Chương 12: Vinh quang • Lý tưởng • Lầm lỡ của Hợp chúng quốc Hoa Kỳ (phần cuối)
Phần thứ sáu: Hậu quả của việc nhượng bộ trên giá trị phổ quát tự do – nhân quyền
Nguyên tắc của kinh tế tự do hoàn toàn không dung hợp với lao động nô dịch
Dưới sự cám dỗ lợi ích của Trung Cộng, phương Tây nhắm mắt làm ngơ trước những gì Trung Cộng làm, không ngừng nhượng bộ trên giá trị phổ quát về tự do và nhân quyền. Giới sản nghiệp phương Tây tiếp tục đối mặt sự xung kích của những sản phẩm giá thành thấp đến từ môi trường sản xuất tồi tệ của Trung Quốc. Ngoài các trường hợp công ty vốn ngoại mua chuộc quan chức địa phương để chèn ép nhân viên mà chúng ta đã nói ở phần trước, còn có những sản phẩm nô công giá thành bằng không đến từ nhà tù hoặc các trại lao động cải tạo.
Dưới nền thống trị của Trung Cộng, cơ quan công an không cần qua tòa án xét xử định tội là có thể giam giữ lâu dài và cưỡng bức lao động nghi phạm (bao gồm những công dân tuân thủ pháp luật bị bắt phi pháp vì ngôn luận, tín ngưỡng). Tháng 6 năm 2012, các học viên Pháp Luân Công đã công bố tư liệu trực tiếp về việc bị nô dịch trong thời gian bị lao giáo phi pháp tại Trại Lao động Cải tạo Nữ số 1 tỉnh Sơn Đông:
Toàn là những việc người bên ngoài không muốn làm: bẩn, loạn, độc
Dưới đây là đoạn văn bản đã được biên tập lại: loại bỏ các dấu gạch ngang vô nghĩa, thay thế bằng dấu phẩy và tinh chỉnh câu cú cho đúng chuẩn ngữ pháp, trôi chảy theo văn phong tiếng Việt.
Lao động nô dịch và sản phẩm gia công của trại lao cải quả là muôn hình vạn trạng, ví như nắp chai dùng cho vỏ chai bia, dán nhãn cho xưởng thuốc, gia công túi giấy xách tay, hộp bánh trung thu, động vật mô phỏng như ngựa, rùa, dê, đồ chơi thú nhồi bông, cây thông Noel, chai thủy tinh, dụng cụ tình dục người lớn của Nhật Bản (trại lao cải sợ bị phanh phui nên loại sản phẩm này chỉ gia công trong phạm vi khá nhỏ), v.v.
Những sản phẩm này thường có các đặc trưng sau:
- Làm thủ công, cường độ lao động lớn, là công việc thâm dụng nhân công. Trại lao cải đối đãi người bị giam như máy móc, hoàn toàn không suy xét sức chịu đựng sinh lý và nhu cầu của con người.
- Việc trại lao cải nhận toàn là việc người bên ngoài không muốn làm: bẩn, loạn, độc. Ví như việc nhồi một loại bông xơ cho thú đồ chơi cỡ lớn, loại vật liệu ấy bụi bay mù mịt, người ngồi giữa dù không cử động cũng dính đầy người, phân xưởng quanh năm bao trùm trong một màn sương bụi lông tơ xám mịn, đầu mặt đều phủ kín. Khoảng năm 2009, trại nữ số 1 Tế Nam có một đại đội quanh năm làm cây thông Noel, chai thủy tinh, v.v. (về sau sợ phạm nhân dùng thủy tinh làm bị thương người khác hay chính mình nên không dám nhận nữa), đó là việc còn bẩn hơn cả nhồi đồ chơi. Làm không xong thì đến giờ ăn cơm cũng phải làm, chẳng biết là ăn cơm hay ăn độc.
Cường độ lao động của người bị nô dịch
Trại lao cải luôn tuyên truyền ra ngoài rằng không hề cưỡng bức người lao giáo làm việc, rằng môi trường lao động tốt đẹp thế nào, thuần túy là lời dối trá vô sỉ đê tiện! Người bị giam trong trại lao cải mỗi sáng khoảng sáu giờ bị buộc bắt đầu làm việc, mùa đông có thể lùi nửa tiếng (tôi nhớ không rõ lắm), tóm lại trời chưa sáng đã phải dậy. Buổi trưa và buổi tối mỗi bữa chỉ có nửa tiếng ăn cơm, thời gian còn lại toàn ở phân xưởng làm việc. Việc ít thì thường mười giờ tối nghỉ, việc nhiều thì làm đến sau mười một giờ rưỡi, thậm chí về đến phòng ngủ còn làm tiếp, có khi đến một, hai giờ sáng. Bất kể muộn thế nào, sáng hôm sau vẫn phải dậy trước sáu giờ đi làm như thường.
Trại lao cải có việc cố định quanh năm bốn mùa, chủ yếu là may và nhồi động vật mô phỏng cùng thú nhồi bông; những sản phẩm này thường là để xuất khẩu. Trại lao cải không mất bất kỳ chi phí lao vụ, thuế má nào, nên để nhét đầy túi riêng còn nhận rất nhiều việc theo mùa vụ; những việc này khối lượng lớn, thời hạn gấp, vô hình trung tăng mạnh cường độ lao động của người bị giam. Ví như dịp lễ Tết thì gấp hộp quà rồi dán bằng loại keo đặc biệt, đóng túi phúc đặc chế, gấp chữ Phúc, những thứ dùng cho ngày Tết; những ngày trước Tết ngày nào cũng làm đến nửa đêm về sáng, cả phòng ngủ sặc sụa một thứ mùi keo chẳng biết là keo gì.【42】
Những người cổ xúy toàn cầu hóa ngày nay, với tiêu chí là dòng chảy tự do của sản phẩm và tư bản, đều tuyên bố giữ vững nguyên tắc thị trường tự do. Thế nhưng, nguyên tắc thị trường tự do với lao động nô dịch lại hoàn toàn không dung hợp với nhau. Sự cạnh tranh bất công khi phớt lờ môi trường sản xuất của công nhân chẳng những xung kích thị trường việc làm của các khu vực khác, mà nhìn từ góc độ rộng hơn, sản phẩm của nó thường cũng không đạt tiêu chuẩn an toàn cần thiết, tổn hại sức khỏe người tiêu dùng và từ đó tổn hại thanh danh của nhà chế tạo. Ngoài ra, việc quan thương câu kết vắt ép công nhân cũng có tác dụng kìm hãm sự phát triển của chính thị trường tiêu dùng Trung Quốc, đi ngược mục tiêu lâu dài về phồn vinh kinh tế toàn cầu. Kẻ được lợi từ đó chỉ có thể là số ít quan chức và thương nhân, mà cái giá phải trả là sự tổn hại lâu dài đối với môi trường, nhân quyền, người tiêu dùng cùng uy tín mà thị trường dựa vào để vận hành hữu hiệu.
