Cát Lượng qua đời, tình cảnh trong nhà quả đúng như vậy. Người dân các đời sau đều rất kính ngưỡng tinh thần một lòng vì nước, không mưu lợi riêng của ông.

Quan niệm đạo đức truyền thống Trung Quốc coi trọng việc giữ tâm thanh tịnh ít ham muốn, tiết kiệm, liêm khiết, ngay cả trong thời đại giàu có cũng vậy. Xã hội phát triển, bách tính giàu có, quốc thái dân an, đó đều là bổn phận của người cầm quyền. Từ xưa đến nay, các triều đại truyền thống luôn đề cao việc vua tôi tự ràng buộc tâm mình, không để lòng tham bành trướng, không để giàu có mà thất đức, dẫn đến đạo đức suy đồi. Vì vậy, người xưa nhiều lần khuyên răn phải “răn xa xỉ bằng tiết kiệm”. Thánh nhân nói “giàu mà có đức”, tức là yêu cầu con người khi theo đuổi sự giàu có nhất định không được xem nhẹ đạo đức.

Nhưng Giang Trạch Dân lại hủy hoại đạo đức của người Trung Quốc. Khi bắt đầu đàn áp Pháp Luân Công, rất nhiều người phản đối, nói rằng Pháp Luân Công có thể nâng cao đạo đức con người, ổn định xã hội, Giang Trạch Dân bất chấp tất cả mà nói: “Kinh tế phát triển lên rồi thì đạo đức tự nhiên sẽ tốt lên.” Giang Trạch Dân đã lật ngược hoàn toàn tiêu chuẩn “Chân – Thiện – Nhẫn” năm nghìn năm, coi cái gốc rễ đạo đức lập thân của xã hội và cá nhân này như “chất độc” để “tiêu diệt”. Trong việc đảng và nhà nước ra sức đề xướng “Giả – Ác – Báo” đến cực điểm, cả xã hội trượt dốc từng ngày.

Câu nói hoang đường vô căn cứ “Kinh tế phát triển lên rồi thì đạo đức tự nhiên sẽ tốt lên”, dưới sự tuyên truyền độc quyền của Trung Cộng, đã dần dần biến thành cái cớ để người ta chạy theo tiền bạc một cách phiến diện, xem nhẹ ràng buộc đạo đức, gây tác động cực xấu đến sự suy đồi đạo đức xã hội. Mọi người bắt đầu tin rằng: cái gì cũng là giả, chỉ có tiền mới là thật. Việc Trung Cộng theo đuổi sự phồn vinh kinh tế bề ngoài do GDP mang lại, khiến không ít người thờ ơ với cuộc đàn áp mà Pháp Luân Công phải chịu, với lý do kinh tế đang phát triển, chuyện khác tính sau. Từ những người thân cộng đến quan chức Trung Cộng, khi đối mặt với sự lên án về nhân quyền của quốc tế, cách đối phó cũng là nói kinh tế Trung Quốc phát triển lớn mạnh thế nào, giải quyết được bao nhiêu vấn đề cơm no áo ấm, như thể chỉ cần kinh tế phát triển thì có thể tùy ý đàn áp tín ngưỡng, đàn áp người bảo vệ nhân quyền và người bất đồng chính kiến.

Câu nói “lặng lẽ phát tài lớn” mà Giang Trạch Dân dùng để quở trách phóng viên Hồng Kông chính là hình ảnh thu nhỏ của thời đại Giang. 【1】

ĐẢNG QUẢN LÝ MỌI THỨ: CHÍNH TRỊ, KINH TẾ, “ĐẠO ĐỨC” ĐỀU NẮM TRONG TAY

Chức năng của chính phủ phương Tây là quản lý công việc quốc gia. Nhân viên chính phủ với tư cách cá nhân, cũng như mọi công dân khác, chịu sự ràng buộc bởi quan niệm đạo đức của bản thân. Bản thân đạo đức được duy trì ở một mức độ nhất định bởi môi trường tổng thể của xã hội, như tín ngưỡng vào Thần, đời sống gia đình, lương tâm cá nhân, các nhóm và tổ chức xã hội khác nhau, để không bị tổn hại quá sớm.

Trung Cộng không như vậy, không chỉ quản lý chính trị và kinh tế, “đạo đức” cũng là một trong những lĩnh vực kiểm soát quan trọng nhất của Trung Cộng, thực hiện cái gọi là “đạo đức” xã hội chủ nghĩa dưới sự chỉ đạo của thế giới quan chủ nghĩa Marx. “Đạo đức” của Trung Cộng chẳng qua chỉ là phụ phẩm của chính trị của nó, có ban tuyên truyền chuyên trách định hướng và dẫn dắt, triển khai giáo dục “đạo đức” dưới hình thức các phong trào chính trị. Cốt lõi của cốt lõi trong giáo dục “đạo đức” của Trung Cộng, yêu cầu cơ bản nhất chính là yêu đảng Cộng sản. Học tập Lôi Phong, học tấm gương, “ngũ giảng tứ mỹ tam nhiệt ái”, xây dựng văn minh tinh thần, học tập nhân vật tiên tiến, v.v., những người được đem ra học tập trước hết đều bị nhào nặn thành chiến sĩ trung thành của đảng, con ốc vít trên cỗ máy cách mạng. Trung Cộng kiểm soát toàn diện quan niệm phải trái, thế giới quan, quan niệm “đạo đức” của con người.

Trước hết Trung Cộng cấm tín ngưỡng vào Thần, tôn “vô thần luận” làm đảng giáo và quốc giáo, các tôn giáo hiện còn cũng phải phụ thuộc dưới sự lãnh đạo của đảng, không cho phép tôn giáo độc lập. Thứ hai, Trung Cộng kiểm soát tất cả truyền thông, tất cả tổ chức xã hội (Trung Quốc không tồn tại truyền thông độc lập và tổ chức phi chính phủ theo nghĩa phương Tây), tuyên truyền thống nhất “giai điệu chính” của Trung Cộng, cùng quan niệm “đạo đức” của đảng Cộng sản dưới giai điệu đó. Các trường đại học, trung học, tiểu học càng là pháo đài trọng yếu của tuyên truyền giáo dục Trung Cộng, bắt đầu từ trẻ em, chính trị của Trung Cộng tất yếu phải chiếm lĩnh toàn bộ trường học dưới hình thức giáo dục “đạo đức”. Dù là bôi nhọ Khổng Tử trong Cách mạng Văn hóa, hay Giang Trạch Dân vu khống Pháp Luân Công, đưa những lời đồn chính trị vào sách giáo khoa, làm sai lệch và đầu độc trẻ vị thành niên, đều là sở trường của Trung Cộng. Đồng thời, thông qua việc kiểm soát quan niệm “đạo đức” của cha mẹ, từ đó tiếp tục ảnh hưởng đến con cái trong gia đình. Quan niệm “đạo đức” của toàn xã hội, cứ như vậy bị Trung Cộng nắm chặt, kéo xuống dần.

Vì vậy, khi Giang Trạch Dân muốn hủy diệt quan niệm đạo đức “Chân – Thiện – Nhẫn” của người Trung Quốc, toàn bộ bộ máy quốc gia đều có thể được huy động để phục vụ cho Giang Trạch Dân, đây là điều mà người phương Tây khó có thể tưởng tượng nổi.

SAU KHI TRỞ THÀNH NỀN KINH TẾ LỚN THỨ HAI

Sáng ngày 30/10/2000, trên sông Tam Tinh Đà, Vân Dương, Trùng Khánh, mấy người bị rơi xuống nước do tàu “Trường Vận số 1” bị lật đang vùng vẫy kêu cứu trong dòng nước lạnh giá. Mấy chiếc thuyền máy nhỏ nghe tin đến, nhưng họ lại làm ngơ trước những người đang kêu cứu, mà lại “đặc biệt ưu ái” những hàng hóa nổi trên mặt nước. Mấy chủ thuyền còn cười cợt: các người cứ ở dưới đáy thuyền mà nghỉ ngơi đi. 【2】

Mười năm sau, Trung Quốc tuyên bố vượt Nhật Bản trở thành nền kinh tế lớn thứ hai thế giới.

Ngày 13/10/2011, tại khu chợ ngũ kim Quảng Phật, thị trấn Hoàng Kỳ, quận Nam Hải, Phật Sơn, Quảng Đông, camera giám sát của một cửa hàng ghi lại cảnh tượng thảm khốc: bé gái mới hai tuổi Tiểu Duyệt Duyệt đi trong ngõ, bị một chiếc xe bánh mì cán qua hai lần, ngã trong vũng máu, một, hai, ba người đi đường lướt qua bên cạnh em, nhưng không ai đến đỡ em dậy. Vài phút sau, một chiếc xe tải khác đi đến, lại cán qua thân thể nhỏ bé của em một lần nữa. Sau đó, lại có thêm mười lăm người đi đường đi ngang qua, nhưng đều làm ngơ, thờ ơ bỏ đi. Mãi bảy phút sau, Tiểu Duyệt Duyệt mới được một cụ bà nhặt ve chai cứu lên, bế ra vệ đường, sau đó đưa vào bệnh viện cấp cứu không thành và qua đời.

Khoảng 5 giờ sáng ngày 30/4/2012, một chiếc xe Santana màu đen trên quốc lộ 329 đoạn qua thị trấn Chu Hạng, Từ Khê, Chiết Giang đã đâm phải một cụ bà 68 tuổi. Đôi tình nhân trên xe, cả hai đều 25 tuổi, đã đỡ cụ bà lên xe và nói với người chứng kiến rằng sẽ đưa bà đi bệnh viện. Nhưng không ai ngờ rằng, đôi tình nhân này đã lái xe đến khu đô thị mới ven biển Dư Diêu, rồi chôn sống cụ bà cho đến chết. 【3】

Từ những ví dụ cách nhau mười năm này có thể thấy, đạo đức không hề tốt lên nhờ tăng trưởng GDP tốc độ cao mà Trung Cộng đạt được bằng cái giá của tài nguyên, môi trường và lao động giá rẻ. Ngược lại, con người trở nên mất nhân tính hơn.

Sự kiện Tiểu Duyệt Duyệt đã gây chấn động truyền thông quốc tế, khiến người ta phải kinh ngạc thốt lên “Trung Quốc đã mất linh hồn chăng? (Has China Lost Soul?)”. Nếu nói rằng con người còn ngần ngại khi đối mặt với kẻ xấu, thì trong những vụ việc kể trên, hoàn toàn không có bất kỳ tình huống nguy hiểm nào mà vẫn thấy chết không cứu, thậm chí để trốn tránh xử phạt lái xe say rượu mà chôn sống người ta cho đến chết, điều đó cho thấy xã hội này đã không còn ranh giới đạo đức nào nữa.

Trên mạng internet Trung Quốc đại lục cũng dấy lên một làn sóng tranh luận sôi nổi về “Tiểu Duyệt Duyệt”. Trước sự đau xót phẫn nộ của cư dân mạng về “sự suy đồi đạo đức” của xã hội Trung Quốc, cơ quan ngôn luận của Trung Cộng cuối cùng không nhịn được nữa, đã biện hộ cho tội ác gây ra sự sụp đổ đạo đức xã hội Trung Quốc. Tạp chí “Cầu Thị” trong dịp Tết dương lịch, tháng 2 và tháng 4 năm 2012 liên tiếp đăng ba bài viết, “ba lần bàn về việc nhận thức đúng đắn tình trạng đạo đức xã hội Trung Quốc ở giai đoạn hiện nay”, cho rằng dòng chủ lưu đạo đức xã hội đại lục là “tiến bộ, sáng sủa, hướng thiện” 【4】【5】【6】, coi những hành vi thất đức mà người dân phổ biến quan tâm là “hiện tượng cá biệt”, dùng việc nước nào cũng có gian lận thương mại để bào chữa cho khủng hoảng đạo đức xã hội Trung Quốc. Thực ra, sự suy đồi đạo đức toàn xã hội là cảm nhận trực tiếp của người dân, bài viết của “Cầu Thị” vừa đăng lập tức bị nhiều cư dân mạng chế giễu, cho rằng việc “Cầu Thị” nói lấy được như vậy chính là bằng chứng trực tiếp cho sự suy đồi đạo đức, thiếu thành tín. Thực tế cũng vậy, mỗi khi Trung Cộng cao giọng tán dương điều gì, ắt hẳn là lúc đang thiếu điều đó. Hô hào “ba đại diện”, ắt là đảng chẳng còn đại diện được cho gì nữa; hô hào “xã hội hài hòa”, ắt là đảng đã làm xã hội phân rã tan tác; đến khi Trung Cộng hô hào tiến bộ đạo đức, ắt là đảng đã làm đạo đức xảy ra vấn đề lớn.

Tháng 4/2011, Thủ tướng Ôn Gia Bảo đứng trước hàng loạt sự cố an toàn thực phẩm nghiêm trọng, cũng phải thốt lên cảm thán “sự thiếu thành tín, suy đồi đạo đức đã đến mức nghiêm trọng như thế nào”, “(một quốc gia) nếu không nâng cao tố chất người dân và sức mạnh đạo đức, tuyệt đối không thể trở thành một quốc gia thực sự hùng mạnh, một quốc gia được người khác kính trọng.” 【7】

TIẾT 2: AI MỚI LÀ KẺ THỰC SỰ ĐẨY LÙI RANH GIỚI ĐẠO ĐỨC?

Tiêu chuẩn đo lường đều đã hạ thấp

Muốn hiểu đạo đức Trung Quốc là đang tiến bộ hay suy thoái, nhận rõ sự dẫn dắt sai lệch về “đạo đức” của truyền thông nhà nước Trung Cộng, trước tiên cần nhận thức ba vấn đề.

