Một quyển sách
đã truyền cảm hứng cho hơn 350 triệu người
thoái xuất khỏi Đảng Cộng Sản Trung Quốc

Chương 14: Niềm Hy Vọng Của Văn Minh

Suốt cả cuộc đời mình, Giang Trạch Dân đã làm ba việc.

Thứ nhất: Vì lòng đố kỵ khó hiểu mà tiêu diệt Pháp Luân Công.

Thứ hai: Để đạt được mục đích bức hại, ông ta đảo lộn tiêu chuẩn thiện ác của năm nghìn năm, phá hủy triệt để đạo đức của xã hội Trung Quốc, đẩy Trung Quốc vào con đường tự hủy diệt, và chấm dứt chút tính hợp pháp cuối cùng của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ).

Thứ ba: Để buộc cộng đồng quốc tế im lặng trước cuộc bức hại, ông ta đã dùng lợi ích kinh tế để dụ dỗ thế giới tự do phương Tây, phá hoại các giá trị phổ quát về nhân quyền và tự do.

Việc thứ hai và thứ ba, Giang Trạch Dân đã làm được. Nhưng việc thứ nhất thì ông ta đã không làm được, và cũng vĩnh viễn không thể làm được.

Cuộc phản bức hại chính nghĩa

Tương quan lực lượng đã đảo ngược từ lâu

Mặc dù cuộc bức hại Pháp Luân Công của ĐCSTQ vẫn đang tiếp diễn, nhưng tương quan lực lượng đã đảo ngược từ lâu, và thắng bại cuối cùng đã rõ ràng.

Tại Trung Quốc đại lục, ĐCSTQ buộc phải để bộ máy tuyên truyền của mình im tiếng. Khi Giang Trạch Dân phát động cuộc bức hại Pháp Luân Công, ông ta từng ngông cuồng tuyên bố sẽ giải quyết vấn đề Pháp Luân Công trong ba tháng. Bộ máy tuyên truyền của ông ta không những công kích, bôi nhọ Pháp Luân Công suốt 24 giờ không ngừng, mà chưa đến ba tháng đã vội vàng tuyên bố cuộc đấu tranh chống Pháp Luân Công đã giành được thắng lợi mang tính quyết định, rằng 98% học viên Pháp Luân Công đã bị “chuyển hóa”, v.v. Thế nhưng, tỷ lệ chuyển hóa 98% này từ đó về sau không hề nhích lên thêm một chút nào. Sau năm 2002, công cụ tuyên truyền của ĐCSTQ dần dần phải im tiếng, bởi vì mỗi lần bôi nhọ, công kích Pháp Luân Công đều tương đương với việc tuyên cáo với xã hội rằng: sau nhiều năm bị ĐCSTQ đàn áp toàn diện, Pháp Luân Công vẫn đứng vững, học viên Pháp Luân Công vẫn kiên định như bàn thạch.

Đồng thời, ĐCSTQ buộc phải chuyển cuộc bức hại vào hoạt động ngầm, bởi vì việc đàn áp Pháp Luân Công đã mất lòng dân trong xã hội. Khi cuộc đàn áp mới bắt đầu, Giang Trạch Dân có thể huy động toàn bộ sức mạnh xã hội để bức hại học viên Pháp Luân Công; cảnh sát tà ác dám đánh đập, bắt bớ học viên Pháp Luân Công giữa thanh thiên bạch nhật, một số người không rõ chân tướng vì vài trăm, vài nghìn đồng tiền thưởng đã đi tố giác học viên Pháp Luân Công cho cảnh sát tà ác. Ngày nay, việc bức hại Pháp Luân Công đã mất lòng dân; khi cảnh sát tà ác bắt bớ học viên Pháp Luân Công, thường bị những người lương thiện ngăn cản. Hơn nữa, sau khi cảnh sát tà ác bắt giữ phi pháp học viên Pháp Luân Công, thường có hàng trăm, hàng nghìn người lương thiện ký tên tham gia giải cứu, cũng có ngày càng nhiều luật sư bất chấp lệnh cấm của ĐCSTQ để biện hộ cho học viên Pháp Luân Công, và khởi kiện cơ quan chấp pháp của ĐCSTQ phạm pháp. Trong tình huống đó, số người sẵn lòng chấp hành mệnh lệnh bức hại Pháp Luân Công cũng ngày càng ít đi, và chuyện đồn cảnh sát tiêu cực thi hành mệnh lệnh bức hại học viên Pháp Luân Công của Phòng 610 thường xuyên xảy ra.