Vì giành lợi ích thương mại mà mặc nhiên dung túng Trung Cộng chà đạp nhân quyền
Adam Smith, người đặt nền tảng lý luận cho thương mại tự do, trong cuốn “Lý thuyết về Tình cảm Đạo đức” đã chỉ ra:
“Nếu giữa bọn cướp và kẻ sát nhân tồn tại sự giao thiệp nào đó, thì ít nhất chúng nhất định không đi cướp bóc và sát hại lẫn nhau. Vì vậy, thay vì nói lòng nhân từ là nền tảng tồn tại của xã hội, chẳng thà nói chính nghĩa mới là nền tảng ấy. Dù không có lòng nhân từ, xã hội vẫn có thể tồn tại trong một trạng thái không mấy dễ chịu, nhưng sự thịnh hành của hành vi bất nghĩa thì chắc chắn sẽ hủy diệt nó triệt để. Chính nghĩa tựa như cây cột trụ chính chống đỡ cả tòa đại hạ. Nếu cây cột này lung lay, thì tòa kiến trúc hùng vĩ và đồ sộ là xã hội nhân loại tất sẽ trong chớp mắt sụp đổ tan tành. Trên thế giới này, nếu tôi có thể nói vậy, việc xây dựng và bảo vệ tòa đại hạ này dường như nhận được sự quan tâm đặc biệt cùng quý báu của Đấng Tạo Hóa.”
Từ sự bất công lan khắp đất Trung Quốc hôm nay, từ việc quan chức chuyển tài sản ra hải ngoại, từ cuộc đấu đá một mất một còn trong nội bộ, cho đến việc người nhà của quan chức tầng cao nhất vì lợi ích kinh tế mà trực tiếp cuốn vào án mạng, thì việc coi một chính quyền như thế là bạn đồng hành của thị trường tự do mà Adam Smith đề xướng là điều không thể tự biện minh nổi.
Phương Tây bị Trung Cộng cám dỗ, cho rằng muốn giành lợi ích thương mại từ thị trường tiêu dùng tiềm tàng của Trung Quốc thì phải áp dụng thái độ mặc nhiên dung túng đối với hành vi vi phạm pháp luật, chà đạp nhân quyền của Trung Cộng; vậy thì cùng với sự phá hoại pháp luật của quan chức Trung Cộng, môi trường thương mại và chế tạo cũng sẽ khó duy trì bền lâu, chỉ có thể dựa vào hối lộ quan chức để bù đắp sự mất mát của pháp quy và thành tín thương mại; chi phí giao dịch và kinh doanh cũng sẽ không ngừng tăng lên. Đúng như Adam Smith trình bày trong “Quốc phú luận”:
“Nếu không có chế độ hành chính tư pháp chính quy, thương mại và ngành chế tạo của bất kỳ quốc gia nào cũng không thể phát triển lâu dài. Ở quốc gia như thế, người ta không có cảm giác an toàn về tài sản mình sở hữu, việc người ta có tuân thủ khế ước hay không thiếu bảo đảm pháp luật, không biết chính phủ có dựa vào pháp luật hành sử quyền lực, cưỡng chế mọi kẻ có năng lực chi trả hoàn trả nợ nần hay không.”【44】
Sự túng quẫn sau tấm màn “kỳ tích” kinh tế của Trung Cộng
Do sự thiển cận phổ biến của quan chức các cấp Trung Cộng cùng lòng tham quyền lực, tiền bạc, dưới sự thúc đẩy của việc gắn GDP với thành tích quan chức và duy trì ổn định xã hội, tai họa mà sự chà đạp pháp trị, phá hoại môi trường của nó mang đến cho nhân dân Trung Quốc cũng đã nổi rõ trong lĩnh vực kinh tế. Hãy để chúng ta xuyên qua tấm màn cái gọi là kỳ tích kinh tế mà Trung Cộng tuyên truyền, nhìn xem thực chất túng quẫn của nó.
Những năm qua, GDP liên tục tăng trưởng cao ở mức độ đáng kể là nhờ đầu tư kéo. Nhu cầu vốn nghiêm trọng của mô thức vận hành hiệu suất thấp này, sau khi khủng hoảng tài chính toàn cầu năm 2008 xảy ra, do ngành xuất khẩu duyên hải bị đánh mạnh mà càng trở nên nổi cộm. Cụ thể, Trưởng Ngân hàng Công thương vào tháng 4 năm 2010 đã viết trên báo “Kinh tế Thế kỷ 21” chỉ ra rằng: nhìn từ giai đoạn phát triển hiện tại của Đại lục, kinh tế vĩ mô Trung Quốc cần giữ tốc độ tăng khoảng 8%, và ngân hàng cần cung cấp hỗ trợ vốn đầy đủ cho phát triển kinh tế thực thể. Thế nhưng, việc duy trì tỷ lệ tăng GDP khoảng 8% mỗi năm hoàn toàn không xuất phát từ toan tính hiệu quả kinh tế, mà xuất phát từ toan tính chính trị, lo sợ kinh tế chậm lại sẽ gây ra một loạt mâu thuẫn xã hội, nên đành Đổ vào mở rộng tín dụng, bất chấp nguồn vốn liếng mà lấy nợ để đổi lấy tăng trưởng kinh tế.