Thứ nhất, tốt xấu tùy thuộc vào tiêu chuẩn đo lường, việc hạ thấp tiêu chuẩn đạo đức là chất xúc tác khiến toàn xã hội trượt vào suy đồi đạo đức.

Trước đây coi việc không trung thực là chuyện rất thất đức, nay xã hội đã coi là chuyện thường tình, tức là tiêu chuẩn đo lường đã hạ thấp rất nhiều. Đi du học nước ngoài, tìm một công ty môi giới, dịch vụ trọn gói, bảng điểm, bằng cấp, sơ yếu lý lịch, cái gì cũng có thể làm giả cho bạn, đã trở thành chuyện thường tình trong xã hội, từ phụ huynh đến học sinh đều cho là đương nhiên. “50 du học sinh Trung Quốc bị đại học Anh đuổi học vì nghi gian lận” 【8】, “Đại học Nhật Bản đuổi học 140 du học sinh Trung Quốc vì làm giả bằng cấp” 【9】, những sự việc như vậy liên tục xảy ra, làm giả đã làm ra đến nước ngoài.

Đại lục còn mọc lên như nấm rất nhiều công ty chuyên viết luận văn thuê, từ luận văn tốt nghiệp đại học, thạc sĩ, tiến sĩ cho đến luận văn xét chức danh, bài phát biểu của lãnh đạo, báo cáo tổng kết, đủ cả, đường hoàng kinh doanh nghề làm giả, tự xưng nhóm viết thuê là đội ngũ nghiên cứu của các trường đại học danh tiếng. Theo người trong ngành cho biết, hiện các website kinh doanh mua bán luận văn đã phát triển lên hơn 800, lưu lượng của một số website giao dịch luận văn tăng gấp mười lần trong năm năm. 【10】Có một câu cửa miệng mô tả hiện tượng này, gọi là “chuỗi công nghiệp luận văn”. Bề ngoài chính phủ cũng không ngừng gia tăng lực độ trấn áp, nhưng những năm gần đây “công nghiệp luận văn” trong tiếng hô “ai cũng đánh” lại càng làm càng lớn.

“Thành tín”, dù xưa hay nay, dù Trung hay Tây, đều là một khái niệm mang tính đạo đức sâu sắc. Nhưng trong xã hội Trung Quốc hôm nay, đối với rất nhiều người, “thành tín” chỉ là một từ ngữ tiếng Hán mà thôi. Trước khủng hoảng thành tín, chính phủ lại phát động một phong trào tuyên truyền thành tín trong xã hội. Cơ quan, doanh nghiệp, trường học đều có mục tuyên truyền, có trường còn giao bài tập nghỉ hè, yêu cầu viết một bài về thành tín. Độc giả có thể lên mạng tìm kiếm “cần một bài luận văn về thành tín”, kết quả tìm kiếm nhiều vô kể khiến người ta dở khóc dở cười:

“Cần một bài luận văn về thành tín trong thi cử, khoảng 6000 chữ”

“Cần gấp một bài luận văn thành tín về vừa học vừa làm, chú ý, đề bài là thành tín”

“Cần một bài luận văn có đề bài là: nguyên nhân và đối sách của việc thiếu thành tín trong kế toán”

“Cần gấp một bài luận văn 5000 chữ về đạo đức nghề nghiệp và thành tín của nhân viên kế toán”

“Cần gấp một bài luận văn: bàn sơ về ảnh hưởng của đạo đức thành tín đối với sự trưởng thành của sinh viên đại học”

“Xin một bài luận văn về xã hội hài hòa và thành tín thân ái”

“Cần một bài luận văn về việc tăng cường tu dưỡng đạo đức, rèn luyện phẩm chất thành tín”

“Cần gấp một bài luận văn về thành tín và sự trưởng thành của sinh viên đại học, tốt nhất là nguyên bản”

“Cần gấp một bài luận văn về ‘thành thật giữ chữ tín, một lời hứa đáng giá ngàn vàng'”

……

Dùng thủ đoạn làm giả công khai để bàn luận nghiêm túc về thành tín, có lẽ cũng coi là một cảnh tượng “kỳ diệu” trên mảnh đất thần kỳ này. Lùi lại hai mươi năm, người ta chắc hẳn sẽ thấy đây là chuyện không thể tin nổi. Chính vì tiêu chuẩn đo lường đã hạ thấp, nên người ta mới thấy chuyện đó là bình thường, thậm chí còn có người cho rằng đạo đức càng ngày càng tốt hơn.

Thứ hai, đánh đồng “quan niệm lễ nghi” với “quan niệm đạo đức”, che giấu sự suy thoái đạo đức chỉ càng làm nó trượt dốc nhanh hơn.

Vài bài “kỳ văn” của tạp chí “Cầu Thị” của Trung Cộng về hiện trạng đạo đức, đã dùng việc không khạc nhổ bừa bãi, biết phân loại rác, qua đường đi vạch kẻ dành cho người đi bộ để chứng minh sự tiến bộ to lớn của đạo đức, đánh đồng khái niệm đạo đức và lễ nghi, để che đậy sự thiếu thành tín và suy đồi đạo đức của toàn xã hội.

Đạo đức là phẩm chất bên trong của một con người, lễ nghi là biểu hiện bên ngoài. Kinh tế phát triển, đời sống sung túc, hành vi cử chỉ của con người trở nên văn minh hơn, biết lễ phép hơn, điều này là có thể xảy ra. Ví dụ, những người Trung Quốc giàu lên trước, cùng những quan chức đi khảo sát bằng công quỹ, khi mới ra nước ngoài, không biết quy tắc, la hét ầm ĩ khắp nơi, vứt vỏ hạt giấy vụn bừa bãi, không xếp hàng, khiến người ta khó chịu ở khắp nơi. Vài năm sau, những tật xấu sơ đẳng này đã cải thiện nhiều. Nói chung, người có đạo đức, có giáo dưỡng, thường hiểu biết lễ nghĩa, lễ phép hơn. Nhưng ngược lại thì không nhất định đúng. Người lễ phép chưa chắc đã là người quân tử chính trực. Trùm giang hồ giết người cướp của, quan tham cấu kết quyền tiền, có thể đều đã lọt vào giới “thượng lưu”, biết thế nào là cử chỉ tao nhã, thể hiện ra ngoài còn rất lịch lãm, dù là giả tạo thì cũng phải giả cho ra vẻ. Giống như con heo trong “Trại súc vật”, mặc com-lê, thắt cà vạt, bên trong bọc vẫn là thân xác heo, chúng ta có thể nói những kẻ này có đạo đức cao thượng hay không? Đánh đồng “quan niệm lễ nghi” với “quan niệm đạo đức” cũng là biểu hiện của việc hạ thấp tiêu chuẩn đo lường đạo đức.

Thứ ba, “quạ ở đâu cũng đen” là một ngụy biện, là lối lý sự cùn kiểu tự ti.

Dù là vấn đề nhân quyền, hay vấn đề đạo đức, Trung Cộng quen dùng việc nước khác cũng có vấn đề gì đó để tìm sự hợp lý cho mình, cứ như là chỉ cần nước Mỹ có kẻ giết người, thì Trung Quốc có bao nhiêu kẻ giết người cũng là chuyện đương nhiên. Một việc đúng hay sai, phải lấy chuẩn mực đạo đức chung của nhân loại làm tiêu chuẩn phán đoán phải trái, chứ không phải lấy một quốc gia hay một cá nhân nào đó làm tiêu chuẩn. Nói dối là nói dối, là thất đức, phải trái đơn giản như vậy. Cái tâm lý Trung Cộng dùng “quạ ở đâu cũng đen” để biện hộ cho mình chính là một dạng lý sự cùn kiểu tự ti. Vụ “ngược đãi tù nhân” của lính Mỹ ở Iraq đã bị đám ngũ mao dùng làm lá chắn để phản bác sự phê phán của xã hội phương Tây đối với vấn đề xã hội Trung Quốc. “Anh nói tôi không tốt, anh phải làm tốt trước đã” bản thân điều này đã là một dạng văn hóa đảng, cái lối không nghe được ý kiến phê bình này cũng là một nhân tố dẫn đến suy thoái đạo đức.

AI ĐANG ĐẨY LÙI “RANH GIỚI ĐẠO ĐỨC”

Hai năm nay, một từ được sử dụng với tần suất rất cao là “ranh giới đạo đức”. Đủ loại lừa gạt, tham ô hủ bại, hàng giả hàng nhái, buôn quan bán chức, mại dâm tràn lan, xã hội đen hoành hành, khiến người ta mất lòng tin vào đạo đức xã hội. Mỗi lần xảy ra một sự kiện xã hội, ví dụ như vụ lao động khổ sai “lò gạch đen Sơn Tây”, vụ cụ già ngã không ai đỡ ở Nam Kinh (vụ Bành Vũ), sự kiện thấy chết không cứu Tiểu Duyệt Duyệt ở Phật Sơn, vụ Dược Gia Hâm đâm người tám nhát để giết chết sau khi tông bị thương, vụ Quách Mỹ Mỹ khoe của phơi bày tham nhũng kinh hoàng của “Hội Chữ thập đỏ”, vụ nô lệ tình dục Lạc Dương ở Hà Nam do cán bộ thực thi pháp luật gây ra, cùng những sự kiện như “sữa bột độc”, “chất tạo nạc”, “dầu cống rãnh”, “bánh bao nhuộm màu” v.v. đầy đủ cho thấy đạo đức không chỉ trượt dốc mà đã đến mức sụp đổ, đều được truyền thông và cư dân mạng gọi là những lần liên tiếp vượt qua “ranh giới đạo đức”.

Vậy thì, rốt cuộc ai đang đẩy lùi “ranh giới đạo đức”? Ai mới là kẻ thực sự đứng sau việc phá vỡ “ranh giới đạo đức”?

Dù là người Trung Quốc hay người phương Tây, với tư cách cá nhân, đều có cả thiện và ác song song tồn tại. Trên khắp thế giới, đâu cũng có người hảo tâm làm việc thiện, đâu cũng có kẻ thấy chết không cứu. Cứ nói về chuyện bại hoại đạo đức, Trung Quốc có vụ biển thủ quỹ bảo hiểm xã hội Thượng Hải, Mỹ có vụ bê bối sổ sách giả của công ty Enron, cùng vụ lừa đảo Madoff chấn động thế giới. Trung Quốc có vụ “trốn mèo” đánh chết người trong trại tạm giam, Mỹ có vụ “ngược đãi tù nhân” của lính Mỹ ở Iraq. Trung Quốc năm 2010 liên tiếp xảy ra nhiều vụ giết trẻ em trong trường tiểu học, Mỹ cũng có các vụ xả súng trong trường học. Vậy thì, có phải như Trung Cộng nói “quạ ở đâu cũng đen” hay không? Nếu không phải, thì khác biệt nằm ở đâu?

Có nhiều khác biệt, then chốt có hai điểm.

Thứ nhất, phân biệt rõ quan hệ giữa cá nhân và thể chế, nhận rõ gốc rễ của sự bại hoại đạo đức là gì.

Trung Cộng luôn dùng đạo đức để đòi hỏi dân chúng, còn bản thân thì đứng ngoài cuộc, luôn đóng vai trọng tài đạo đức. Trộm cắp nhiều lên, lừa đảo nhiều lên, thực phẩm độc hại tràn lan, Trung Cộng thừa nhận đó là do đạo đức xã hội không tốt, thành tín có vấn đề, Trung Cộng đóng vai trọng tài đạo đức để yêu cầu dân chúng làm sao nâng cao đạo đức, làm sao phòng ngừa trộm cắp, ngăn chặn thực phẩm độc hại.

Thực tế là, gốc rễ của sự bại hoại đạo đức xã hội Trung Quốc chính là Trung Cộng và thể chế mà Trung Cộng duy trì.

“Điều lệ đảng” của Trung Cộng vẫn hô hào cao giọng về chủ nghĩa cộng sản, có đảng viên nào tin vào điều đó không? Ước tính không có người bình thường nào tin cả. Đã không tin, tại sao vẫn phải liều mạng bảo vệ, thậm chí đưa những từ ngữ như “chủ nghĩa Marx-Lenin”, “chủ nghĩa cộng sản” vào “Hiến pháp”? Nguyên nhân chỉ có một, đó là phải tiếp tục giương cao tấm da hổ chủ nghĩa cộng sản này để bảo vệ lợi ích đã có của tập đoàn. Vì vậy, xét từ gốc rễ, đây chính là một ví dụ điển hình của “khủng hoảng thành tín”. Còn những quan tham đã ngã ngựa kia, hãy đi tra lại phát ngôn của họ trước khi ngã ngựa, mỗi người đều là những cán bộ đi đầu trong các cuộc họp lớn nhỏ kêu gọi cán bộ quần chúng “chống tham nhũng, đề xướng liêm khiết”. Tháng 9/2006, Bí thư Thành ủy Thượng Hải Trần Lương Vũ, người ngã ngựa vì liên quan đến vụ quỹ bảo hiểm xã hội Thượng Hải, một tháng trước khi vụ án bị phanh phui vẫn còn hùng hồn phát biểu tại hội nghị cán bộ tăng cường xây dựng tác phong đảng liêm chính do Thành ủy, Thành phố tổ chức rằng “chống tham nhũng đề xướng liêm khiết không được lơi lỏng dù chỉ một khắc”. 【11】Có phóng viên phỏng vấn nông dân sản xuất thực phẩm độc hại, hỏi tại sao dám làm như vậy, nông dân trả lời, vì người thành phố đều có bảo hiểm y tế công. Chúng tôi không có ý bào chữa cho thực phẩm độc hại, nhưng nếu chỉ chăm chăm nhìn vào dân chúng để xem xét vấn đề đạo đức, thì sẽ không thấy được gốc rễ thực sự của khủng hoảng đạo đức.