Ở nước ngoài, một trong những việc khiến ĐCSTQ đau đầu nhất là làm sao cử được đoàn đại biểu đối ngoại có cấp bậc đủ cao mà lại không bị khởi kiện. Nguyên nhân là do trong gần mười năm qua, học viên Pháp Luân Công đã khởi kiện mấy chục quan chức cấp cao của ĐCSTQ đi công du, bao gồm cả Giang Trạch Dân, tại hàng trăm tòa án ở hơn chục quốc gia. Khi Giang Trạch Dân mới bắt đầu bức hại Pháp Luân Công, rất nhiều quan chức ĐCSTQ đã thông qua con đường tắt là ra sức đàn áp để lấy lòng Giang Trạch Dân nhằm thăng quan tiến chức. Nhưng việc họ bị khởi kiện tội ác chống lại loài người ở nước ngoài lại chặn đứng con đường trở thành lãnh đạo cấp bộ, thậm chí cấp quốc gia của những người này, bởi họ đã không thể đảm nhận các chức vụ liên lạc, đàm phán đối ngoại. Bạc Hy Lai chính là bị biếm về Trùng Khánh sau khi ra công du trên cương vị Bộ trưởng Thương mại và bị khởi kiện mười ba lần. Đồng thời, điều này cũng là một lời cảnh cáo nghiêm khắc đối với vô số quan chức ĐCSTQ coi việc di cư ra nước ngoài là đường lui.

Như đã trình bày ở Chương 4 của cuốn sách này, áp lực từ việc không thể đàn áp nổi Pháp Luân Công đã trực tiếp thúc đẩy sự chia rẽ thực chất trong nội bộ ĐCSTQ. Hai thế hệ lãnh đạo chủ chốt của ĐCSTQ sau Giang Trạch Dân đều không ai muốn tiếp tục thay ông ta thực thi chính sách bức hại, chỉ có La Cán, Chu Vĩnh Khang thông qua Ủy ban Chính trị và Pháp luật (Chính Pháp Ủy) tiếp tục tiến hành bức hại. Trên thực tế, việc bức hại Pháp Luân Công chỉ còn là dự án cực đoan của một bộ phận thuộc Chính Pháp Ủy. Nếu một ngày nào đó Chính Pháp Ủy bị hạ cấp, hoặc bị người không thuộc phe Giang Trạch Dân tiếp quản, thì chính sách đàn áp của Giang Trạch Dân cũng sẽ tan thành mây khói.

Trên trường quốc tế, chỉ lấy Hoa Kỳ làm ví dụ, Quốc hội Hoa Kỳ đã nhiều lần thông qua nghị quyết lên án và phản đối mạnh mẽ cuộc bức hại Pháp Luân Công của Giang Trạch Dân và ĐCSTQ. Số tổ chức, đoàn thể tham gia lên án và yêu cầu chấm dứt cuộc bức hại Pháp Luân Công của ĐCSTQ hằng năm cũng ngày càng nhiều.