Năm 2010, hãng xếp hạng Fitch khi đánh giá tăng trưởng tín dụng của Trung Quốc đã đi đầu chỉ ra rằng số liệu thống kê chính thức có khiếm khuyết, khiến tăng trưởng tín dụng và mức phơi nhiễm rủi ro tín dụng bị đánh giá thấp phổ biến. Ví như số liệu chính thức không đưa vào hành vi chứng khoán hóa tài sản phi chính thức ngày càng thịnh hành, tức việc đóng gói khoản vay ngân hàng thành sản phẩm đầu tư. Sau đó, Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc vào tháng 4 năm 2011, khi công bố số liệu thống kê tài chính quý, đã lần đầu tiên công bố quy mô tài trợ xã hội (TSF) để phản ánh biến đổi thực chất của kết cấu tài trợ xã hội những năm gần đây, bao gồm sự mở rộng quy mô tài trợ của các cơ cấu tài chính phi ngân hàng.
Nhưng Fitch chú ý thấy vẫn còn một số hạng mục chưa được bao gồm trong phạm vi thống kê TSF, do đó số liệu của ngân hàng trung ương chưa thống kê trọn vẹn tổng quy mô tài trợ tín dụng chính thức lẫn ẩn tàng. Nếu tính cả các loại tín dụng như thư tín dụng, khoản vay của công ty tín thác trong nước, khoản vay của các cơ cấu tài chính phi ngân hàng trong nước khác, cùng khoản vay do ngân hàng Hồng Kông cấp, Fitch tính ra rằng sau khủng hoảng tài chính, từ năm 2008 đến 2011, tổng lượng tài trợ tăng bình quân 40% mỗi năm, cao hơn rất nhiều tốc độ tăng GDP khoảng 9% mỗi năm. Số liệu lịch sử của Fitch cho thấy mức tăng tín dụng với biên độ tương tự cũng thường xuất hiện vài năm trước khi ngành ngân hàng của các nước khác gặp khó khăn.
Từ việc dự án đường sắt cao tốc hiện nay, sau khi tích lũy gần 2 nghìn tỷ khoản vay, đối mặt khó khăn vay nợ, công trường ngừng thi công diện rộng mà xem, rủi ro của việc dựa vào nợ thúc đẩy GDP đã nổi lên mặt nước. Số dự án Bộ Đường sắt khởi công năm 2012 chỉ là 9, so với mục tiêu hoành tráng 70 dự án theo kế hoạch đầu năm 2011 thì đây là một độ hụt hẫng khổng lồ. Theo Bộ Đường sắt công bố, tháng 1 năm 2012, đầu tư xây dựng cơ bản đường sắt cả nước chỉ đạt 8,7 tỷ tệ, giảm 76% so với cùng kỳ, đầu tư tài sản cố định đạt 12,2 tỷ tệ, giảm 70% so với cùng kỳ, lập mức thấp nhất tính từ năm 2009.
Tương ứng với yêu cầu cứng về tăng GDP là sự kháng cự tập thể do việc cưỡng chế trưng thu nhà đất của cư dân và sự phá hoại môi trường sinh tồn thành thị, nông thôn gây ra, cùng với chi phí duy trì ổn định không ngừng tăng và thủ đoạn đàn áp không ngừng leo thang theo đó. Do sự câm lặng của các chính phủ phương Tây, quan chức Trung Cộng các cấp, nhất là quan chức hệ thống chính pháp và tuyên truyền, việc chà đạp pháp trị và phong sát ngôn luận đối nội đã thành thói quen. Thủ đoạn đàn áp của họ thậm chí đã mở rộng đến cả người phương Tây tại Hoa.
Bức chân dung “thời kỳ tốt nhất” của nhân quyền Trung Cộng dưới sự dung túng của phương Tây
Chiều Chủ nhật ngày 27 tháng 2 năm 2011, các phóng viên nước ngoài trú Bắc Kinh theo thông tin trên mạng đến Vương Phủ Tỉnh, Bắc Kinh đưa tin về cuộc tụ họp “Hoa nhài” khởi phát từ mạng, chịu gợi ý từ làn sóng dân chủ Trung Đông – Bắc Phi. Theo truyền thông nước ngoài đưa tin: ngoài cửa hàng McDonald’s Vương Phủ Tỉnh, người qua lại tấp nập; hiện trường bố trí đông đảo cảnh sát, thường phục, xe cảnh sát và chó nghiệp vụ.
Theo Hiệp hội Phóng viên Nước ngoài trú Hoa thống kê: hôm ấy, phóng viên của 16 cơ quan tin tức bị quấy nhiễu nghiêm trọng khi tác nghiệp tại khu vực Vương Phủ Tỉnh. Một phóng viên của hãng Bloomberg bị đánh đập dữ dội, hai người khác bị thương. Phóng viên của 9 cơ quan tin tức bị tạm giữ, thời gian tạm giữ từ 30 phút đến 4 tiếng không đều. Ảnh chụp, tư liệu ghi hình và ghi âm của họ phần lớn bị cảnh sát xóa.【48】
Ngày 28 tháng 2, Đại sứ Mỹ trú Hoa gặp một số phóng viên Mỹ và phóng viên nước ngoài khác bị cảnh sát Trung Quốc tạm giữ hoặc quấy nhiễu hôm Chủ nhật, sau đó ra tuyên bố trên trang mạng đại sứ quán bày tỏ: “Kiểu quấy nhiễu và đe dọa này là không thể chấp nhận, và khiến người ta bất an sâu sắc.”【49】Cùng ngày, Phái đoàn EU trú Hoa cũng ra tuyên bố bày tỏ quan ngại. Tuyên bố đôn đốc nhà đương cục Trung Quốc tôn trọng quyền tự do đưa tin của người làm báo nước ngoài, và bảo đảm an toàn thân thể của họ trong thời gian tác nghiệp.