Xã hội Trung Quốc có một hiện tượng rất phổ biến, càng chống tham nhũng càng tham nhũng, càng bắt làm giả càng nhiều làm giả, xã hội hài hòa càng hô càng không hài hòa, vấn đề nằm ở đâu? Dân gian có câu tục ngữ, nói vấn đề nằm ở “ba hàng ghế đầu”, đúng là như vậy. Vì gốc rễ của vấn đề đạo đức nằm ở bản thân Trung Cộng và thể chế của nó, diễn màn “đại đạo bắt tiểu thâu”, đạo đức xã hội làm sao không trượt dốc được?

Việc lính Mỹ ngược đãi tù nhân nói chung là do tố chất cá nhân của người lính, còn đằng sau vụ “trốn mèo” ngoài yếu tố tố chất của người liên quan, còn có nhiều hơn là yếu tố thể chế, cái đại môi trường đàn áp nhân quyền, coi thường sinh mạng do Trung Cộng tạo ra. Vụ sổ sách giả của công ty Enron ở Mỹ cũng không thể so sánh với nạn tham nhũng mang tính thể chế của Trung Quốc. Ở Trung Quốc, những kẻ giỏi nịnh hót, đưa hối lộ nhận hối lộ mới có thể thăng quan tiến chức, và tạo thành cộng đồng lợi ích chặt chẽ với quan chức nhận hối lộ; kẻ không đi theo con đường đó liền trở thành dị loại, không những không được trọng dụng, mà còn bị bài xích đả kích, thậm chí bị cách chức bãi miễn, đó là “hiện tượng đào thải ngược” đặc thù của quan trường Trung Cộng. Cho dù có lùi một vạn bước mà nói, giả sử một ngành nghề nào đó của Mỹ có nạn tham nhũng tràn lan, thì vẫn còn điểm thứ hai nói dưới đây để chế ước. Nghi phạm trong các vụ giết trẻ em ở Trung Quốc phổ biến tồn tại tình trạng “có oan khó tỏ” mang tính trả thù, mối oan hận này ngoài việc do xã hội gây ra, còn tiềm ẩn nguy cơ “quan bức dân điên”. Còn các vụ xả súng trong trường học ở Mỹ phần nhiều là do sự bại hoại đạo đức và nguyên nhân tâm lý của cá nhân kẻ gây án.

Thứ hai, chính phủ ứng phó và xử lý vụ việc như thế nào, đây là một hòn đá thử vàng.

Thế giới này, đâu cũng có tham nhũng, đâu cũng có các loại vụ việc liên quan đến vấn đề đạo đức. Hòn đá thử vàng thực sự chính là xem vụ việc được phanh phui như thế nào, và chính phủ xử lý ra sao. Là công khai minh bạch hay đấu đá quyền lực nội bộ, là cho phép truyền thông giám sát độc lập hay cơ quan ngôn luận của đảng thống nhất khẩu hình đưa tin, là xử lý theo trình tự pháp luật công bằng hay là hình thức làm việc chung của công an, viện kiểm sát, tòa án dưới sự lãnh đạo của ủy ban chính pháp chỉ là hình thức qua loa, v.v. Chính phủ xử lý tốt, chính là đang phục hồi đạo đức. Xử lý không tốt, hoặc bao che, che giấu, thậm chí thao túng trong bóng tối, thì chính là đang tiếp tục làm bại hoại đạo đức, tạo thành vòng luẩn quẩn xấu.

Xã hội phương Tây có tự do ngôn luận, tự do truyền thông phát huy tác dụng giám sát, pháp luật phát huy tác dụng thực thi, việc làm giả của người phương Tây, nói chung vẫn là hành vi của cá nhân hoặc một số tập thể nhỏ, khác với hành vi làm giả của Trung Cộng lan từ đảng, chính phủ ra toàn xã hội. Sau khi lời nói dối bị phanh phui, xã hội phương Tây về cơ bản coi việc nói dối là chuyện xấu hổ để xử lý, người trong cuộc sẽ cảm thấy hổ thẹn, cho dù người trong cuộc có quý như tổng thống, cũng phải xin lỗi xã hội, thậm chí từ chức nhận trách nhiệm. Cựu Tổng thống Mỹ Clinton sau khi vụ “Lewinsky” bị phanh phui, cuối cùng vẫn phải công khai xin lỗi: “Tôi hy vọng người dân Mỹ hiểu được, tôi hy vọng Quốc hội hiểu được, tôi thực lòng hối tiếc về những việc sai và lời nói sai mà tôi đã làm. Tôi lẽ ra không bao giờ nên lừa dối đất nước, Quốc hội, bạn bè và gia đình tôi.”

Ở Trung Quốc, chỉ cần người trong cuộc có quyền hoặc có hậu thuẫn, không ai làm gì được họ, khiến việc làm giả lừa gạt trở nên ngang nhiên, càng ngày càng không thể kiểm soát.

Lấy động đất Vấn Xuyên làm ví dụ, số người chết do trường học đổ sập vì công trình đậu phụ, chính quyền luôn giấu giếm. Nghệ sĩ nổi tiếng Trung Quốc Ngải Vị Vị phát động hoạt động điều tra công dân tình nguyện, nhưng phía chính phủ vẫn không hợp tác. Đồng thời, chính phủ không ngừng trấn áp phụ huynh học sinh tử nạn đi khiếu kiện và người bảo vệ nhân quyền dân sự, ngày 3/6/2008, hơn một trăm phụ huynh học sinh tử nạn ở Đô Giang Yển đến biểu tình trước tòa án địa phương phản đối vấn đề chất lượng trường học, và yêu cầu tòa án tiếp nhận vụ kiện, nhưng bị cảnh sát ngăn cản và áp giải đi. Công an tuyên bố tòa án sẽ không thụ lý các vụ kiện liên quan, và giữ hai phóng viên hãng Kyodo News Nhật Bản một tiếng đồng hồ, còn ngăn cản phóng viên hãng AP phỏng vấn. Ngày 9/2/2010, nhà văn Tứ Xuyên Đàm Tác Nhân, người tham gia điều tra công trình đậu phụ trường học trong động đất Vấn Xuyên, bị kết án 5 năm tù giam, tước quyền chính trị 3 năm. Chính quyền còn ra sức bao che cho những người chịu trách nhiệm về công trình đậu phụ, thậm chí công khai tuyên bố “qua điều tra, xác định không phát hiện trường hợp nào công trình sập đổ do vấn đề chất lượng xây dựng.”

Trường học đậu phụ là nguyên nhân chính khiến hàng chục nghìn học sinh thiệt mạng trong động đất Vấn Xuyên. Bản thân trường học đậu phụ chính là sản phẩm do những kẻ phạm pháp bại hoại đạo đức vì tiền tài tạo ra trong cái đại môi trường coi thường mạng người của thể chế Trung Cộng, mà việc sau đó tìm mọi cách cản trở điều tra công trình đậu phụ càng là biểu hiện trực tiếp của bản tính côn đồ Trung Cộng.

Tại sao khi cứu trợ động đất thì tám phương ủng hộ, mà khi điều tra nguyên nhân gây ra thảm họa nhân tạo thì mọi người lại không lên tiếng ủng hộ? Vì cái trước là chính phủ cho phép, còn cái sau là chính phủ không cho phép. Đây chính là quan niệm “đạo đức” xã hội chủ nghĩa của Trung Cộng, làm việc tốt phải là “việc tốt” được chính phủ công nhận, việc gì tô điểm cho chính phủ mới được làm, đưa tin có mục đích, chính là lợi dụng đạo đức của dân chúng để tô son trát phấn cho bộ mặt của đảng.

Vì vậy, bi kịch động đất Vấn Xuyên chính là ví dụ sinh động cho việc Trung Cộng là kẻ thực sự đứng sau việc phá vỡ “ranh giới đạo đức”. Sự suy thoái đạo đức của Trung Quốc mang “đặc sắc Trung Quốc” riêng biệt, đó là kẻ thực sự đẩy lùi “ranh giới đạo đức” chính là bản thân Trung Cộng, là chính phủ do Trung Cộng nắm quyền.

Cá nhân phá vỡ “ranh giới đạo đức”, tạo thành “hiện tượng cá biệt”. Chính phủ có hành vi thất đức trong các khâu hoạch định, thực thi, giám sát chính sách, đó chính là chính phủ đang phá vỡ “ranh giới đạo đức”. Trên không chính thì dưới lệch, tạo thành “hiện tượng phổ biến”.

Sự suy thoái đạo đức của Trung Quốc hôm nay, được tạo ra như thế nào? Điều này có liên quan rất lớn đến Giang Trạch Dân. Đảng Cộng sản đã tạo ra Giang Trạch Dân, Giang Trạch Dân ngược lại lợi dụng đảng Cộng sản, không ngừng phá vỡ “ranh giới đạo đức”, mới tạo ra cục diện nghiêm trọng của sự suy thoái đạo đức toàn diện của xã hội hôm nay.

TIẾT 3: TÂM LÝ NGÀY TÀN CỦA GIỚI QUAN CHỨC

Những gì Trung Cộng dưới thời Giang Trạch Dân đã làm trong những năm qua, chính là không ngừng tuyên chiến với nhân tính, thách thức ranh giới đạo đức của con người. Nhưng dù là những kẻ liều mạng tham ô lớn tài sản quốc gia hay ra sức tổn hại lợi ích nhân dân, dù là kẻ tham gia đàn áp Pháp Luân Công hay kẻ khoanh tay đứng nhìn, cũng bất kể có phải cuối cùng chọn tư lợi mà phá vỡ ranh giới đạo đức phạm tội hay không, chỉ cần còn một chút nhân tính bản năng, trong lương tri họ đều biết làm như vậy là sai, đảng duy trì chính quyền theo cách này không thể lâu dài. Chính vì vậy, cách làm hủy diệt nhân tính không có ranh giới đạo đức của Trung Cộng khiến họ bản năng sinh ra nỗi sợ hãi và tuyệt vọng về tương lai — một thứ “tâm lý ngày tàn” sắp sụp đổ.

DÙNG TỘI ÁC ĐỂ TRÓI BUỘC HỌ VỚI NHAU

Những hành vi ngược đời của Trung Cộng thực chất luôn là cuộc đọ sức với đạo đức nhân loại, với nhân tính, dù nó tạm thời chiếm ưu thế, nhưng thực chất nó đã thua. Bởi vì việc hủy diệt nhân tính tất yếu sẽ dẫn đến tâm lý ngày tàn của giới quan chức, họ hoài nghi cực độ về Trung Cộng, về những hành vi càn quấy của chính mình, luôn trong lòng sợ hãi, tìm cách né tránh những người dân mà họ từng đàn áp, ức hiếp. Đây chính là lý do vì sao những quan chức dám càn quấy lại sợ nhất khi nghe được sự thật phơi bày tội ác của họ. Trong tình cảnh này Trung Cộng chỉ có hai lựa chọn, nếu không sửa đổi làm lại, thì buộc phải lấy tham nhũng làm chất keo cùng phạm tội để duy trì sự thống trị của mình. Điều này đúng như lời của Hitler, “Có hai thứ có thể đoàn kết con người lại: lý tưởng chung và tội ác chung.” Giang Trạch Dân dụ dỗ họ phạm tội, dùng tội ác trói buộc họ lại với nhau. Còn những quan chức không còn hy vọng gì vào tương lai, dưới tâm lý ngày tàn không thể tránh khỏi, cộng thêm tính ích kỷ, đang lợi dụng quyền lực trong tay để làm ác một cách điên cuồng, đẩy nhanh sự sụp đổ của Trung Cộng.

Trung Cộng đã đi đến sự sa đọa hoàn toàn, sự suy thoái toàn diện của đạo đức xã hội và nạn tham ô hủ bại hoành hành toàn diện càng khiến sự phát triển kinh tế phải chịu tổn thất to lớn về tài nguyên, sinh thái, môi trường, xã hội. Thực tế, sự phồn vinh kinh tế kiểu tủ kính của Trung Quốc là lấy sự phát triển bền vững và môi trường sinh tồn của con cháu đời sau làm cái giá căn bản phải trả.

Người Trung Quốc và phương Tây từng đặt hy vọng vào thế hệ lãnh đạo mới, cho rằng họ được giáo dục, có học vấn cao. Đáng tiếc, trong số họ có một nhóm phần tử phát xít mới nổi, thông minh, lạnh lùng, xảo quyệt, liều mạng. Nhìn từ góc độ lịch sử, Tiến sĩ Joseph Goebbels với chỉ số thông minh cao nên là một ví dụ điển hình. Những kẻ này say mê thủ đoạn chính trị, hoàn toàn không có ranh giới đạo đức, chỉ cần xem số lượng in ấn của “Quân vương luận” của Machiavelli ở Trung Quốc là biết.

Trung Quốc hôm nay, từ trung ương đến địa phương, chính quyền đã xã hội đen hóa toàn diện. Phó Thị trưởng Trùng Khánh Vương Lập Quân, vốn là trợ thủ quan trọng nhất của Ủy viên Bộ Chính trị Trung Cộng, Bí thư Thành ủy Trùng Khánh Bạc Hy Lai, lại vì tranh chấp lợi ích mà trở mặt hoàn toàn, chính là bằng chứng cho hiện trạng quan trường Trung Cộng. Sở dĩ Vương Lập Quân chạy trốn vào lãnh sự quán Mỹ, là vì sợ bị diệt khẩu.