Phương thức phản bức hại duy nhất, giảng chân tướng một cách ôn hòa

Điều tạo nên sự đảo ngược như vậy chính là phương thức duy nhất mà học viên Pháp Luân Công dùng để phản bức hại: giảng rõ chân tướng một cách ôn hòa. Bước đầu tiên, cũng là bước nguy hiểm nhất, gian nan nhất để ngăn chặn một cuộc bức hại nhân quyền quy mô lớn, chính là phơi bày rộng rãi cuộc bức hại. Ngay từ ngày đầu tiên, học viên Pháp Luân Công đã bắt đầu kể cho chính phủ, cho xã hội biết chân tướng về việc tu luyện Pháp Luân Công, kể về chân tướng học viên Pháp Luân Công bị bức hại. Vì điều này, cái giá họ phải trả là vô cùng lớn, bởi họ đối mặt với một chính quyền bạo ngược nắm giữ mọi công cụ dư luận và đã lừa dối cả xã hội. Vô số học viên Pháp Luân Công trong quá trình giảng chân tướng đã bị những người không rõ sự thật tố giác, dẫn đến bị bắt và bị bức hại. Thế nhưng sự kiên trì không mệt mỏi cùng lòng thiện thuần khiết, không oán không hận của họ đã dần dần khiến ngày càng nhiều người tiếp nhận, hiểu rõ chân tướng, xóa bỏ những hiểu lầm và thù hận đối với Pháp Luân Công do bị ĐCSTQ tuyên truyền lừa dối, khiến cuộc bức hại của ĐCSTQ ngày càng mất đi nền tảng xã hội và khó lòng tiếp tục.

Chế độ bạo ngược hơn sáu mươi năm của ĐCSTQ đều thực thi bức hại thông qua việc kích động số đông thù hận số ít, do đó gây ra thảm họa oan oan tương báo không lối thoát cho xã hội. Học viên Pháp Luân Công thông qua sự chịu đựng to lớn của bản thân để xóa bỏ lòng thù hận trong con người do bị lừa dối mà thành, cũng đã chỉ ra một lối thoát tươi sáng cho dân tộc Trung Hoa để bước ra khỏi thảm họa mà 60 năm bạo chính của ĐCSTQ mang lại cho toàn xã hội Trung Quốc, đó là: đừng để bị lừa gạt nữa, đừng để bị dối trá kích động thù hận rồi đi theo ĐCSTQ bức hại bất cứ ai. Khi cả xã hội không còn bị dối trá của ĐCSTQ lừa gạt và cưỡng ép để làm việc xấu, thì chính quyền tà ác này cũng không thể bức hại bất cứ ai hay đoàn thể nào nữa, và như vậy nó cũng không còn mảnh đất nào để tồn tại mà tan rã.

Phương thức phản bức hại bằng cách giảng chân tướng của học viên Pháp Luân Công đã mở ra một tiền lệ vĩ đại cho nhân loại tương lai về cách dùng phương thức ôn hòa để ngăn chặn, chấm dứt một cuộc bức hại quy mô lớn. Trong lịch sử nhân loại, các cuộc bức hại nhân quyền quy mô lớn cuối cùng đều phải nhờ sự can thiệp của lực lượng chính trị hoặc quân sự để lật đổ chính quyền thực thi bức hại thì mới kết thúc được. Cuộc phản bức hại của học viên Pháp Luân Công diễn ra trong bối cảnh ĐCSTQ ngày càng ngông nghênh trên vũ đài quốc tế, và cộng đồng quốc tế vì lợi ích kinh tế mà đều im lặng; họ dùng phương thức ôn hòa nhất là giảng chân tướng, thức tỉnh lòng người, để từ căn bản xóa bỏ nền tảng của cuộc bức hại. Đây là một sáng kiến và kỳ tích của văn minh nhân loại trong việc chống lại, kiềm chế tà ác, đồng thời để lại sự suy ngẫm sâu sắc cho những kẻ trọng lợi khinh nghĩa. Bản thân tiền lệ vĩ đại này sẽ mãi mãi cổ vũ chính khí nhân gian, từ đó ngăn chặn sự dã man và tà ác.