Tại buổi họp báo thường lệ của Bộ Ngoại giao Trung Quốc ngày 3 tháng 3, khi phóng viên nước ngoài hỏi việc họ bị cảnh sát đối xử bạo lực ngày 27 tháng 2 rốt cuộc vi phạm điều luật nào của Trung Quốc, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Khương Du đáp: “Đừng lấy pháp luật làm lá chắn.” Khương Du còn tuyên bố: “Thực chất vấn đề là có kẻ chỉ mong thiên hạ đại loạn, muốn gây chuyện ở Trung Quốc. Với kẻ ôm động cơ như thế, tôi nghĩ pháp luật nào cũng không bảo vệ nổi hắn.”
Cách nói “đừng lấy pháp luật làm lá chắn” của Khương Du tự mâu thuẫn với tuyên bố “y pháp trị quốc” (trị nước theo pháp luật) của chính quyền Trung Quốc, khiến người ta hoài nghi thành ý thực hành “pháp trị” của nó; trên Internet cũng bị cư dân mạng Trung Quốc đả kích dữ dội.【50】
Vài ngày sau, tại buổi họp báo kỳ họp thứ 4 Nhân Đại toàn quốc khóa 11 ngày 7 tháng 3, lại có phóng viên nước ngoài yêu cầu hồi đáp về việc phóng viên bị đánh, v.v. Bộ trưởng Ngoại giao Trung Cộng Dương Khiết Trì, hoàn toàn bất chấp uy tín của chính phủ một nước lớn, khi trả lời đã một mực chối phăng, tuyên bố “không tồn tại vấn đề cảnh sát đánh phóng viên nước ngoài”, ngược lại còn răn dạy phóng viên nước ngoài trú Hoa “không mong bất kỳ ai không có việc lại kiếm việc, không có chuyện lại sinh chuyện”.【51】
Obama may mắn được nếm sự đàn áp ngôn luận của Trung Cộng
Mang ý vị mỉa mai là: đến cả Tổng thống Mỹ Obama cũng may mắn được nếm sự phong tỏa dư luận và đàn áp ngôn luận của Trung Cộng. Khi sắp xếp buổi gặp gỡ đối thoại giữa Obama với sinh viên thanh niên Thượng Hải trong chuyến thăm Trung Quốc tháng 11 năm 2009, Trung Cộng áp dụng nhiều biện pháp phòng ngừa: Nhà Trắng yêu cầu số người đối thoại là 1.500, Trung Cộng khăng khăng hạn chế trong vòng 500 người; Nhà Trắng yêu cầu Đài Truyền hình Trung ương phát sóng toàn quốc, Trung Cộng không chịu; Nhà Trắng không muốn có người dẫn chương trình, Trung Cộng khăng khăng phải có một người. Nhà Trắng cuối cùng nhượng bộ: chỉ đối thoại với các thanh niên được chỉ định, chỉ phát qua kênh truyền hình địa phương của Thượng Hải; truyền phát trên mạng cũng chỉ có chữ mà không có hình.【52】
Một tháng sau, tại Hội nghị thượng đỉnh khí hậu Copenhagen, bản thân Obama càng trực tiếp trải nghiệm lối “một mình một tiếng” của quan chức Trung Cộng. Ai cũng biết, để theo đuổi GDP, đông đảo quan chức không tiếc hủy hoại núi sông, làm ô nhiễm sông ngòi, coi bảo vệ môi trường là sự trói buộc không cần thiết, thậm chí có kẻ cho rằng đề tài khí hậu, môi trường là chiến lược của phương Tây bao vây Trung Quốc. Đoàn đại biểu Trung Cộng vừa không muốn năm sau khởi động thương thảo điều ước có sức ràng buộc pháp lý, vừa sợ bị chỉ trích phá hoại việc các bên đạt hiệp nghị, bởi Trung Cộng đã là đối tượng phê bình của một số quốc đảo nghèo nhất thế giới đang lo biến đổi khí hậu, mực nước biển dâng đe dọa sự sinh tồn của họ. Tại một cuộc thảo luận do Trung Quốc cùng vài nền kinh tế mới nổi khác chủ trì, một trưởng đoàn đàm phán Trung Cộng cấp phó bộ trưởng chỉ tay vào mặt Obama, mặt đỏ tía tai mà phản bác phương án khí hậu của ông; đến nỗi Ôn Gia Bảo ngồi tại chỗ phải mời vị quan chức Trung Cộng này ngồi xuống nói, bảo phiên dịch đừng dịch lời của vị quan chức cấp phó bộ trưởng ấy. Khi vị quan chức này lại lên giọng lần nữa, họ Ôn dứt khoát không thèm để ý đến ông ta nữa.【53】
Qua bàn tay đóng gói của Phố Wall, ương xí Trung Cộng thành cưng chiều mới của giới đầu tư quốc tế
Sau khủng hoảng tài chính Mỹ năm 2008, dư luận Trung Cộng cao giọng tuyên truyền sự suy tàn của Mỹ và cái gọi là kỳ tích của kinh tế Trung Quốc. Trong hai năm sau đó, quan chức các cấp, do chủ yếu dựa vào truyền thông loa phóng thanh làm nguồn tin, lòng tự tin bành trướng chưa từng có. Trong đó, nguồn tài nguyên chính mà tập đoàn lợi ích Trung Cộng dựa vào để khống chế mạch máu quốc gia và duy trì thống trị chẳng qua là các ương xí (doanh nghiệp trung ương) hưởng ưu thế lũng đoạn cùng một số doanh nghiệp quốc doanh lớn. Sau khi các doanh nghiệp này liên tiếp niêm yết, tính theo giá trị vốn hóa, không ít đã vào hàng đầu thế giới. Một số quan chức tưởng rằng thế là lắm tiền to giọng, nào ngờ đằng sau đó lại chính là kết quả vận hành của vài ngân hàng đầu tư quốc tế ít ỏi, chủ yếu là các ngân hàng đầu tư Mỹ.