Mùa xuân năm 1997, khi Vương Lập Quân đang lúc được sủng ái, đắc ý nhất, ông ta đã trả lời phỏng vấn của biên kịch truyền hình Chu Lập Quân. Chu Lập Quân trong bài “Vương Lập Quân một câu nói thành lời tiên tri” của mình đã ghi lại như sau:

“Mùa đông năm 1996, tôi được Trung tâm Văn hóa Truyền hình Kim Thuẫn của Bộ Công an ủy thác, đến Thiết Lĩnh phỏng vấn Vương Lập Quân, ở đó hơn mười ngày, sau đó lại nhiều lần trở lại phỏng vấn, sáng tác phim truyền hình dài tập 19 tập ‘Hồn Cảnh sát Sắt Máu’ và xuất bản tiểu thuyết dài cùng tên tại Công ty Xuất bản Văn Liên Trung Quốc.

“Lúc đó ông ta là Lao động Mô phạm toàn quốc, một trong Mười Dân cảnh Xuất sắc toàn quốc, đại biểu ‘Đại hội 14’ của Trung Cộng, Phó Cục trưởng phụ trách hình sự Cục Công an Thiết Lĩnh, anh hùng chống xã hội đen. Đoàn báo cáo sự tích anh hùng ‘Cảnh dân đồng lòng vạn dặm đường’ tổ chức lễ xuất phát trước Đài tưởng niệm Anh hùng Nhân dân, người giơ nắm tay dẫn đầu tuyên thệ chính là ông ta. Có thể nói vạn ánh mắt đều dồn vào ông ta, oai phong lẫm liệt, tiền đồ không thể lường trước.

“Cũng chính tại phòng tắm hơi ở Phủ Thuận, hai chúng tôi trần trụi ngồi trong bể nước nóng nghi ngút hơi, ông ta đã nói câu nói trở thành lời tiên tri đó: ‘Trong lòng tôi rất rõ, tôi chỉ là một miếng kẹo cao su trong miệng người làm quan, nhai hết vị thì nhổ xuống đất, chẳng biết sẽ dính vào đế giày của ai.’ Tôi để ý thấy, nói xong ông ta vội vàng lấy tay vốc nước lau mặt, tôi biết ông ta đã rơi nước mắt. Tiếp đó ông ta lại nói: ‘Người ta đều nói anh hùng đổ máu không rơi lệ, giờ tôi vừa đổ máu, đổ mồ hôi, lại rơi cả nước mắt.'” 【12】

Vương Lập Quân tự nói về mình, “là một miếng kẹo cao su trong miệng người làm quan”, Chu Lập Quân nói “bây giờ tôi không hiểu, đã biết rõ trong lòng như vậy, sao còn để người khác nhai thỏa thích như thế?”

Bài viết của Chu Lập Quân bị Sina xóa bỏ, ông lại viết bài “Vì sao tôi lại hồi tưởng về Vương Lập Quân? Thỏ chết cáo buồn?”:

“Tôi có quan điểm riêng về ‘ca hát đỏ đánh xã hội đen’, cũng nhiều lần bày tỏ thái độ (mọi người có thể tìm hiểu qua weibo của tôi), khác với nhiều người ở chỗ, vì tôi có giao tình với nhân vật chính trong đó, nên nỗi buồn trong lòng đặc biệt mạnh mẽ. Tâm trạng như vậy, tin rằng bất cứ ai còn coi tình bạn là tình cảm cơ bản của con người đều sẽ hiểu. Có câu thành ngữ ‘thỏ khôn chết, chó săn bị nấu’, còn có câu ‘thỏ chết cáo buồn’, câu trước có lẽ là Vương Lập Quân, câu sau có thể là rất nhiều người trong chúng ta.

“Hiểu về cuộc đời một người, là để soi rọi thực tế tốt hơn. Hiểu về quá khứ của Vương Lập Quân, ý nghĩa lớn hơn là để mọi người thấy được sự bi thương đằng sau sự kiện. Trong thể chế hiện nay, không một ai là an toàn, kể cả những kẻ tạo ra sự bất an đó. Nhất là khi bạn chỉ là một người dân thường, bạn hoặc là bị nhai trong miệng người khác, hoặc là dính dưới đế giày người ta. Sự kiện Vương Lập Quân dù thật hay giả, ý nghĩa của nó có lẽ phải nhiều năm sau mới có thể thấy rõ hoàn toàn.” 【13】

Một tác giả trong blog của mình viết như sau: “Vương Lập Quân là kẹo cao su, vậy chúng ta là gì? Vương Lập Quân, một ‘anh hùng chống xã hội đen’ nổi tiếng toàn quốc, chuyên gia giáo sư từng xuất bản chuyên khảo, quan chức cấp phó tỉnh, lại tự cho mình là ‘miếng kẹo cao su bị người làm quan nhai trong miệng’, vậy hàng trăm nghìn quan chức cấp sở cục trở xuống trên toàn quốc lại là gì?” 【14】

Thực ra đâu chỉ có những người như Vương Lập Quân phải nương nhờ người khác mới có chỗ đứng trong quan trường mới đáng thương ví mình như miếng “kẹo cao su” bị người ta nhai, tùy ý nhổ đi bất cứ lúc nào, Bạc Hy Lai cũng chẳng phải như vậy sao. Khi ông ta còn làm Bộ trưởng Bộ Thương mại đi thăm Mỹ, bị học viên Pháp Luân Công khởi kiện và gửi đơn kiện, một người bạn học cũ ở Đại học Bắc Kinh hỏi vì sao lại đến nông nỗi này, ông ta vẻ mặt bất lực nói, chẳng phải là do trên quy định trấn áp Pháp Luân Công thôi.

Bạc Hy Lai cũng là một miếng “kẹo cao su” của Giang Trạch Dân, gần đây Giang Trạch Dân cũng đã ruồng bỏ ông ta. Minh Kính News được biết, Giang Trạch Dân, Tăng Khánh Hồng vì để giữ vững địa vị của mình, đã nhất trí cho rằng “họ và Hồ Cẩm Đào, Ôn Gia Bảo có ý kiến cao độ thống nhất trong việc xử lý vấn đề Bạc Hy Lai.” 【15】

“Nguồn tin cho Minh Kính News biết, Chu Vĩnh Khang ngoài việc hết sức bảo vệ Bạc Hy Lai và Vương Lập Quân ra cũng không còn lựa chọn nào khác. Bạc Hy Lai và Vương Lập Quân nắm trong tay toàn bộ chứng cứ về việc ông ta tham gia chính biến: kế hoạch lật đổ Tập Cận Bình, cùng chỉ thị cho Bạc và Vương thu thập chứng cứ tham nhũng của người nhà các lãnh đạo tối cao khác. Chu Vĩnh Khang yêu cầu Bạc Hy Lai và Vương Lập Quân thu thập tài liệu đen của Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào – hai người có quyền quyết sách, cùng các đối thủ chính trị Tập Cận Bình, Ôn Gia Bảo, Uông Dương và Hạ Quốc Cường. Ngay cả đồng minh chính trị Lý Trường Xuân và Ngô Bang Quốc cũng không ngoại lệ. Việc thu thập những chứng cứ và tài liệu này được thực hiện thông qua việc Vương Lập Quân dùng thiết bị nghe lén bí mật điều tra, Bạc Hy Lai khi nghe những đoạn ghi âm này thường tỏ ra ‘rất khoái’. Chứng cứ bao gồm ghi âm và ghi hình.” 【16】

Trong hoạt động cùng phạm tội, người ta lần lượt rơi xuống vực sâu không đáy. Bài học để lại cho những người khác là, bản thân việc cùng phạm tội là một cái miệng vực máu bất ổn và không có hệ số an toàn. Nếu Vương Lập Quân thực sự tin rằng sự tàn nhẫn của mình là an toàn trước mặt Bạc Hy Lai, thì ông ta đã không thu thập rất nhiều tài liệu về Bạc ở phía sau lưng để đề phòng hậu họa. Nếu Chu Vĩnh Khang tin vào chính sách trấn áp Pháp Luân Công của Giang Trạch Dân, thì cũng không cần để Bạc Hy Lai và Vương Lập Quân thu thập tài liệu về Giang Trạch Dân ở phía sau. Từ đó chúng ta thấy, cùng phạm tội là một quả tên lửa cực kỳ vô định hướng, bất cứ lúc nào cũng có thể khiến những người trong đó, dù là kẻ chủ động phát động hay người bị động tham gia, đều gặp phải kết cục tương tự — chết không có chỗ chôn thây.

TỪ TÂM LÝ NGÀY TÀN ĐẾN BỎ THUYỀN CHẠY TRỐN

Năm 2006, Văn phòng “610” của Không quân hy vọng có thể trả tự do cho Vu Trường Tân.

Ông Vu Trường Tân, tướng lĩnh Không quân Trung Quốc, vì tu luyện Pháp Luân Công bị tòa án quân sự kết án 17 năm tù. Lúc đó, Vu Trường Tân 74 tuổi là giáo viên Học viện Không quân Trung Quốc, là tướng lĩnh cao cấp quan trọng của Không quân, từng có cống hiến xuất sắc cho Không quân. Những năm 1970 Vu Trường Tân là phi công thử nghiệm ưu tú của Không quân. Nghiên cứu của ông đã giúp giảm đáng kể số vụ tai nạn của Không quân. Vu Trường Tân bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công từ năm 1992, vì sự kiện “25/4” ở Bắc Kinh năm 1999 mà bị bắt giam bí mật vào ngày 1/7. Việc Giang Trạch Dân trấn áp Pháp Luân Công sớm nhất bắt đầu từ hệ thống quân đội, cảnh ngộ của giáo sư Vu Trường Tân chính là ví dụ điển hình nhất.

Sau sự kiện “25/4”, vì Giang Trạch Dân đích danh nêu tên ông, nên ông sớm bị các lãnh đạo Học viện Chỉ huy Không quân quản thúc tại gia, chuyên môn tổ chức lớp học tập hai tháng để chuyển hóa tư tưởng ông. Trong lớp học, giáo sư Vu chính khí lẫm liệt, ông từ bi nói với đối phương: “Tôi là một cụ già 74 tuổi, phi công thử nghiệm thế hệ đầu tiên của tổ quốc, người có công hạng nhì, giáo viên cao cấp của Học viện Không quân, giáo sư nổi tiếng, ngay cả sách giáo khoa mà Học viện Chỉ huy Không quân đang sử dụng cũng do tôi chủ biên định bản. Nói về tư cách, tôi cao hơn bất cứ ai trong số các anh ngồi đây. Xin hỏi một người như tôi có thể dễ dàng tin vào điều gì đó không? Có thể không phân biệt được phải trái tốt xấu không? Trải nghiệm tu luyện của bản thân tôi cho tôi biết, tôi tu luyện Pháp Luân Công không có gì sai. Pháp Luân Đại Pháp là khoa học chân chính.”

Hơn hai tháng trôi qua, họ thấy giáo sư Vu kiên định như vậy nên hết cách. Cuối cùng dưới sự ép buộc của uy quyền Giang Trạch Dân, xét xử bí mật, kết án giáo sư Vu 17 năm tù. Rất nhiều lãnh đạo quân đội đã nghỉ hưu bày tỏ bất mãn với bản án này.

Bà Khương Xương Phong, vợ giáo sư Vu, bị đuổi khỏi Học viện Chỉ huy Không quân, cửa nhà bị niêm phong. Sau đó vợ ông cũng bị kết án bí mật 10 năm tù. Vu Trường Tân bị giam giữ bí mật trong “Trại tạm giam Tiểu Hồng Môn của Không quân” ở quận Triều Dương, Bắc Kinh, cách biệt với thế giới bên ngoài.

Các quan chức Văn phòng “610” của Không quân từng là cấp dưới của giáo sư Vu, cuối cùng không chịu nổi sự đàn áp vô cớ đối với giáo sư Vu. Văn phòng “610” Không quân báo cáo lên Văn phòng “610” Trung ương, hy vọng để Vu Trường Tân được tự do. Văn phòng “610” Trung ương dưới sự khống chế của Giang Trạch Dân đã bác bỏ đề nghị của Văn phòng “610” Không quân.

Tuy lần này cánh tay của Văn phòng “610” Không quân không vặn lại được đùi của Văn phòng “610” Trung ương, nhưng suy nghĩ của Văn phòng “610” Không quân cho thấy, dù dưới áp lực cao, dùng tội ác trói buộc các quan chức lại với nhau, đối với những người còn lương tri, đây là sự dày vò đau khổ, họ sẽ tìm cơ hội để rửa sạch bản thân mình. Lòng người và nhân tính đã định trước rằng chính sách trói buộc “cùng phạm tội” của Giang Trạch Dân cuối cùng không thể duy trì được.

Chu Dung Cơ gần đây cũng công khai nói trong một cuộc trò chuyện rằng, lúc đó là đã vi phạm nguyên tắc để cho Giang Trạch Dân bắt đầu làm chuyện xấu.

Nạn tham nhũng mang tính thể chế và tội ác trấn áp Pháp Luân Công của Giang Trạch Dân, đã tạo ra tâm lý tuyệt vọng ngày tàn mãnh liệt của các quan chức Trung Cộng. Họ biết Trung Cộng như vậy không chống đỡ được bao lâu nữa, bản thân mình cũng sẽ theo đó mà sụp đổ.

Bộ phận an ninh đã nghe lén được cuộc điện thoại giữa Phó Tỉnh trưởng Giang Tây Hồ Trường Thanh với con trai ở nước ngoài: “Con ơi, ở bên ngoài cố gắng làm ăn tốt, ba thấy (đảng Cộng sản) không chống đỡ được mười năm nữa đâu, ba và mẹ con sẽ sớm ra nước ngoài đoàn tụ với con.”

Phó Chủ tịch Ủy ban Thường vụ Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc Thành Khắc Kiệt nói với tình nhân Lý Bình: “Đem hết số tiền này gửi ra nước ngoài đi, sớm muộn gì cũng xong đời.”