Sự gìn giữ nhân phẩm và tôn nghiêm của pháp luật

Phương thức phản bức hại bằng cách giảng chân tướng của học viên Pháp Luân Công cũng là sự gìn giữ nhân phẩm và tôn nghiêm của pháp luật. Trong lịch sử nhân loại, đối với các cuộc bức hại nhân quyền quy mô lớn, các nạn nhân đều phải đợi đến sau khi chính quyền bức hại sụp đổ mới bắt đầu phơi bày rộng rãi các hành vi tội ác và truy cứu những kẻ gây tội ác. Sự phơi bày muộn màng này, một mặt cho kẻ gây tội ác cơ hội leo thang bức hại, mặt khác cho kẻ gây tội ác thời gian tiêu hủy chứng cứ tội ác, trốn tránh trừng phạt. Ví dụ, Khmer Đỏ đã tàn sát từ một phần tư đến một phần ba dân số Campuchia, nhưng do việc truy cứu tội ác bị trì hoãn hết lần này đến lần khác, cuối cùng chỉ xét xử một quản ngục của nhà tù Khmer Đỏ, mà chính quản ngục này đã sát hại tới mười bốn nghìn người, còn những quan chức cấp cao của Khmer Đỏ với tội ác nghiêm trọng hơn ông ta nhiều thì đều trốn thoát khỏi sự xét xử của pháp luật. Những tiền lệ xấu như vậy lại nuôi dưỡng tâm lý cầu may của những kẻ gây tội ác về sau khiến chúng dám làm điều ác.

Học viên Pháp Luân Công ngay từ ngày đầu tiên của cuộc bức hại đã bắt đầu phơi bày cuộc bức hại, đồng thời cũng ghi chép lại tội ác của những kẻ hung thủ. Hàng trăm vụ kiện tội ác chống lại loài người đối với các quan chức cấp cao ĐCSTQ được đề cập ở trên chính là dựa trên những ghi chép có hệ thống như vậy. Trong tình huống cuộc bức hại vẫn đang tiếp diễn, học viên Pháp Luân Công đã tiến hành truy cứu pháp lý đối với cuộc bức hại này; sự phản bức hại tích cực ngay trong cuộc bức hại này, bản thân nó chính là sự gìn giữ nhân phẩm. Đồng thời, điều này đảm bảo rằng những kẻ ác này tương lai sẽ phải chịu sự trừng phạt của pháp luật, đảm bảo chúng không thể cao chạy xa bay, đây cũng chính là sự gìn giữ tôn nghiêm của pháp luật nhân loại.

Phản bức hại là để bảo vệ lương tri của con người

Xét ở tầng căn bản nhất, điều mà học viên Pháp Luân Công phản bức hại để bảo vệ chính là điều căn bản nhất của nhân tính. Có một học viên Pháp Luân Công từng miêu tả trải nghiệm của cô trong tù như thế này: “Cảnh sát tà ác bảo các tù nhân ép tôi đọc thuộc nội quy tù, nhưng dù họ đánh đập tôi thế nào, tôi vẫn không đọc. Họ hỏi tôi tại sao không đọc, tôi nói tôi không phải tù nhân. Họ nói ai vào đây đều là tù nhân. Tôi nói, tôi không phải, tôi vì kiên trì làm người tốt mà bị bắt vào đây một cách phi pháp. Nếu tôi đồng ý từ bỏ việc làm người tốt, tôi lập tức có thể ra ngoài, còn các người thì không thể.”

Những câu chuyện như thế này quá phổ biến, quá đỗi bình thường trong số các học viên Pháp Luân Công bị bức hại. Câu chuyện bình thường này đã khắc họa sâu sắc bản chất của cuộc bức hại mà Giang Trạch Dân phát động: cưỡng ép người tốt làm người xấu, cưỡng ép cái thiện khuất phục trước cái ác.

Đạo đức lương tri, điều căn bản nhất của nhân tính

Lương tri, điều mà con người trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng phải tự chịu trách nhiệm

Thường có người không hiểu tại sao học viên Pháp Luân Công lại “ngoan cố” đến vậy. Trong mắt họ, học viên Pháp Luân Công hoàn toàn có thể linh hoạt một chút, giả vờ thừa nhận từ bỏ tu luyện Pháp Luân Công chẳng phải là được sao? “Hảo hán không chịu thiệt trước mắt”, ra khỏi tù rồi tập tiếp, ai quản được cơ chứ? Quả thực là như vậy, giống như hai nghìn năm trước hoàng đế La Mã bức hại các tín đồ Cơ Đốc giáo, mục đích “trừ bỏ Pháp Luân Công” của ĐCSTQ chỉ là muốn tất cả học viên Pháp Luân Công đồng ý từ bỏ Pháp Luân Công. Mà tất cả học viên Pháp Luân Công chỉ cần thừa nhận rằng tập Pháp Luân Công là sai, chính phủ bức hại Pháp Luân Công là đúng, thì họ đều có thể yên ổn rời khỏi nhà tù.