Mãi đến giữa thập niên 1990, Trung Quốc không hề có doanh nghiệp nào có thể niêm yết quy mô lớn. Cho đến năm 1997, Công ty TNHH Trung Quốc Điện Tín (Hồng Kông), tiền thân của China Mobile, niêm yết trên Sở Giao dịch Chứng khoán New York và Sở Giao dịch Liên hợp Hồng Kông, một lần huy động vốn đạt 4,5 tỷ đô la Mỹ. Các ngân hàng đầu tư quốc tế đã mở ra con đường mới cho việc huy động vốn hải ngoại của các doanh nghiệp quốc hữu cốt cán quan trọng của Trung Cộng. Chỗ khéo léo trong vận hành của các ngân hàng đầu tư quốc tế như Goldman Sachs là gộp các công ty điện tín rải rác ở các tỉnh vào dưới một ương xí, lấy độ rộng của thị trường làm điểm bán hàng để tạo dựng thương hiệu toàn quốc, thậm chí toàn cầu trong tương lai. Mà đây hoàn toàn không phải một công ty có kinh nghiệm quản lý hay lịch sử sinh lời gì, nói chính xác hơn là chính Bộ Bưu điện tự đem mình ra niêm yết. Thế nhưng, những giao dịch tương tự, qua bàn tay đóng gói của Phố Wall, đã thành cưng chiều mới của giới đầu tư quốc tế. Sau đó, các đại ngân hàng quốc hữu nợ xấu quấn thân cũng qua mấy phen đóng gói, dưới sự bảo lãnh phát hành của ngân hàng đầu tư quốc tế mà niêm yết thành công tại hải ngoại, nhất thời làm dịu áp lực khổng lồ lên chuỗi vốn.
Từ năm 2000 đến nay, ngoài ngân hàng quốc hữu, các doanh nghiệp quốc hữu phi ngân hàng cũng có không ít đơn vị niêm yết huy động vốn trong và ngoài nước. Nhưng giá trị vốn hóa của những doanh nghiệp quốc hữu và ngân hàng này hoàn toàn không cao như quan chức Trung Cộng tự cho, bởi đa số chúng chỉ có khoảng 30% cổ phần lưu thông trên thị trường, còn các cơ cấu nhà nước như Bộ Tài chính nắm giữ khoảng 70% cổ phần còn lại. Giá trị vốn hóa thực của chúng thấp xa so với cách tính đơn giản lấy giá cổ phiếu nhân tổng số cổ phần như tính giá trị các công ty xuyên quốc gia quốc tế cùng loại, càng khỏi nói đến sức cạnh tranh trên trường quốc tế. Nếu phần cổ phần do nhà nước khống chế này hoàn toàn đi vào lưu thông, giá cổ phiếu của các ngân hàng và doanh nghiệp này sẽ đối mặt áp lực khổng lồ. Từ giữa năm 2001 đến giữa năm 2005, thị trường cổ phiếu A trong nước ảm đạm kéo dài chính là vì đối mặt với áp lực của cái gọi là “toàn lưu thông”. Sau năm 2006, một mặt vì kỳ vọng nhân dân tệ tăng giá, mặt khác cũng do Olympic 2008 cần tạo bầu không khí nên kế hoạch “toàn lưu thông” đã bị gác lại.
Trong 55 tỷ đô la Mỹ huy động từ niêm yết, 54 tỷ đã dùng chia cổ tức
Tệ hơn nữa: ba đại ngân hàng quốc hữu vừa niêm yết trong 2005–2006 (Ngân hàng Kiến thiết Trung Quốc, Ngân hàng Trung Quốc và Ngân hàng Công thương), chỉ vỏn vẹn bốn năm năm đã đối mặt áp lực thiếu vốn tự có. Chỉ trong một năm 2010, vốn mà bốn đại ngân hàng quốc hữu tái huy động cộng với Ngân hàng Nông nghiệp niêm yết hải ngoại huy động được đã vượt 480 tỷ tệ. Báo cáo thường niên sau niêm yết của các ngân hàng này cho thấy: trong 55 tỷ đô la Mỹ mà ba đại ngân hàng quốc hữu huy động khi niêm yết tại Hồng Kông và Thượng Hải, tính đến 2009, đã đem 54 tỷ đô la Mỹ dùng vào chia cổ tức; mà Bộ Tài chính và Cục Quản lý Ngoại hối Quốc gia, với tư cách cổ đông nắm khoảng 70% cổ phần ngân hàng quốc hữu, là người nhận chính của cổ tức. Các nhà đầu tư hải ngoại rất tự nhiên liên hệ phần cổ tức mà Bộ Tài chính nhận được này với những khoản nợ xấu từ thập niên 1980, 1990 đến nay vẫn giày vò ngân hàng quốc hữu mà chưa được giải quyết. Tuy nợ xấu những năm đầu của bốn đại ngân hàng quốc hữu sau 1998 đã được bóc tách sang các công ty quản lý tài sản tương ứng, nhưng đến tận 2009 vẫn chưa thấy những khoản nợ xấu này được xử lý, mà vẫn xuất hiện trong báo biểu theo giá trị sổ sách nguyên có.【54】
Trung Cộng đem lợi ích của nhân dân Trung Quốc nhượng cho bên ngoài
Cùng với việc phương Tây chịu ảnh hưởng khủng hoảng tài chính, kinh tế bước vào suy thoái, nền kinh tế lấy xuất khẩu làm chủ đạo của Trung Quốc đối mặt trở lực nghiêm trọng, gấp cần chính phủ đầu tư để làm dịu áp lực kinh tế trượt dốc; mà vốn ngân hàng quốc hữu huy động mấy năm trước đã cạn, đây chính là nỗi khổ khó nói sau tấm màn hào nhoáng của “mô hình Trung Quốc”. Nhìn từ góc độ này thì không khó hiểu vì sao thái độ đối với Mỹ của quan chức từ cấp phó thủ tướng trở lên với quan chức dưới cấp phó bộ trưởng bị dư luận Trung Cộng tẩy não lại khác nhau một trời một vực. Mấy năm gần đây, Trung Cộng một mặt mời chính khách các nước dự các dự án lớn như Olympic, World Expo để tạo hình tượng thịnh thế; mặt khác nhượng bộ với bên ngoài trong các lĩnh vực kinh tế, tài chính. Theo quan chức Bộ Tài chính Mỹ làm chứng trước Quốc hội Mỹ tháng 10 năm 2011: trong năm năm trước đó, tỷ giá thực của nhân dân tệ so với đô la Mỹ tăng gần 40%.【55】Với một nền kinh tế mà xuất khẩu gặp trở lực, nội nhu chưa kiến lập, hơn nữa lượng ngoại hối tính bằng nghìn tỷ đô la Mỹ vì thế chịu tổn thất mất giá, sự nhượng bộ ấy chắc chắn là khổng lồ.