Theo báo “Kinh Hoa Thời Báo” ngày 21/2/2012 đưa tin, Nhóm khảo sát tình hình pháp trị của Viện Luật học thuộc Viện Khoa học Xã hội Trung Quốc đã tiến hành khảo sát một số công chức và công chúng tại 23 tỉnh thành như Bắc Kinh, Tứ Xuyên, Chiết Giang. Kết quả khảo sát được công bố trong “Sách Xanh Pháp Trị” năm 2012. Sách Xanh cho biết, mức độ chấp nhận “quan trần trụi” của công chức tương đối cao, công chức cấp bậc càng cao càng khoan dung với “quan trần trụi”, hơn một nửa công chức cấp tỉnh bộ, cấp sở cục và cấp huyện được khảo sát chấp nhận việc con cái có quốc tịch nước ngoài hoặc quyền cư trú vĩnh viễn ở nước ngoài. Còn ở phương án “không được có quốc tịch nước ngoài hoặc quyền cư trú vĩnh viễn ở nước ngoài” thì tỷ lệ chấp nhận của quan chức cấp tỉnh bộ là thấp nhất.

“Quan trần trụi” mà Sách Xanh nói chủ yếu chỉ những nhân viên công tác nhà nước đã di dân hoặc chuyển cả vợ con lẫn tài sản ra nước ngoài. Một số ít “quan trần trụi” tham ô hủ bại, sau khi vụ án bị phanh phui thì trốn ra nước ngoài. Phần lớn trong số họ trước đó đã di dân vợ con ra nước ngoài, chuyển tài sản ra nước ngoài, cho dù bản thân công chức bị xử phạt, vợ con họ vẫn có thể hưởng thụ số tiền bất chính đó.

Giáo sư Tiêu Tri Hưng của Học viện Kinh thương Quốc tế Trung Âu viết bài trên “Kinh Tế Quan Sát Báo” chỉ ra, cả xã hội Trung Quốc từ trên xuống dưới đều tràn ngập một thứ tâm lý bỏ thuyền và tâm lý ngày tàn. Hôm nay có rượu thì hôm nay say, mặc kệ ngày sau nước lũ ngập trời.

Tiêu Tri Hưng nói, nếu nói quan thương là tư bản quyền quý (hay tư bản nhà nước), thì đạo thương chính là tư bản lưu manh (hay tư bản du dân). Đằng sau sự trỗi dậy nhanh chóng của quan thương và đạo thương là cuộc truy hoan của quyền lực công không bị ràng buộc. Quan, đạo, thương liên thủ, vơ vét đến tận xương tủy, len lỏi khắp nơi, công thương nghiệp, bất động sản, tài chính, chỗ nào cũng có bóng dáng ngang ngược của họ. Từ nghỉ dưỡng sức đến ăn cạn hút kiệt, từ thả nước nuôi cá đến đóng cửa đánh chó, từ cùng dân bắt đầu lại đến quan tiến dân lùi, đây gần như là số phận không thể thoát khỏi trong vòng tuần hoàn lịch sử Trung Quốc của tư bản bình dân dưới bóng của quyền lực.

Hồ Trường Thanh và Thành Khắc Kiệt cuối cùng bị xử tử trong cuộc đấu tranh quyền lực nội bộ Trung Cộng.

Vương Lập Quân, Bạc Hy Lai nợ máu chồng chất, đang trong sự dày vò chờ xét xử. Tân Hoa Xã đưa tin, Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương ngày 23/5/2012 triệu tập hội nghị liên tịch lần thứ 3 của “Cơ chế điều phối công tác phòng ngừa nhân viên công tác nhà nước vi phạm kỷ luật vi phạm pháp luật bỏ trốn ra nước ngoài”, trong đó chỉ ra tình hình hiện tại phức tạp gian nan, yêu cầu đề phòng nghiêm ngặt quan chức bỏ trốn ra nước ngoài. Nội dung bao gồm tăng cường quản lý thống nhất giấy tờ xuất cảnh, kịp thời nắm bắt tình hình cán bộ lãnh đạo đi nước ngoài cá nhân, vợ con di cư ra nước ngoài v.v., và tăng cường trọng điểm quản lý đối với nhân viên công tác nhà nước có vợ con đều đã di cư ra nước ngoài, nỗ lực xây dựng mạng lưới phòng chống bỏ trốn nghiêm ngặt hiệu quả.

Trung Cộng hôm nay giống như một con tàu đang chìm, quan chức lớn nhỏ đua nhau bỏ thuyền chạy trốn.

TIẾT 4: BỐN THỦ ĐOẠN TÀN ĐỘC HỦY HOẠI ĐẠO ĐỨC CỦA GIANG TRẠCH DÂN

Chủ nghĩa tư bản phương Tây được phát triển trên nền tảng đạo đức và thành tín, còn hơn hai mươi năm qua, thứ chủ nghĩa tư bản quyền quý mang đặc sắc Trung Cộng mà Giang Trạch Dân tạo ra lại là một quá trình hủy hoại đạo đức và thành tín. Giang Trạch Dân quả thực đã tạo ra một “Mô hình bại hoại đạo đức kiểu Giang”:

(1) Dùng kinh tế ăn mòn đạo đức;

(2) Lại dùng chủ nghĩa vô thần đả kích tín ngưỡng, phá hoại đạo đức;

(3) Dùng phát triển kinh tế che đậy vi phạm nhân quyền, đẩy nhanh sự bại hoại đạo đức;

(4) Hơn thế nữa, thông qua lợi ích kinh tế toàn cầu hóa, dùng cái gọi là quan niệm đạo đức bại hoại của đảng Cộng sản để đối kháng với các giá trị phổ quát, dần dần lan tỏa sự bại hoại đạo đức ra toàn thế giới.

Con người vốn có cả thiện và ác cùng tồn tại. Thiện và ác của một người biểu hiện lúc nào, mức độ biểu hiện ra sao, ngoài yếu tố bản thân, còn có quan hệ rất lớn với môi trường xã hội. Giang Trạch Dân không có tài năng làm việc chính đáng, nhưng lòng ham quyền lực và tính đố kỵ của ông ta lại cung cấp một sự bảo đảm mang tính thể chế cho sự bại hoại đạo đức, huy động toàn bộ hệ thống bộ máy quốc gia tham gia một cách có hệ thống vào sự bại hoại đạo đức, đè nén mặt thiện trong lòng người, buông thả và dụ dỗ mặt ác, giống như thả con quỷ ra khỏi cái chai.

Thứ nhất. Trách nhiệm lịch sử không thể chối bỏ: Giang Trạch Dân lợi dụng kinh tế để ăn mòn đạo đức

Giang Trạch Dân và Trung Cộng để nắm giữ cấm kỵ chính trị, chuyển hướng sự chú ý của người dân khỏi tự do, tín ngưỡng, đã cố ý kéo cả xã hội vào một cuộc vận động kiếm tiền cuồng nhiệt. “Ngẩng đầu nhìn tiền, cúi đầu nhìn tiền, chỉ có nhìn tiền, mới có thể nhìn về phía trước” đã trở thành thường thái của xã hội, kiếm tiền trở thành “tín ngưỡng” của con người. Tham nhũng hủ bại hoành hành, hàng giả hàng nhái lộng hành, thực phẩm độc hại tràn lan, “kỹ nữ” hưng thịnh, tư tưởng chỉ đạo lấy tiền làm trên hết có liên quan trực tiếp đến sự suy thoái nhanh chóng đạo đức xã hội Trung Quốc.

Sự kết hợp giữa chính phủ và tư bản là một trong những cốt lõi của mô hình phát triển kinh tế sau khi Giang Trạch Dân lên nắm quyền. Một bên là quyền, một bên là tiền, chúng ôm chặt lấy nhau, kích thích mạnh mẽ “tính tích cực” phát triển kinh tế của quan chức, đem lại vô số hậu họa cho xã hội Trung Quốc. Thời đại Giang Trạch Dân phiến diện nhấn mạnh kinh tế, cải cách chính trị đình trệ và thụt lùi. Quyền lực chính phủ không bị chế ước, trách nhiệm không bị giám sát, sau đó, để những quan chức như vậy làm “chủ nghĩa tư bản quan liêu” và “kinh tế thị trường chuyên chế”, hậu quả tất yếu sẽ hoàn toàn trái ngược với tinh thần của chủ nghĩa tư bản và thị trường tự do phương Tây.

Trung Cộng có một hệ thống quan liêu khổng lồ, đảng và chính quyền lại là hai bộ máy, cộng thêm việc quan chức biên chế thừa lâu ngày, số lượng nhân viên rất nhiều. Một nước cờ của Giang Trạch Dân để củng cố quyền lực chính là buông thả tham nhũng, để quan chức tham nhũng đổi lấy sự ủng hộ chính trị của họ. Nạn tham nhũng của xã hội Trung Quốc là từ trên xuống dưới, quan lớn tham lớn, không có quan nào không tham, cấp dưới để tìm ô bảo kê, lại phải chạy chọt cấp trên, hình thành chuỗi sinh vật tham nhũng. “Tham nhũng tập thể” xuất hiện sau khi Giang Trạch Dân lên nắm quyền, mỗi lần một ổ lớn, khiến những người chống tham nhũng cũng phải kinh ngạc. Nguyên Phó Bí thư Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương Lưu Tích Vinh nói: “Đặc điểm của tham nhũng tập thể là từ trên xuống dưới, từ cán bộ lãnh đạo đến nhân viên phía dưới, ai cũng có phần, số lượng rất lớn.” 【17】

Năm 2000, vụ buôn lậu đặc biệt lớn Viễn Hoa Hạ Môn: đợt xét xử công khai đầu tiên gồm 25 vụ án, 14 người bị kết án tử hình, trong đó có 4 người là cán bộ cấp sở cục; 12 người bị kết án chung thân, trong đó có 2 người là cán bộ cấp sở cục; 58 người còn lại bị kết án tù có thời hạn.

Năm 2001, vụ án tham nhũng lớn Thẩm Dương: nguyên Thị trưởng Thẩm Dương Mộ Tuy Tân, nguyên Phó Thị trưởng Mã Hướng Đông cùng mười đại tham quan liên quan.

Năm 2004, vụ án tham nhũng lớn Hắc Long Giang: nguyên Chủ tịch Chính hiệp tỉnh Hắc Long Giang Hàn Quế Chi tham nhũng bị phanh phui, chuỗi tham nhũng bị lôi ra từ vụ án này khiến nhiều quan chức lần lượt “ngã ngựa” vì dính líu đến vụ án, trong đó không thiếu quan chức cấp tỉnh bộ.

Năm 2006, vụ án tham nhũng tập thể tại Sâm Châu, Hồ Nam: Bí thư Thành ủy, Bí thư Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Thành ủy, Trưởng ban Tuyên truyền Thành ủy, Bí thư Đảng ủy Cục Quản lý Tài nguyên Đất đai Thành phố cùng hơn hai mươi doanh nhân tư nhân lần lượt bị điều tra, vụ án liên quan đến 158 cán bộ đảng chính quyền địa phương và nhân sĩ giới thương mại.

Năm 2006, vụ án bảo hiểm xã hội Thượng Hải: liên quan đến Bí thư Thành ủy Thượng Hải Trần Lương Vũ, Cục trưởng Cục Bảo hiểm Xã hội, Quận trưởng quận Bảo Sơn, Chủ tịch Hội đồng quản trị doanh nghiệp nhà nước v.v. hàng chục người trong giới chính trị, thương mại.

Giang Trạch Dân để quan chức lớn nhỏ đều có thể dùng quyền kiếm tiền, nạn tham nhũng của chính gia tộc Giang Trạch Dân càng trở thành ngọn hải đăng dẫn đường trên con đường tham nhũng.

Tham nhũng trở thành thường thái xã hội trong thời đại Giang. Thực hiện chính sách chia đều lợi ích, cùng tham nhũng đối với quan chức, nhanh chóng khiến hàng chục triệu quan chức Trung Cộng trở nên cực kỳ tham nhũng toàn diện, và bồi dưỡng nên hệ thống bè phái Giang gồm vô số tham quan ô lại trong các hệ thống đảng, chính, quân.

Hệ thống quan chức tham nhũng khổng lồ này, không sống cô lập trong một không gian nào đó, mà thực sự tồn tại trong xã hội này. Vậy thì, họ làm bại hoại phong khí của toàn xã hội. Làn sóng bại hoại đạo đức lan sang mọi lĩnh vực, không chỉ tham nhũng trong quân đội ngày càng nghiêm trọng, thậm chí cả hệ thống y tế và giáo dục cũng không thoát khỏi. Từ lượng biến đổi thành chất, chống tham nhũng đã là “nhiệm vụ bất khả thi”. Điều mỉa mai là, các cơ quan chống tham nhũng lại trở thành khu vực trọng điểm của tham nhũng.

Nói một câu, Giang Trạch Dân đã khiến tham nhũng có được sự bảo đảm của thể chế Trung Cộng — chế độ mang tính tham nhũng. Giang Trạch Dân dùng kinh tế để ăn mòn đạo đức, trong tay Giang Trạch Dân, kinh tế chính là một dòng sông chảy chất ăn mòn, chảy đến đâu, thì đạo đức ở đó bị ăn mòn. Dùng sự tham nhũng mang tính toàn xã hội để tạo cho bản thân mình chiếc giường ấm áp ổn định quyền lực, lấy cái giá của tương lai dân tộc lát đường cho con đường quyền lực của mình.