Nhưng nếu đúng sai có thể thỏa hiệp, thậm chí đảo ngược như vậy, thì tại sao lại cần phân biệt đúng sai? Nếu cái thiện có thể khuất phục cái ác, thì mọi giá trị của chúng ta sẽ lấy gì làm nền tảng?

Lương tri, nhận thức của nội tâm con người về chính tà, thiện ác cùng lòng dũng cảm giữ vững chính niệm, đây là điều duy nhất mà con người trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng tự mình sở hữu, và cũng phải tự mình chịu trách nhiệm. Ngoài điều đó ra, mọi thứ của con người, kể cả sinh mệnh, đều có thể bị ngoại lực tước đoạt. Lương tri của con người chỉ có thể do nội tâm thay đổi hoặc từ bỏ, chứ không có bất cứ ngoại lực nào có thể tước đoạt được.

Từ đó có thể thấy, lương tri là điều căn bản nhất của nhân tính, lương tri định nghĩa nên nhân tính. Vì vậy, trên thế gian này không có gì tà ác hơn việc bức hại lương tri. Và sự kiên trì với lương tri của học viên Pháp Luân Công chính là sự bảo vệ dũng cảm nhất đối với nhân tính.

Sự kiên trì tự giác với lương tri hòa vào cuộc sống thường ngày

Sự kiên trì của học viên Pháp Luân Công với lương tri và đạo đức tự giác không chỉ thể hiện trong việc phản bức hại, mà hòa vào cuộc sống thường ngày của họ. Xin hãy xem một sự việc xảy ra ở vùng nông thôn tỉnh Hà Bắc.

Có một gia đình, hai vợ chồng đều là học viên Pháp Luân Công, sống bằng nghề bán rau. Vào khoảng hơn ba giờ sáng một ngày tháng 3 năm 2010, hai người lái xe ba bánh nông dụng đi chợ lấy rau. Đang chạy trên đường cao tốc, họ đột nhiên phát hiện có bóng người trên đường, lúc đó đã không kịp tránh, chỉ nghe một tiếng “rầm”, cảm thấy có người ngã xuống. Mặc dù lúc đó trời rất tối, xung quanh không có chiếc xe nào, nhưng họ vẫn lập tức quay xe lại tìm người. Thế nhưng đi lại ba lượt, trên đường dưới đường đều không tìm thấy người. Lúc đó họ thở phào nhẹ nhõm, cho rằng có lẽ không xảy ra tai nạn, liền tiếp tục đến chợ rau.

Khi xuống xe họ mới phát hiện góc xe đã bị đâm móp, đèn xe vỡ, gương chiếu hậu cũng mất, do đó tin chắc là đã xảy ra chuyện. Họ không kịp bán rau, lập tức lái xe về nhà. Về đến nhà, người chồng đạp xe đạp quay lại hiện trường vụ việc một lần nữa. Đến nơi, anh thấy một bà lão ngồi trên đường cao tốc, mắt sưng, một bên mặt có vết máu, đang vẫy tay gọi người giúp đỡ, nhưng không ai đoái hoài đến bà. Người chồng bước lên tìm hiểu tình hình, xác định chính là người mà họ đã đâm phải, liền gọi một chiếc taxi đưa bà lão đến bệnh viện, chụp phim, kiểm tra, sau khi xác nhận bà lão không sao, hai vợ chồng mới yên tâm đưa bà lão về nhà, mua cá, thịt, hoa quả và các thực phẩm bổ dưỡng cho bà lão tẩm bổ. Bà lão vô cùng cảm kích, không ngớt lời khen họ là người tốt.