Đám thuyết khách được Trung Cộng gọi là “bạn cũ” có quan hệ lợi ích mật thiết với Trung Cộng
Thái độ cứng rắn của quan chức đối ngoại Trung Cộng cũng khiến những “bạn cũ” vận động cho chính quyền Trung Cộng ở phương Tây càng khó che đậy sách lược mà Trung Cộng thi hành bao năm: đối nội hung tàn, đối ngoại ngụy trang. Trong số họ, có kẻ nhấn mạnh Trung Cộng trong đảng đối mặt chuyển giao khóa, trong nước đối mặt nhiều vấn đề xã hội, ngoài nước đối mặt tranh chấp với các nước láng giềng, do đó không thể cấu thành bất kỳ đe dọa nào với phương Tây; có kẻ thì ca ngợi lãnh đạo Trung Cộng biết xét thời độ thế, cần cù hiếu học ra sao, có năng lực ứng phó mâu thuẫn ngày càng gay gắt. Dưới đây là toàn bộ đoạn văn bản đã được biên tập lại: loại bỏ hoàn toàn các dấu gạch ngang vô nghĩa, thay thế bằng dấu phẩy và tinh chỉnh câu cú cho đúng chuẩn ngữ pháp, trôi chảy theo văn phong tiếng Việt.
Nhưng những lời biện hộ này không che nổi cuộc nội đấu gia tăng của Trung Cộng, bởi mỗi lần đến thời khắc như thế, dư luận do Trung Cộng khống chế thường chĩa mũi nhọn vào cái gọi là “thế lực thù địch nước ngoài” để chuyển hướng tầm nhìn của dân chúng trong nước. Đồng thời, các phe phái đấu đá nhau trong nội bộ, để tỏ rõ tính đúng đắn về hệ tư tưởng trong việc đối kháng phương Tây và cuối cùng chiến thắng chủ nghĩa tư bản, đã khiến chính sách đối ngoại của nó càng thêm cứng nhắc.
Ngoài ra, cái gọi là quan chức Trung Quốc ưu tú thế nào, ẩn ý lại là dân chúng Trung Quốc bình thường chiếm đa số dân số lại khó thống trị ra sao, cho nên không thể để họ hưởng nhân quyền cơ bản phổ quát nhất. Mà cái lô-gích tâng bốc quan chức hủ bại lên cao chót vót này tự nó đã tự mâu thuẫn, bởi hoàn toàn không phải quan chức Trung Cộng ưu tú gì, chỉ là họ nắm quyền lực cưỡng chế chi phối tài nguyên quốc gia và tài phú do nhân dân sáng tạo ra, để từ đó vơ vét lợi ích cho mình ở mức tối đa mà thôi.
Đáng nhắc đến là đám thuyết khách được Trung Cộng gọi là “bạn cũ” này vừa khéo có quan hệ lợi ích mật thiết với Trung Cộng. Đồng thời, Trung Cộng không cho phép những người phương Tây bị gọi là “thế lực thù địch hải ngoại” vào Trung Quốc, nhưng điều này cũng vừa khéo cho thấy những người phương Tây ấy không bị luận điệu “thị trường tiêu dùng lớn nhất thế giới” mà Trung Cộng rêu rao cám dỗ, mà chọn đứng cùng nhân dân Trung Quốc, lên tiếng cho những người Trung Quốc bình thường bị Trung Cộng tước quyền nói.
Loạt thủ đoạn can dự kinh tế mà Trung Cộng áp dụng đối nội để theo đuổi tăng GDP, bao gồm khinh miệt pháp luật, phá hoại môi trường, v.v., cũng được áp dụng vào giao thiệp thương mại đối ngoại. Lý Tiểu Lâm, Hội trưởng Hội Hữu nghị Đối ngoại Trung Quốc, con gái nguyên lão Trung Cộng Lý Tiên Niệm, vào tháng 3 năm 2012 đã thẳng thắn thừa nhận: “Một số quốc gia cho rằng sự phát triển của Trung Quốc là phát triển mang tính cướp đoạt.” Bà ta dẫn lời cựu Tổng thống Mexico Echeverría từng nói với bà: “Là chúng tôi ‘khiêng kiệu’ mà ‘khiêng’ các vị vào Liên Hợp Quốc, bây giờ không thể chỉ nói tiền, mà cũng phải nói tình nghĩa.” Lý Tiểu Lâm tiết lộ rằng khi Trung Quốc gia nhập WTO năm 2001 trong nhiệm kỳ Giang Trạch Dân, Mexico là quốc gia cuối cùng ký đồng ý.
Mà hơn mười năm gần đây, những kẻ “khiêng kiệu” còn bao gồm giới tinh anh tài chính, pháp luật và kế toán Phố Wall. Họ giúp các doanh nghiệp quốc hữu cốt cán của tập đoàn lợi ích Trung Cộng niêm yết hải ngoại, tạo thanh thế rầm rộ, một mặt truyền máu huy động vốn cho Trung Cộng, một mặt tự mình vơ lợi dày. Nhưng nền kinh tế dưới ách thống trị của Trung Cộng còn xa mới là kinh tế tự do. Những doanh nghiệp này trong ngoại thương và tranh đoạt thị trường trong nước dựa nhiều vào các thủ đoạn hành chính không minh bạch. Hậu quả tiêu cực của nó đối với thể chế thương mại do phương Tây chủ đạo, thậm chí trong các lĩnh vực an ninh quốc gia như an ninh mạng, đã mang đến nguy hại thực chất cho phương Tây, bao gồm các nhà sản xuất quân công chính, các công ty tìm kiếm thông tin của Mỹ, v.v. Đến nỗi một số công ty xuyên quốc gia trước kia từng tích cực vận động cho Trung Cộng nay cũng bắt đầu ca thán vì bị thủ đoạn hành chính của Trung Cộng chèn ép trong cạnh tranh thị trường.