Kinh tế và đạo đức phụ thuộc lẫn nhau. Sau khi đạo đức bại hoại, thủ đoạn dùng để phát triển kinh tế tất yếu sẽ là tham ô hủ bại, chiếm đoạt bằng thủ đoạn, hại người lợi mình, hại nước hại dân. Ngược lại, dùng nền kinh tế tiền bạc “phát triển” theo kiểu như vậy để ăn mòn làm bại hoại đạo đức, đạo đức sẽ mang đậm dấu ấn của “tiền”, tham lam vô độ, khó mà phục hồi. Hai bên qua lại kéo giằng nhau, sự hỗn loạn đạo đức tất yếu sẽ dẫn đến sự hỗn loạn của kinh tế Trung Quốc. Người ta đang chứng kiến một cách bất hạnh tất cả những điều này.

Thứ hai. Kẻ giết người cuối cùng của đạo đức: Giang Trạch Dân đàn áp tín ngưỡng, bóp chết đạo đức

Văn hóa Trung Quốc là văn hóa dựa trên Nho, Thích, Đạo, Hoàng Đế Hiên Viên được gọi là “thủy tổ nhân văn” chính là một người tu luyện Đạo gia. Trước khi hệ thống văn hóa Phật gia truyền vào Trung Quốc vào thế kỷ thứ nhất, các nhà tư tưởng Trung Quốc đều chịu ảnh hưởng sâu sắc từ tư tưởng Đạo gia. Nho, Thích, Đạo đạt đến đỉnh cao vào thời Đường, cũng là thời đại hoàng kim của văn minh Trung Hoa.

Nho, Thích, Đạo đều đề cao “Chân, Thiện, Nhẫn”. Đạo gia sùng thượng “Chân”, người tu thành cũng được gọi là “Chân nhân” (chữ “Chân” ở đây không chỉ là không nói dối, mà còn có ý “phản bổn quy chân”, trở về bản tính chân thật tiên thiên), trong tu luyện Đạo gia cũng có “Thiện” và “Nhẫn”, như Lão Tử trong “Đạo Đức Kinh” nói “Đạo trời không thiên vị, luôn giúp người thiện”, tức là nói đạo trời không thiên vị, luôn giúp đỡ người lương thiện. Đạo gia đương nhiên cũng rất coi trọng “Nhẫn”, trong “Đạo Đức Kinh” những lời dạy như “giữ vẻ mộc mạc giản dị, ít riêng tư ít ham muốn”, “người giỏi dùng người thì hạ mình”, “đức không tranh” v.v. nhiều không kể xiết.

Phật gia lấy tu “Thiện” làm gốc, miệng thường niệm “thiện tai thiện tai”, đồng thời cũng rất coi trọng “Nhẫn”. Tăng nhân Phật gia phải chuyên tâm tu “lục độ vạn hạnh”, trong đó điều thứ ba của “lục độ” chính là “nhẫn nhục”. Đương nhiên Phật gia cũng tu “Chân”, vào cửa Phật thọ giới, sơ cấp nhất đã yêu cầu “không nói dối”, không được nói lời giả dối.

“Nhân” và “Tín” mà Khổng Tử chủ trương thể hiện ra “Thiện” và “Chân”. Khổng Tử chủ trương: người quân tử có ba điều răn, lúc còn trẻ, khí huyết chưa ổn định, phải răn về sắc dục; đến lúc tráng niên, khí huyết cương cường, phải răn về đấu tranh hơn thua; đến lúc về già, khí huyết đã suy, phải răn về tham lam (chỉ tham lam vô độ). Ba điều răn này cần sự tu dưỡng “Nhẫn” của con người.

Có thể nói lời dạy của Nho, Thích, Đạo đều phù hợp với hàm nghĩa của “Chân, Thiện, Nhẫn” ở các tầng thứ khác nhau, cũng là tiêu chuẩn đạo đức mà người Trung Quốc đã kế thừa suốt năm nghìn năm.

Tổng thống Mỹ Bush khi thăm Trung Quốc năm 2002, từng có bài phát biểu tại Đại học Thanh Hoa, Bắc Kinh, ông nói: “Mỹ là một quốc gia được dẫn dắt bởi tín ngưỡng. 95% người Mỹ nói rằng họ tin vào Thượng Đế, tôi là một trong số họ.” “Không nên sợ hãi mà nên chào đón tự do tôn giáo, vì tín ngưỡng đã trao cho chúng ta cốt lõi đạo đức, để chúng ta yêu cầu bản thân theo tiêu chuẩn cao, để yêu thương và giúp đỡ người khác, gánh vác trách nhiệm trong cuộc sống.” “Hàng trăm năm qua một truyền thống của nước Mỹ chính là sự khoan dung tôn giáo. Điều tôi muốn cầu nguyện là chấm dứt mọi hành động đàn áp, để toàn thể người Trung Quốc có thể tụ họp và cầu nguyện theo nguyện vọng của mình.” Đáng tiếc, những nội dung này trong bản ghi chép chính thức “Bài phát biểu của Tổng thống Mỹ Bush tại Đại học Thanh Hoa” do Trung Cộng công bố đều bị cắt bỏ. 【18】

Vào những năm 80, 90 của thế kỷ trước, khí công cùng những sự vật mang màu sắc truyền thống đậm nét bắt đầu thịnh hành, tuy có một số cơ quan chức năng cố ý đàn áp, nhưng nói chung về mặt tư tưởng, tín ngưỡng đã xuất hiện một môi trường tương đối rộng rãi. Nhưng, Giang Trạch Dân lại một lần nữa giương cao ngọn cờ vô thần luận, đả kích tín ngưỡng vào Thần của con người, bóp chết sự thức tỉnh đạo đức tự phát của dân chúng. Việc Giang Trạch Dân đàn áp tín ngưỡng “Chân, Thiện, Nhẫn” của Pháp Luân Công, khiến người ta thù ghét “Chân, Thiện, Nhẫn”, đây là nguyên nhân căn bản nhất gây ra sự suy thoái đạo đức xã hội Trung Quốc. Thủ đoạn trấn áp hoàn toàn là sự tái diễn của Cách mạng Văn hóa, kích động truyền thông bịa đặt vu khống, tràn lan khắp nơi, dàn dựng sự kiện tự thiêu ở Thiên An Môn, kích động hận thù. Thành lập cơ quan chuyên trách đàn áp Pháp Luân Công tương tự như “Gestapo” của Đức Quốc xã — “Văn phòng 610”, coi pháp luật như trò đùa. Trong cuộc đàn áp học viên Pháp Luân Công, Giang Trạch Dân đã tiêu diệt trong trứng nước công cuộc xây dựng pháp chế vốn đã mong manh, gây ra sự thụt lùi lớn về tư pháp.

Trong một cuộc nói chuyện bí mật nhắm vào Pháp Luân Công, Giang Trạch Dân nói: “Trung ương xét bài học lịch sử sự diệt vong của chế độ xã hội chủ nghĩa Liên Xô, luôn quyết tâm phê phán các loại tư tưởng, tín ngưỡng và lý luận phản chủ nghĩa Marx, giành lại và củng cố trận địa tư tưởng của giai cấp vô sản, tiến hành một cuộc ‘khử độc’ trong lĩnh vực ý thức hệ, Pháp Luân Công tuyên truyền ‘Chân, Thiện, Nhẫn’, đã cho chúng ta cơ hội ra tay ‘khử độc’.” “So với thế, các tổ chức khí công khác không dễ giải quyết như vậy, rất có thể sẽ gây ra chấn động dữ dội trên toàn quốc, thậm chí tạo ra các hoạt động khủng bố bạo lực như ám sát, hơi độc, nổ bom, sẽ gây khó khăn không nhỏ cho công việc của chúng ta, phá hoại sự ổn định xã hội, không đạt được hiệu quả trừng phạt, Pháp Luân Công giảng ‘Chân, Thiện, Nhẫn’, công tác đả kích của chúng ta có thể tiến hành thoải mái.” “Sau này lợi dụng kinh nghiệm đả kích Pháp Luân Công, có thể vận dụng hiệu quả vào các tổ chức khí công khác.” “Chúng ta tuyệt đối không thể coi nhẹ Lý Hồng Chí và Pháp Luân Công của ông ta, phải đẩy mạnh công tác các mặt… Tổ hành động đặc biệt phải tiếp tục tăng cường hành động, thiết kế nhiều phương án dự phòng, đảm bảo hành động ám sát vạn vô nhất thất.” 【19】

Giang Trạch Dân định nghĩa việc trấn áp “Chân, Thiện, Nhẫn” là “tiến hành một cuộc khử độc trong lĩnh vực ý thức hệ”; vì Pháp Luân Công là hòa bình, nên “công tác đả kích” của Giang Trạch Dân “có thể tiến hành thoải mái”, thậm chí lập kế hoạch ám sát, đây đều là sự phản ánh bản tính ma quỷ của Giang Trạch Dân.

Trong giai đoạn đầu của cuộc trấn áp, các học viên Pháp Luân Công lần lượt không ngừng đến Thiên An Môn thỉnh nguyện, Giang Trạch Dân đã lợi dụng ưu điểm “nói lời chân thật” của học viên Pháp Luân Công, trực tiếp tra hỏi người bị nghi ngờ có phải học viên Pháp Luân Công hay không, nếu thành thật thừa nhận thì lập tức bắt giam, nếu người bị hỏi chửi mắng thậm tệ, thì chứng tỏ không phải học viên Pháp Luân Công, sẽ bình an vô sự.

Tôn sư trọng đạo là mỹ đức truyền thống của người Trung Quốc, Giang Trạch Dân lại treo ảnh của Sư phụ Lý Hồng Chí, người sáng lập Pháp Luân Công, trước ga xe lửa hoặc bến xe khách đường dài, bắt buộc phải chửi mắng ông Lý Hồng Chí mới được lên xe, cưỡng ép người Trung Quốc chửi mắng người khác, và dùng cách này để nhận diện ai là đệ tử Đại Pháp.

Học viên Pháp Luân Công tín ngưỡng “Chân, Thiện, Nhẫn”, tiêu chuẩn chuyển hóa học viên Pháp Luân Công của Trung Cộng, chính là cưỡng ép học viên đó nói dối, cưỡng ép anh ta hoặc cô ta đánh người chửi người. Giang Trạch Dân đàn áp “Chân, Thiện, Nhẫn”, đã khiến người ta xa rời “Chân, Thiện, Nhẫn”, lật ngược hoàn toàn tiêu chuẩn đạo đức năm nghìn năm.

Một kẻ độc tài, muốn thực thi một chính sách diệt tuyệt nhân tính, nếu không có một cơ quan chấp hành cụ thể, cũng không thể thực hiện được. Cuộc thảm sát người Do Thái của Hitler không thể tách rời khỏi lực lượng SS Đức Quốc xã. Tương tự, cuộc đàn áp kéo dài của Giang Trạch Dân đối với Pháp Luân Công, cũng dựa vào một cơ quan đặc biệt — “Ủy ban Chính pháp”. Ủy ban Chính pháp là cơ quan của đảng, nhưng lại thống quản công an, viện kiểm sát, tòa án, tư pháp, sự độc lập của tư pháp bị phá hoại hoàn toàn. “Ủy ban Chính pháp” vì nhu cầu đàn áp Pháp Luân Công mà nhanh chóng mở rộng trong thời đại Giang Trạch Dân. Phải biết rằng khi sói đã nuôi lớn, thì không chỉ ăn thịt một loại người. Những năm qua việc trấn áp các nhóm phản kháng bạo lực, người bảo vệ nhân quyền, tù nhân lương tâm, đều là do Ủy ban Chính pháp thực hiện, gây ra tình trạng bất ổn cực độ của xã hội, trở thành khối u ác tính lớn nhất trên cơ thể xã hội.

Đạo đức xã hội Trung Quốc suy đồi nhanh hơn sau năm 1999, điều này có quan hệ trực tiếp với việc đàn áp Pháp Luân Công. Vốn dĩ vào những năm 80 đã xuất hiện một số nới lỏng về ý thức hệ, cùng với sự sụp đổ của ý thức hệ chủ nghĩa cộng sản, tín ngưỡng dân gian bắt đầu xuất hiện, rất có lợi cho việc ổn định xã hội và nâng cao đạo đức. Còn Giang Trạch Dân vì dục vọng cá nhân, đàn áp Pháp Luân Công, lật đổ truyền thống văn hóa Trung Quốc, tăng cường chủ nghĩa vô thần, tạo ra một xã hội tín ngưỡng sụp đổ, thực chất chính là làm bại hoại gốc rễ đạo đức, bóp chết đạo đức trực tiếp từ tín ngưỡng chân chính.

Thứ ba. Dùng phát triển kinh tế che đậy sự vi phạm nhân quyền, đẩy nhanh sự bại hoại đạo đức

Một “phát minh” lớn của thời đại Giang Trạch Dân là, “nhân quyền chính là quyền cơm no áo ấm”, bạn nói đàn áp nhân quyền, ông ta nói kinh tế đã phát triển, giúp bao nhiêu người giải quyết được cơm no áo ấm. Logic này giống như chỉ cần giúp người dân một thôn nào đó ăn no, thì có thể tiến hành đàn áp nhân quyền tàn khốc vô tình đối với người dân một thôn khác vốn đã ăn no rồi. Giang Trạch Dân tạo ra cuộc đàn áp nhân quyền lớn nhất Trung Quốc, ông ta lại dám tự xưng đó là “thời kỳ nhân quyền tốt nhất”. Giang Trạch Dân chính là lợi dụng luận điệu hoang đường này để né tránh sự lên án của bên ngoài đối với hồ sơ nhân quyền của Trung Cộng, từng bước đẩy đạo đức xã hội Trung Quốc xuống vực thẳm.