Thế nhưng, khi họ thành thật nói với bà lão rằng chính họ là người đã đâm bà, bà lão lại hoảng sợ. Bởi vì sau khi bị đâm, bà thấy chiếc xe đâm bà lại quay trở lại, bà tưởng họ quay lại để cán chết bà, nên đã trốn sau cây to ở dưới dốc đường cao tốc, tránh được ba lượt tìm kiếm qua lại của chiếc xe đó. Bây giờ bị người đâm bà bắt về nhà, bà lão lo lắng không biết họ sẽ hại bà thế nào. Mặc dù hai vợ chồng giải thích với bà rằng họ là học viên Pháp Luân Công, là những người làm người tốt theo tiêu chuẩn “Chân-Thiện-Nhẫn”, nhưng bà lão dù thế nào cũng không dám tin trong xã hội ngày nay còn có người tốt đến vậy. Bà nói: “Bây giờ trên đời làm gì có loại người này, không có ai không bị nhìn thấy mà lại tự thừa nhận là mình đâm cả.”

Bà lão lo lắng họ sẽ hại bà nên một mực đòi đi. Người chồng đề nghị đưa bà lão giao cho cơ quan chính phủ, nhưng bà lão lo bị hại trên đường nên khăng khăng đòi cảnh sát đến đón. Cảnh sát đến nơi, biết họ là học viên Pháp Luân Công, đúng là đối tượng cần chỉnh trị, nên thẩm vấn hung hãn hơn mức bình thường. Thế nhưng, cảnh sát càng thẩm vấn càng hiểu rõ đầu đuôi sự việc, thái độ của họ liền thay đổi. Khi người chồng kể đến chuyện đạp xe đi tìm người bị đâm, cảnh sát vô cùng kinh ngạc: “A! Anh còn đạp xe đi tìm à?!”, đơn giản là không thể lý giải nổi, không dám tin trên đời lại còn có người tốt như vậy. Khi cảnh sát làm rõ vụ án, bà lão cũng hoàn toàn hiểu ra, bà đối diện với cảnh sát và nhiều người vây xem mà lớn tiếng nói: “Tôi sống hơn sáu mươi tuổi rồi, chưa từng thấy người tốt thế này, không một ai nhìn thấy mà họ tự thừa nhận là họ đâm, cả Trung Quốc cũng không có một người như vậy! Tôi không tin! Họ còn đưa tôi về nhà, chăm sóc tôi như người thân của mình, cho ăn ngon uống tốt, các anh xem người tập Pháp Luân Công tốt biết bao!” Cảnh sát và những người vây xem cũng đều bị cảm động, mọi người bàn tán xôn xao, khen ngợi không ngớt. Một cảnh sát chạy đến trước mặt họ giơ ngón tay cái xúc động nói: “Người tốt! Người tốt! Các anh chị đúng là người tốt!” [1]

Sự việc này tạo nên sự tương phản rõ rệt và cực đoan với thảm án bé Duyệt Duyệt bị xe cán và bà lão bị chôn sống được trình bày ở Chương 5 của cuốn sách này. Hơn nữa, các học viên Pháp Luân Công trong sự việc này biết rõ cảnh sát đến sẽ như thế nào, nhưng vẫn đặt nỗi lo của bà lão lên trên sự an nguy của bản thân mà báo cảnh sát đến nhà, trong tình huống mọi người không tin có người tốt tồn tại mà vẫn kiên trì làm người tốt. Làm người tốt đã trở thành phương thức sống đã nội hóa, nội tại, không chịu ảnh hưởng bởi bất cứ hoàn cảnh bên ngoài nào của học viên Pháp Luân Công, trở thành trạng thái thường tình trong cách đối nhân xử thế của họ.