Chuyển sang cứng rắn — vì lợi ích của nước Mỹ, chứ không phải vì chính nghĩa quốc tế
Dưới đây là đoạn văn bản đã được biên tập lại: loại bỏ toàn bộ các dấu gạch ngang vô nghĩa, thay thế bằng dấu phẩy, chuyển đổi từ chưa chính xác (“trí囊 đoàn” thành “nhóm cố vấn”) và tinh chỉnh câu cú cho đúng chuẩn ngữ pháp, mượt mà theo văn phong tiếng Việt.
Do truyền thông, các nhóm cố vấn và nội bộ chính phủ Mỹ không ngừng chất vấn thái độ mềm yếu của Nhà Trắng đối với Trung Cộng, cùng với việc không ít quốc gia châu Á, xuất phát từ toan tính quân sự và an ninh, liên tục đưa ra kiến nghị cho Mỹ, nên từ giữa năm 2010, chính sách ngoại giao của Obama đã xuất hiện điều chỉnh trọng đại. Đầu tháng 8 năm 2010, cựu chủ quản tình báo Mỹ, giáo sư Học viện Chính sách Công Kennedy thuộc Đại học Harvard Joseph Nye, tại một hội thảo đã công khai tiết lộ Nhà Trắng sẽ chuyển sang cứng rắn với quan chức Trung Cộng.
Cuối tháng 11 năm 2010, do Trung Cộng không chịu gây áp lực lên hàng loạt hành vi khiêu khích quân sự của Triều Tiên, cụm tàu sân bay chiến đấu của Mỹ đã bắt đầu cùng Hàn Quốc tiến hành cuộc tập trận liên hợp bốn ngày tại vùng biển Hoàng Hải. Theo hồi ức về sau của quan chức cấp cao Hội đồng An ninh Quốc gia phụ trách sự vụ châu Á bấy giờ, phía Mỹ từ hơn một năm trước đã riêng tư trình bày với tầng cao nhất của Trung Cộng hàng loạt thủ đoạn kế tiếp, bao gồm việc mở rộng mạnh mẽ tại Tây Thái Bình Dương sự bố trí hệ thống phòng thủ tên lửa đang quá độ từ giai đoạn bảo vệ quân lực sang giai đoạn bảo vệ toàn diện dân số và lãnh thổ, để ngăn vũ khí hạt nhân Triều Tiên nghiên chế tấn công nước Mỹ. Tuy Mỹ tuyên bố nếu bố trí như thế thì mũi nhọn không nhắm vào Trung Cộng, nhưng về mặt khách quan tất nhiên sẽ khiến hiệu lực bố trí vũ khí hạt nhân hiện có của Trung Cộng bị hạ cấp.
Sau khi tập trận Hoàng Hải bắt đầu, quân đội và truyền thông Trung Cộng đã đảo ngược thái độ kịch liệt ban đầu để xử lý kín tiếng. Đầu tháng 12, Ủy viên Quốc vụ phụ trách ngoại giao Trung Quốc Đới Bỉnh Quốc đã viết bài trên trang mạng Bộ Ngoại giao nhắc lại “thao quang dưỡng hối”, tuyên bố “không đứng đầu, không tranh bá, không xưng bá là quốc sách cơ bản và lựa chọn chiến lược của Trung Quốc”. Bài viết được mạng Tân Hoa nhanh chóng đăng lại. Ngày 12 tháng 12, sau hơn sáu tuần treo lửng, Đại sứ Trung Quốc trú Mỹ đã thông báo cho…
Nhà Trắng: Hồ Cẩm Đào sẽ thăm Mỹ đúng hẹn vào tháng 1 năm 2011.【58】
Dưới đây là đoạn văn bản đã được biên tập lại: loại bỏ toàn bộ các dấu gạch ngang vô nghĩa, thay thế bằng dấu phẩy và tinh chỉnh câu cú cho đúng chuẩn ngữ pháp, mượt mà theo văn phong tiếng Việt.
Còn quân đội Trung Cộng, trước đó đã chặn giao lưu cấp cao quân đội Trung – Mỹ suốt mấy tháng, cũng không cản trở Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Gates thăm Trung Quốc đầu tháng 1 năm 2011 nữa, chỉ là chọn đúng thời gian Gates thăm viếng để bay thử chiếc chiến đấu cơ kiểu mới được cho là có năng lực tàng hình. Một quan chức Mỹ không muốn nêu tên bình luận về việc này: khi Gates trong hội đàm với Hồ Cẩm Đào nhắc đến cuộc thử nghiệm chiến đấu cơ, “rất rõ ràng các quan chức dân sự có mặt lúc ấy không một ai biết tin tức liên quan.”
Một tuần sau, trong thời gian Hồ Cẩm Đào thăm Mỹ, phía Mỹ thuyết phục phía Trung Quốc từ tháng 5 năm ấy thêm vào đối thoại chiến lược – kinh tế thường niên song phương một cuộc đối thoại an ninh có nhân sự quân đội tham gia. Ngày 1 tháng 5 năm 2011, Chủ nhật, tức trước thềm cuộc đối thoại lần này, đặc nhiệm Mỹ đã tiêu diệt Bin Laden.