Đối với một xã hội đang trong tình trạng vật dục ngang tràn, hậu quả của việc đả kích tín ngưỡng chân chính là thảm họa. Sự sụp đổ đạo đức, hỗn loạn khắp nơi của xã hội hôm nay, đều có liên quan đến điều này. Đồng thời, để bôi nhọ danh dự Pháp Luân Công, Giang Trạch Dân yêu cầu tất cả truyền thông bịa đặt, đây là hành vi tiêu diệt lương tri truyền thông, khiến rất nhiều người làm truyền thông sa đọa. Sự sa đọa của người làm truyền thông, việc truyền thông làm giả tạo dối lại tiếp tục làm bại hoại phong khí toàn xã hội. Tội ác của Giang Trạch Dân không dừng lại ở đó, lực lượng nòng cốt nhất trong việc đàn áp Pháp Luân Công, chính là hệ thống công an, viện kiểm sát, tòa án, tư pháp. Giang Trạch Dân ép buộc họ chấp pháp phạm pháp, lạm dụng hình pháp, biến những người tốt tín ngưỡng “Chân, Thiện, Nhẫn” thành người không tin “Chân, Thiện, Nhẫn”, từ căn bản đã cắt đứt công cuộc xây dựng pháp chế, quay ngược bánh xe lịch sử. Hệ thống tư pháp bị làm rối loạn, pháp luật trở thành trò đùa, ngược lại sẽ gây tổn hại cho toàn thể dân chúng. Một mặt không còn tín ngưỡng chân chính ràng buộc tâm hồn, mặt khác lại phá hoại sự ràng buộc của pháp luật hoàn chỉnh, đạo đức của xã hội này trong môi trường “vô pháp vô thiên” làm sao có thể duy trì được?

Thứ tư. Dần dần lan tỏa sự bại hoại đạo đức ra toàn thế giới

Giang Trạch Dân dùng lợi ích kinh tế để mê hoặc dụ dỗ xã hội phương Tây, dùng ý thức hệ đảng Cộng sản để đối kháng với các giá trị phổ quát, đồng thời, ngầm hỗ trợ vài quốc gia nhỏ lưu manh, cố ý đối đầu với phương Tây khắp mọi nơi, kéo phương Tây vào tình cảnh không rảnh để đoái hoài đến những hành vi xấu xa của Trung Cộng, ngược lại còn phải nhờ cậy Trung Cộng. Từ đó, Trung Cộng có thể tùy ý ngược đãi và đàn áp chính người dân của mình khi phương Tây không rảnh tay lo liệu. Theo một ý nghĩa nào đó, chính khí của toàn thế giới đang suy giảm, cũng chính là hậu quả của việc Trung Cộng lan tỏa sự bại hoại đạo đức ra toàn thế giới.

Về tình hình cụ thể của phương diện này, sau này khi nói đến những hành vi của Giang Trạch Dân trên trường quốc tế, sẽ giải thích chi tiết.

TIẾT 5: KHÔNG CÒN ĐỨC, LẤY GÌ CHỞ VẠN VẬT?

Thế giới hôm nay đã không thể tách rời Trung Quốc. Nắm bắt thế giới, cần phải hiểu rõ Trung Quốc. Hiểu rõ Trung Quốc, cần nắm hai điểm cơ bản.

CHÌA KHÓA ĐỂ HIỂU CỤC DIỆN VÀ XU HƯỚNG CỦA TRUNG QUỐC

Thứ nhất, hiểu về “bè phái nợ máu”, mới có thể hiểu được ảnh hưởng của sự chia rẽ cấp cao do việc Giang Trạch Dân trấn áp Pháp Luân Công gây ra đối với cục diện tương lai Trung Quốc.

“Bè phái nợ máu” của Giang Trạch Dân mang nợ máu trên vai, để trốn tránh sự thanh toán, tất sẽ dùng mọi thủ đoạn để cản trở con đường cải cách chính trị và tự do của Trung Quốc. Xuyên qua lớp sương mù này mới có thể nhìn rõ cục diện chính trị hỗn loạn động loạn của Trung Quốc. Chính sách đàn áp Pháp Luân Công hơn mười năm của “bè phái nợ máu” đã tạo ra một chuỗi công nghiệp xoay quanh việc đàn áp, các bộ phận và nhân viên liên quan đã chuyên nghiệp hóa, sống bằng bát cơm đàn áp Pháp Luân Công này. “Bè phái nợ máu” ngược lại lại dựa vào đội quân chuyên nghiệp khổng lồ này, đi ngược lại lòng dân và ý trời, tiếp tục thực hiện cuộc đàn áp. Cần phải nhận rõ một điều, đội quân chuyên nghiệp được nuôi dưỡng nhờ đàn áp Pháp Luân Công này, không còn chỉ nhắm vào Pháp Luân Công nữa, mà đã biến thành cỗ máy bạo lực ức hiếp toàn thể dân chúng, và tất sẽ trở thành hòn đá cản đường tiến trình tư pháp, công bằng xã hội, hòa giải dân tộc. Vì vậy, nhận thức cục diện Trung Quốc, mà bỏ qua “bè phái nợ máu” và thế lực sinh sôi của nó, sẽ không hiểu rõ được vấn đề. Tình hình liên quan chúng tôi đã giới thiệu chi tiết ở chương trước.

Thứ hai, khủng hoảng thực sự của Trung Quốc là khủng hoảng đạo đức.

Bốn thủ đoạn tàn độc của Giang Trạch Dân đã đẩy đạo đức Trung Quốc đến bờ vực sụp đổ. Mười năm trồng cây, trăm năm trồng người. Lòng người đã hư hỏng thì mọi việc đều khó, mọi lối thoát đều chịu sự chế ước của đạo đức. Khủng hoảng sâu sắc của xã hội Trung Quốc nằm ở sự đánh mất đạo đức, đáng sợ nhất là xã hội đầy dối trá, nói dối không coi là xấu hổ, làm việc xấu không coi là xấu hổ, không có cảm giác tội lỗi, xã hội sẽ không còn tiêu chuẩn phải trái, đây là khủng hoảng xã hội lớn nhất của Trung Quốc.

Trong thương trường nói chuyện thương trường, nói kinh tế chỉ bàn kinh tế, nói chính trị chỉ bàn chính trị, người ta không cần bàn đến đạo đức. Tại sao? Vì mọi hoạt động xã hội đều có đạo đức cơ bản làm nền tảng xã hội để chở, chính đạo đức được duy trì ở một tiêu chuẩn nhất định mới khiến điều đó trở thành khả thi. Giống như không khí đối với con người, không cần bàn đến nhưng không thể thiếu. Nhưng, trong Trung Quốc hôm nay, nền tảng đạo đức đằng sau việc “trong thương trường nói chuyện thương trường” đã không còn tồn tại nữa. Đạo đức đã trở thành thứ không khí hiếm có.

Kinh tế Trung Quốc đã trải qua sự “phát triển” bất chấp giá nào, vắt kiệt lịch sử, đồng thời mang lại những hậu quả vô cùng nghiêm trọng. Người ta, thậm chí bao gồm cả Trung Cộng, đều đang công khai bàn luận về những vấn đề này. Các học giả trong và ngoài nước đua nhau bắt mạch cho Trung Quốc, chỉ điểm mê lộ, đưa ra đủ loại phương án giải quyết, nhỏ thì quan tâm đến dân sinh, lớn thì thực hiện cải cách chính trị. Chưa nói đến việc Trung Cộng có áp dụng những phương án này hay không, cho dù có làm, cũng chỉ là hiệu ứng con sâu đo, vì nền tảng đạo đức cần thiết để thực hiện những phương án này, cấu trúc cơ bản bình thường của xã hội đã bị đạo đức mục nát đục rỗng, thì quá trình thực hiện, sẽ bị giảm giá trị rất nhiều, sẽ dương phụng âm vi (bề ngoài tuân theo, bên trong làm trái), bị bóp méo biến dạng, sẽ như quýt trồng ở Hoài Nam thành quýt chua ở Hoài Bắc, vẽ hổ thành chó, cái gọi là thuốc giải ngược lại tạo ra khó khăn lớn hơn, cuối cùng khó tránh khỏi kết cục không thể cứu vãn.

Những năm qua Trung Cộng đã đưa ra rất nhiều chính sách kinh tế trông có vẻ vì lợi ích dân sinh, ví dụ như quan tâm dân sinh, giải quyết khó khăn về nhà ở, khó khăn khám bệnh, khó khăn đi học, miễn giảm thuế nông nghiệp, xây dựng nhà ở giá rẻ, đề xướng bảo vệ môi trường, phát triển GDP xanh, tự chủ sáng tạo, v.v., vài năm sau đều chẳng đi đến đâu. Chống tham nhũng càng là khẩu hiệu mà Trung Cộng hô hào hàng ngày, nhưng càng chống càng tham nhũng. Người ta có thể tìm nguyên nhân từ thể chế, khai thác câu chuyện từ quốc tình, nhưng, sự phá hoại đạo đức mới là nguyên nhân căn bản nhất, cơ bản nhất.

Đứng trước một xã hội đã bị “Mô hình bại hoại đạo đức kiểu Giang” phá hoại, nếu không bắt tay từ lòng người, quay trở lại quỹ đạo đạo đức chính thống của nhân loại, thì bất cứ chính sách, pháp quy nào cũng đều vô phương cứu vãn, chỉ là hình thức trống rỗng.

GDP XANH ĐÃ ĐI ĐÂU RỒI?

Sau khi Hồ Cẩm Đào – Ôn Gia Bảo lên nắm quyền, để thoát khỏi sự sùng bái GDP của Giang Trạch Dân, đã đề xướng “quan điểm phát triển khoa học”, đưa ra “GDP xanh”. Người ta từng ảo tưởng rằng, GDP xanh có thể mang lại một tia ánh sáng cải thiện cho môi trường sinh thái Trung Quốc. Trong hơn mười năm qua, GDP Trung Quốc tăng trưởng với tốc độ 8-15%, tốc độ này khiến cả thế giới phải kinh ngạc. Nhưng, nếu người ta tìm hiểu sâu, thủ đoạn dùng để phát triển càng khiến người ta kinh ngạc hơn, vì sự phát triển tốc độ cao liên tục của kinh tế là lấy cái giá hy sinh môi trường: đất đai miền Tây đang giảm dần, ô nhiễm miền Đông đang tăng lên, Hoàng Hà thường xuyên đứt dòng, Trường Giang sẽ biến thành Hoàng Hà; mỗi năm chi phí quốc gia dùng để xử lý môi trường lên đến hàng nghìn tỷ. Nhưng, kỳ vọng của người dân về GDP xanh nhanh chóng tan vỡ. Ngày 25/7/2007, Tân Hoa Xã đưa tin “Báo cáo hạch toán GDP xanh năm 2005” mà truyền thông đã chờ đợi từ đầu năm 2007, sẽ bị hoãn công bố vô thời hạn. Nguyên nhân có nhiều, việc nâng cao đạo đức quan chức và điều chỉnh cơ chế pháp luật để kiềm chế xung động thành tích và sùng bái GDP của quan chức địa phương là một trong số đó. Nói cho cùng, vẫn là nhân tố đạo đức.

SÁNG TẠO CÔNG NGHỆ ĐÃ ĐI ĐÂU RỒI?

Ba mươi năm phát triển của Trung Quốc, lại không tạo ra được thương hiệu thế giới nào đáng kể. So với ba mươi năm phát triển của Nhật Bản năm xưa, đơn giản là một trời một vực. Nhưng, những cuốn sách viết về Trung Quốc của người phương Tây, rất nhiều cuốn đều nhắc đến một điểm, chính là tiềm năng to lớn về sáng tạo công nghệ của Trung Quốc. Truyền thông phương Tây chú ý đến hai việc, một là số lượng luận văn của Trung Quốc đã đứng đầu thế giới, hai là số lượng đăng ký bằng sáng chế của Trung Quốc đứng đầu thế giới. 【20】

Thực ra không phải vậy. Nạn làm giả học thuật của Trung Quốc đã tràn lan thành tai họa, đang nuốt chửng và hủy diệt toàn diện năng lực sáng tạo công nghệ của Trung Quốc. Đạo đức tham nhũng trong quan trường tất yếu sẽ dẫn đến sự tham nhũng đạo đức học thuật, cũng tất yếu phải bao che cho tham nhũng học thuật.

Những năm gần đây, số lượng luận văn khoa học công bố của Trung Quốc tăng vọt. Số liệu truyền thông mới nhất cho thấy, số lượng bài báo trên tạp chí do nhân viên khoa học kỹ thuật Trung Quốc công bố, đã vượt qua Mỹ, đứng đầu thế giới. Tuy nhiên theo thống kê, tỷ lệ trích dẫn trung bình của những bài báo khoa học này xếp ngoài top 100 thế giới. Những bài báo thực sự xuất sắc, ở Trung Quốc vẫn là của hiếm.

Giảng viên Chung Hoa và giảng viên Lưu Đào của Học viện Hóa học Hóa công, Đại học Tỉnh Cương Sơn, có 70 bài báo đăng trên tạp chí học thuật quốc tế “Acta Crystallographica” tồn tại hiện tượng làm giả, bị hủy bỏ một lần. Vụ án điên rồ này trong bối cảnh khát khao luận văn của Trung Quốc từng gây xôn xao dư luận quốc tế.