Những câu chuyện như vậy rất phổ biến trong các học viên Pháp Luân Công. Phan Bổn Dư, công nhân trạm vệ sinh môi trường Tề Thiết thành phố Tề Tề Cáp Nhĩ, tỉnh Hắc Long Giang, là một học viên Pháp Luân Công, từng cứu sáu mạng người trên đường ray tàu hỏa và dưới hồ nước. Một người tốt như vậy, lại bị kết án hai lần trong cuộc bức hại của ĐCSTQ, sau khi chịu đựng vô số cực hình tra tấn đã qua đời vào ngày 17 tháng 7 năm 2011. Hoàng Hiền Pháp, người thôn Trường Hà, hương Vĩnh An, khu khai phát thành phố Cửu Giang, tỉnh Giang Tây; Lưu Chí Thần, người thôn Phong Mãn, trấn Vượng Khởi, khu Phong Mãn thành phố Cát Lâm, đều từng cứu người sắp chết đuối, nhưng đều bị ĐCSTQ bức hại. Những ví dụ như vậy nhiều không kể xiết.

Học viên Pháp Luân Công đến từ mọi tầng lớp xã hội, là những thành viên bình thường trong xã hội. Nhưng vì tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, họ từ đó biết được ý nghĩa chân chính của sự tồn tại của sinh mệnh, đạt được sự thăng hoa về đạo đức, sự khỏe mạnh về thân tâm và hạnh phúc chân chính. Hàng trăm triệu học viên Pháp Luân Công tuân theo “Chân-Thiện-Nhẫn”, chân tâm hướng thiện, thật sự hướng nội tu luyện chính mình, đề cao tâm tính, nâng cao tiêu chuẩn đạo đức, làm một người tốt, một người có đạo đức cao thượng. Trong thế giới ngày nay tràn ngập dục vọng, đạo đức suy đồi, Pháp Luân Đại Pháp mang đến cho con người một mảnh tịnh thổ, một sự bình yên chân chính trong nội tâm. Một Pháp như vậy, những người tu luyện như vậy, đối với bất cứ xã hội nào, bất cứ nhà cầm quyền nào, đều là phúc âm, đều là trăm điều lợi mà không một điều hại.

Sức cảm hóa nhân cách vĩ đại đến từ những người đã triệt để giác ngộ

Nguyên nhân sâu xa nhất khiến Giang Trạch Dân bức hại Pháp Luân Công chính là đố kỵ người tốt, ganh ghét vì bản thân dù ở địa vị tôn quý là Chủ tịch nước mà không có được sức cảm hóa như Pháp Luân Đại Pháp; ông ta muốn dùng sức mạnh của một đảng, một quốc gia để đọ sức với Pháp Luân Đại Pháp, ông ta muốn ép một trăm triệu người tốt từ bỏ việc làm người tốt. Thế nhưng, đây lại chính là nguyên nhân sâu xa nhất khiến việc bức hại Pháp Luân Công của Giang Trạch Dân tuyệt đối không thể thành công, bởi vì người đã hiểu rõ ý nghĩa chân chính của sinh mệnh sẽ quyết không bao giờ từ bỏ việc hướng thiện.

Sự cống hiến của học viên Pháp Luân Công đối với việc làm người tốt, đối với cảnh giới cao thượng là tuyệt đối; ngay cả khi đối mặt với cuộc bức hại tà ác, tàn bạo nhất, họ vẫn dùng thiện để chế ngự ác. Đối mặt với những cảnh sát “nhân dân” có thể vung dùi cui đánh vào bà lão tám mươi tuổi, có thể thi triển thủ đoạn khóa cổ với ông lão tám mươi tuổi, đệ tử Pháp Luân Công vẫn luôn ôn hòa, không oán không hận. Đối mặt với những tù hình sự vì muốn giảm án mà nghe lệnh cai ngục hành hung học viên Pháp Luân Công, đệ tử Pháp Luân Công vẫn luôn ôn hòa, không oán không hận. Họ đã thật sự làm được điều mà Tiên sinh Lý Hồng Chí dạy: “Đánh không đánh trả, mắng không mắng lại.” Tấm lòng đại nhẫn của đệ tử Pháp Luân Công thậm chí đã cảm động biết bao kẻ tra tấn họ, và khiến những người này bước lên con đường tu luyện “Chân-Thiện-Nhẫn”.