Nguyên giáo sư, nghiên cứu sinh tiến sĩ hướng dẫn của Đại học Giao thông Tây An, Lý Liên Sinh, từng được phong danh hiệu “Học giả Trường Giang”. Ngày 10/2/2011, tài liệu đề cử dự án nghiên cứu khoa học của ông bị phát hiện có vấn đề đạo văn nghiêm trọng và số liệu hiệu quả kinh tế không đúng sự thật, giải thưởng Tiến bộ Khoa học Kỹ thuật Quốc gia hạng nhì năm 2005 mà ông nhận được bị hủy bỏ. Vụ làm giả học thuật này từng bị bao che trong thời gian dài. Báo “Tây An Buổi Tối” ngày 22/3/2010 đưa tin, một lãnh đạo trường đã hẹn gặp sáu vị giáo sư tham gia tố cáo Lý Liên Sinh nói chuyện, vừa gặp mặt đã nói: “Hiện nay các trường đại học gian lận thành phong trào, các anh đừng có làm ầm lên. Việc tố cáo của các anh khiến lãnh đạo trường năm mươi ngày không được yên giấc, các anh chính là kẻ khởi xướng.”

Việc đăng ký bằng sáng chế còn “phù thũng ảo”, phiến diện chạy theo số lượng. Việc đăng ký bằng sáng chế của Trung Quốc phổ biến tồn tại vấn đề “số lượng lớn, chất lượng thấp”, cản trở việc nâng cao thực sự năng lực sáng tạo công nghệ. Trái ngược rõ rệt với việc số lượng đăng ký bằng sáng chế tăng vọt, Trung Quốc trong lĩnh vực công nghệ cốt lõi vẫn “thiếu tự tin”. Tình trạng máy bay lớn, thiết bị y tế lớn, thiết bị cáp quang, máy công cụ điều khiển số của Trung Quốc về cơ bản dựa vào nhập khẩu vẫn chưa thay đổi; tại Quảng Đông, nơi kim ngạch xuất khẩu chiếm khoảng một phần ba cả nước, gần tám phần mười xuất khẩu công nghệ cao đến từ doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài.

Trong ấn bản mới năm 2010 của “Từ điển Anh-Hán, Hán-Anh Oxford”, trong số các từ mới được thu nạp có một từ gọi là “sơn trại” 【21】, đây là một từ được thế giới gọi là “hiện tượng Trung Quốc”. Wikipedia giải thích “sơn trại” là sự mô phỏng và cải tạo của cá nhân hoặc tập thể đối với sự vật nổi tiếng mà tự thành một hệ thống riêng. Đặc điểm nổi bật của sản phẩm sơn trại chính là giá rẻ và làm giả sản phẩm nổi tiếng, sản phẩm sơn trại ban đầu xuất hiện trong ngành công nghiệp quân sự, dệt may, rồi đến linh kiện máy tính, cuối cùng đạt ảnh hưởng rộng rãi nhất trong lĩnh vực điện thoại di động. Giám đốc Nhà xuất bản Thanh niên Trung Quốc Trương Cảnh Nham chỉ ra: “‘Cơn gió sơn trại’ càng ngày càng mạnh, sẽ làm gia tăng tình trạng teo não và chết não về năng lực sáng tạo văn hóa nguyên bản của Trung Quốc.” Vì sản phẩm sơn trại thiếu cốt lõi sáng tạo. 【22】

NHÀ Ở GIÁ RẺ ĐÃ ĐI ĐÂU RỒI?

Để giải quyết khó khăn về nhà ở cho người dân, đặc biệt là người nghèo, chính phủ đề xuất xây dựng nhà ở giá rẻ, xuất phát điểm có lẽ là tốt, nhưng trong quá trình thực hiện, vẫn đi lệch hướng. Các vụ tham nhũng liên quan đến nhà ở giá rẻ liên tiếp xuất hiện. Lĩnh vực nhà ở giá rẻ đã hình thành một chuỗi tham nhũng trọn gói từ phê duyệt, phát triển, môi giới đến mua bán, ở một mức độ nhất định đã trở thành chính sách ưu đãi dành cho một nhóm đặc biệt nào đó, lấy sự hào phóng của xã hội để phục vụ những người có tư cách trục lợi. Ví dụ, đất quy hoạch để xây nhà ở giá rẻ ở Trịnh Châu lại được xây thành biệt thự liền kề và hai tòa nhà trong nhà; việc quay số nhà ở giá rẻ ở Vũ Hán bị làm giả. Trong công việc thực tế, có một số địa phương đã phân phối nó cho người có thu nhập trung bình, thậm chí thu nhập cao. Đây chính là mỗi lần có cơ hội và chính sách cải thiện điều kiện xã hội, cân bằng nhu cầu xã hội ra đời, đều biến thành cơ hội mới để thế lực tham nhũng chiếm đoạt lợi ích lớn hơn. Nhà ở giá rẻ trở thành khu vực tham nhũng cao, nhiều học giả kêu gọi không nên tiếp tục xây dựng.

THUẾ NÔNG NGHIỆP RA SAO RỒI?

Từ năm 2006, chính phủ Trung Quốc quyết định bãi bỏ thuế nông nghiệp, như một biện pháp quan trọng để giảm gánh nặng cho nông dân. Nhưng, cơ cấu tài chính cơ sở huyện xã cồng kềnh, người nhàn việc ít, mức sống của những người này không thể giảm. Không còn nguồn thu thuế nông nghiệp, khó tránh khỏi việc phải đặt ra danh mục khác để tiếp tục vơ vét tiền của từ nông dân, các loại thu phí bừa bãi, phân bổ bừa bãi, phạt tiền bừa bãi quay trở lại, rất khó đảm bảo gánh nặng của nông dân không bị dội ngược lại. Thủ tướng Ôn Gia Bảo khi nói về cải cách tổng hợp nông thôn, cũng nhấn mạnh “đừng bao giờ cho rằng sau khi bãi bỏ thuế nông nghiệp, vấn đề gánh nặng của nông dân đã được giải quyết từ đó.” Muốn tinh giản bộ máy và nhân sự, then chốt là phải nâng cao đạo đức quản trị và cầm quyền, nhưng, nói thì dễ làm thì khó. Có bao nhiêu quan chức coi nỗi khổ của nông dân là chuyện đáng bận tâm?

Có người nói, vấn đề của Trung Quốc nói khó thì khó, nói đơn giản cũng đơn giản, nói là chỉ cần quản chặt quan chức là được. Đúng vậy, làm sao để quản chặt họ đây? Cải cách chính trị? Cải cách chính trị vẫn phải dựa vào con người, nếu lòng người đã hư hỏng, thì làm gì cũng vô dụng. Vì vậy, dù có đưa ra cải cách gì, điều có thể làm ngay lập tức hiện nay, chính là chấm dứt đàn áp Pháp Luân Công, xử lý theo pháp luật kẻ đầu sỏ gây tội ác, trả lại cho người dân sự tự do tự nguyện làm người tốt, khôi phục đạo đức mới là việc cần làm hàng đầu, là nút thắt lớn nhất cần tháo gỡ cho cục diện Trung Quốc.

Kinh tế phát triển lên rồi, đạo đức tự nhiên sẽ tốt lên chăng? Ít nhất, thực tiễn của Trung Cộng đã chứng minh không phải như vậy. Không khó để nhận ra, những luận điệu sai lệch này của Giang chính là phiên bản thế tục hóa của ý thức hệ chủ nghĩa cộng sản đã phá sản. Không tưởng chủ nghĩa cộng sản đã lợi dụng khát vọng của con người đối với những điều tốt đẹp, vẽ ra cho người ta một chiếc bánh vẽ hư ảo về thiên đường nhân gian, nói với người ta rằng vật chất sẽ vô cùng phong phú, có thể phân phối theo nhu cầu. Nhìn vào nạn tham nhũng của quan chức Trung Cộng hôm nay, vật chất dù có phong phú đến đâu cũng sẽ bị cướp sạch tham hết. Mọi người đều có tiền rồi, kẻ trộm vặt ít đi, nhưng đại đạo lại nhiều lên. Điều này nói lên điều gì? Ý nghĩa của đạo đức không phải nằm ở số lượng kẻ trộm nhiều hay ít, mà là lòng người, là sự trân quý sinh mạng, là sự thành tín giữa người với người và chính khí của xã hội. Không có đạo đức xã hội tốt đẹp, không có thành tín, kinh tế có thể phát triển lành mạnh được không?

TÀI LIỆU THAM KHẢO:

【1】Ngày 27/10/2000, Trưởng Đặc khu Hồng Kông Đổng Kiến Hoa lên Bắc Kinh báo cáo công tác, Giang Trạch Dân gặp phóng viên tại Trung Nam Hải, vì phóng viên hỏi “trung ương có chỉ định Đổng Kiến Hoa tái nhiệm hay không”, Giang Trạch Dân nổi giận, nói phóng viên “too simple, sometimes naive (quá đơn giản, đôi khi rất ngây thơ)”, không hiểu “lặng lẽ phát tài lớn”.

【2】”Truy tìm vụ chìm tàu Tứ Xuyên: gần 10 thuyền nhỏ đứng nhìn cười cợt thấy chết không cứu” http://news.sina.com.cn/china/2000-11-01/140392.html

【3】”Đôi tình nhân Chiết Giang lái xe tông ngã cụ bà rồi nói dối đưa đi bệnh viện, kéo ra ngoài đồng chôn sống”, Tân Hoa Xã, http://news.xinhuanet.com/legal/2012-305/23/c_123180891.htm

【4】”Nhận thức đúng đắn tình trạng đạo đức xã hội nước ta ở giai đoạn hiện nay”, Cầu Thị, ngày 1/1/2012, http://www.qstheory.cn/zxdk/2012/201201/201112/t20111228_132528.htm

【5】”Bàn lại về việc nhận thức đúng đắn tình trạng đạo đức xã hội nước ta ở giai đoạn hiện nay”, Cầu Thị, ngày 16/2/2012, http://www.qstheory.cn/zxdk/2012/201204/201202/t20120213_138403.htm

【6】”Ba lần bàn về việc nhận thức đúng đắn tình trạng đạo đức xã hội nước ta ở giai đoạn hiện nay”, Cầu Thị, ngày 1/4/2012, http://www.qstheory.cn/zxdk/2012/201207/201203/t20120329_148683.htm

【7】”Bài phát biểu của Ôn Gia Bảo tại buổi tọa đàm với Tham sự Quốc vụ viện và Viên nghiên cứu Quán Văn sử Trung ương”, Tân Hoa Xã, ngày 17/4/2011, http://news.xinhuanet.com/politics/2011-04/17/c_121314799_3.htm

【8】”50 du học sinh Trung Quốc bị nghi gian lận bị đại học Anh đuổi học”, Sina, http://news.sina.com.cn/c/2008-11-13/011616641497.shtml

【9】”Đại học Nhật Bản đuổi học 140 du học sinh Trung Quốc, nói bằng cấp bị làm giả”, http://www.chinacampus.org/show.php?contentid=3910

【10】Lưu Thiến, Diêu Hiểu Đan, “Mua bán luận văn, nỗi đau của thành tín học thuật”, Quang Minh Nhật báo, ngày 25/5/2012, http://www.qstheory.cn/kj/jygc/201205/t20120525_159793.htm

【11】”Trần Lương Vũ nhấn mạnh: chống tham nhũng đề xướng liêm khiết không được lơi lỏng dù chỉ một khắc”, Nhân dân Nhật báo Online, ngày 16/8/2006, http://cpc.people.com.cn/GB/64093/67507/4707812.html

【12】Chu Lập Quân, “Vương Lập Quân một câu nói thành lời tiên tri”, http://dailynews.sina.com/bg/chn/chnnews/ausdaily/20120209/16113132037.html, http://china.dwnews.com/news/2012-02-09/58584535-all.html

【13】Chu Lập Quân, “Vì sao tôi lại hồi tưởng về Vương Lập Quân? Thỏ chết cáo buồn?”

【14】Vũ Trung Tường, “Một câu blog: Vương Lập Quân là kẹo cao su, vậy chúng ta là gì?”, Phượng Hoàng Blog, http://blog.ifeng.com/article/16338996.html

【15】Boxun, “Giang Trạch Dân, Tăng Khánh Hồng ủng hộ Hồ – Ôn xử lý Bạc Hy Lai”, nguồn: Minh Kính News, ngày 21/3/2012, http://boxun.com/news/gb/china/2012/03/201203210220.shtml

【16】Boxun, “Chu Vĩnh Khang yêu cầu Vương Lập Quân thu thập tài liệu đen của Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào”, nguồn: Minh Kính News, ngày 13/4/2012, http://boxun.com/news/gb/china/2012/04/201204131849.shtml

【17】”Có ‘người đứng đầu’ chống lưng làm rỗng cơ chế giám sát, tham nhũng tập thể đã trở thành điểm khó của chống tham nhũng”, ngày 29/11/2010, nguồn: Pháp Chế Nhật báo, http://politics.people.com.cn/GB/1026/13339364.html

【18】Bài phát biểu của Tổng thống Mỹ Bush tại Đại học Thanh Hoa, President Bush Speaks at Tsinghua University, ngày 22/02/2002, http://georgewbush-whitehouse.archives.gov/news/releases/2002/02/20020222.html

【19】Bình luận “Điểm chính trong bài nói chuyện tại một hội nghị quan trọng nào đó” của Giang Trạch Dân, Minh Huệ Net, http://www.minghui.org/mh/articles/2000/10/12/

【20】”China tops U.S., Japan to become top patent filer”, Reuters, http://www.reuters.com/article/2011/12/21/china-patents-idUSL3E7NL1QY20111221

【21】”‘Sơn trại’ và các từ thịnh hành khác được thu nạp vào Từ điển Oxford” Oxford dictionary adds popular Chinese terms, ngày 07/09/2010, http://www.chinadaily.com.cn/language_tips/news/2010-09/07/content_11268019.htm

【22】Dương Tử Buổi Tối Báo, ngày 24/12/2008

Dịch từ: https://www.epochtimes.com/b5/12/5/29/n3600194.htm

Bản dịch có thể được chỉnh sửa trong tương lai để sát hơn với nguyên tác.

Ngày đăng: 18-07-2026