Sức cảm hóa nhân cách vĩ đại đến vậy chỉ có thể đến từ những người đã triệt để giác ngộ, dũng khí đạo đức vĩ đại đến vậy chỉ có thể đến từ những tâm hồn thật sự tự do. Người thể hiện cảnh giới chí Chân, chí Thiện, chí Nhẫn đến vậy không phải là một vài nhân vật lãnh tụ cá biệt, mà là hàng nghìn hàng vạn học viên Pháp Luân Công. Chỉ riêng điểm này đã đủ để chứng thực sự hồng đại của Pháp Luân Đại Pháp. Học viên Pháp Luân Công đều là thành viên xã hội, là những người dân bình thường; nhưng vì Pháp Luân Đại Pháp, họ lập chí làm người tốt nhất, và họ trở thành những người siêu phàm thoát tục nhất. Giữa cuồn cuộn dục vọng vật chất, họ là những người tu luyện không tranh với đời. Khi những cơn sóng ác cuồn cuộn ập đến, họ là những người bảo vệ đạo đức của nhân loại.

Sự tương phản giữa thiện và ác là rõ rệt. Sự kiên trì và cống hiến không mệt mỏi của học viên Pháp Luân Công đã khiến ngày càng nhiều người Trung Quốc nhìn nhận lại cuộc đọ sức chính-tà này, suy nghĩ lại về lựa chọn của chính mình. Năm 2004, khi tờ báo hải ngoại “Đại Kỷ Nguyên Thời Báo” đăng loạt xã luận “Cửu Bình Cộng sản Đảng” (Chín bài bình luận về Đảng Cộng sản) vạch trần một cách có hệ thống lịch sử và hiện trạng thực sự của ĐCSTQ, một dòng thác cứu chuộc lương tâm tự thân của người Trung Quốc đã bùng nổ không gì ngăn cản nổi, mọi người tới tấp thoái xuất khỏi ĐCSTQ và các tổ chức phụ thuộc của nó. Tính đến năm 2012, đã có một trăm triệu người tuyên bố thoái xuất khỏi ĐCSTQ và các tổ chức phụ thuộc. Đây là việc mọi người thu hồi lại lương tri từng thề độc, thề bằng máu để giao cho ĐCSTQ, là lựa chọn bỏ ác theo thiện của con người, đây là sự tan rã từ căn bản đối với chính quyền dã man của ĐCSTQ, là khởi đầu cho sự hồi thăng đạo đức của xã hội Trung Quốc.

Từ ngàn xưa đến nay, con người đối mặt với sự dã man, không phải là nhẫn nhục sống tạm, thì là lấy bạo lực chống bạo lực. Học viên Pháp Luân Công dùng phương thức văn minh nhất để chống lại cuộc bức hại dã man nhất, đồng thời thức tỉnh lương tri của con người, từ căn bản giải thể trường năng lượng vật chất tà ác. Sự thiện lương mà học viên Pháp Luân Công thể hiện dù trong cuộc sống thường ngày hay khi đối mặt với cuộc bức hại dã man, không chịu ảnh hưởng bởi bất cứ tham dục hay sự dã man nào mà vững như kim cương bất động, chắc chắn sẽ trở thành niềm hy vọng vĩnh hằng của văn minh đạo đức nhân loại.

Tài liệu tham khảo:

[1] Đệ tử Đại Pháp Ngọc Khiết ở Hà Bắc, “Cảnh sát và những người vây xem: ‘Chưa từng thấy người tốt thế này'”, ngày 26 tháng 6 năm 2012. http://www.minghui.org/mh/articles/2012/6/26/-257937.html

Dịch từ: https://www.epochtimes.com/b5/12/9/30/n3695235.htm

Bản dịch có thể được chỉnh sửa trong tương lai để sát hơn với nguyên tác.

Ngày đăng: 11-08-2026