Trên hàng loạt vấn đề như nhân dân tệ tăng giá, bảo hộ quyền tài sản, đọ sức quân lực, hoặc những việc chẳng đau chẳng ngứa, Mỹ bắt đầu tỏ thái độ cứng rắn với Trung Cộng. Nhưng đáng tiếc là từ thái độ cứng rắn của Mỹ, người ta không cảm nhận được sự vận hành và nỗ lực của chính phủ Mỹ trong việc chủ trì chính nghĩa quốc tế, bảo vệ đạo đức thế giới, ủng hộ sự theo đuổi tự do của nhân dân Trung Quốc như lý niệm mà các quốc phụ năm xưa tuân theo, hay như sự vô tư, phấn đấu và cống hiến năm xưa khi Mỹ giúp các quốc gia bị xâm lược trong Thế chiến II, giúp các dân tộc bị hệ tư tưởng cộng sản chủ nghĩa nô dịch. Ngược lại, đó chỉ là thái độ và hành động cứng rắn trên tầng lợi ích, để bảo vệ lợi ích tự thân, thậm chí để tối đa hóa lợi ích kinh tế của chính mình.
Cách làm như thế một mặt không nắm được điểm cốt yếu, cũng giải quyết không nổi vấn đề lợi ích căn bản của Mỹ, mặt khác khiến Trung Cộng hiểu ra rằng điều Mỹ thực sự mong chỉ là lợi ích mà thôi, do đó giở hết mánh khóe chơi trò với Mỹ, hình thành cục diện “cùng hủy diệt” trong tham chiến. Nếu chúng ta không thể trông mong Trung Cộng, một tên lưu manh, có được đạo đức cơ bản gì, thì đương nhiên chúng ta phải trách nước Mỹ, quốc độ lập quốc bằng tinh thần nhân quyền và tự do, vì sao lại từ bỏ nguyên tắc và lý niệm an thân lập mệnh của mình.
“Học viện Khổng Tử” — mời Trung Cộng vào tận sân trường
Dưới đây là đoạn văn bản đã được biên tập lại: loại bỏ toàn bộ các dấu gạch ngang vô nghĩa, thay thế bằng dấu phẩy và tinh chỉnh câu cú cho đúng chuẩn ngữ pháp, mượt mà theo văn phong tiếng Việt.
Trong giới văn hóa và học thuật, hơn 300 Học viện Khổng Tử mà Trung Cộng rót vốn thành lập khắp thế giới những năm gần đây đã đối mặt sự chất vấn tại Mỹ, Canada và các nước khác. Lý Trường Xuân, Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị phụ trách tuyên truyền của Trung Cộng, từng công khai bày tỏ Học viện Khổng Tử là “bộ phận cấu thành quan trọng của cục diện đại ngoại tuyên (tuyên truyền đối ngoại)” của Trung Cộng.
Giáo sư Terry Russell của Đại học Manitoba, Canada bày tỏ: “Điều này tương đương với việc chính phủ nước ngoài dùng sân trường của chúng ta để lập kế hoạch giảng dạy của riêng họ, lợi dụng uy tín của đại học chúng ta để hợp pháp hóa nội dung giảng dạy của họ.” Trên trang mạng tiếng Anh của Học viện Khổng Tử, phần “Lịch sử Trung Quốc” hướng vào nhi đồng và thanh thiếu niên né tránh không nói đến sự u ám cùng tội ác của các thời kỳ dưới ách thống trị của Trung Cộng, lại đem tài phú do nhân dân Trung Quốc cần lao sáng tạo quy công cho Trung Cộng. Trên Twitter còn phát video mang tên “Chiến tranh kháng Mỹ viện Triều”, tuyên bố “Mỹ thao túng Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc mở rộng xâm lược Triều Tiên”. Giáo sư Russell vào năm 2010 đã đi đầu tẩy chay thành công việc lập Học viện Khổng Tử tại Đại học Manitoba.
Giáo sư quan hệ quốc tế Arthur Waldron của Đại học Pennsylvania nhấn mạnh tự do học thuật mới là then chốt: “Một khi lập Học viện Khổng Tử trong sân trường, anh liền có một nguồn tin và quyền uy khác, độc lập khỏi thẩm định học thuật, để cuối cùng báo cáo và chịu trách nhiệm trước Đảng Cộng sản Trung Quốc.” Giáo sư Waldron hiểu Trung Cộng muốn dẫn hướng thảo luận các đề tài liên quan, nhưng xét việc “sứ quán và lãnh sự quán trú ngoại của Trung Cộng còn phụ trách giám sát sinh viên Trung Quốc”, ông chất vấn: “Chúng ta có thật sự muốn mời họ vào sân trường không?” Để tránh sự tự kiểm duyệt ảnh hưởng đến tự do học thuật, toàn thể giáo viên Trung tâm Nghiên cứu Đông Á của Đại học Pennsylvania đã nhất trí phản đối mở Học viện Khổng Tử.
Miệng nói lợi ích, nhà ngoại giao Trung Cộng nhiều lần uy hiếp quan chức dân cử Mỹ
Dưới đây là toàn bộ đoạn văn bản đã được biên tập lại: loại bỏ hoàn toàn các dấu gạch ngang vô nghĩa, thay thế bằng dấu phẩy và tinh chỉnh câu cú cho đúng chuẩn ngữ pháp, mượt mà theo văn phong tiếng Việt.
Ngoài việc phụ trách giám sát sinh viên Trung Quốc, nhà ngoại giao Trung Cộng thậm chí nhiều lần uy hiếp quan chức dân cử Mỹ. Đài Truyền hình Tân Đường Nhân, vốn có nhiều người ủng hộ là học viên Pháp Luân Công, kế hoạch giữa tháng 1 năm 2008 tổ chức ba buổi dạ hội mừng năm mới tại quận Cam (Orange County) ở Nam California. Chủ tịch Hội đồng Giám sát quận Cam Chris Norby lại nhận được thư kháng nghị từ Tổng lãnh sự quán Trung Cộng trú Los Angeles. Norby nói lá thư không ký tên này khiến ông cảm thấy bị lăng nhục, cứ như ra lệnh quận Cam phải nghe chỉ thị của chính quyền Trung Cộng. Norby nói thẳng: “Tôi chưa từng thấy lá thư can thiệp vào tự do của nước Mỹ như thế này, nhắm vào một đoàn thể vận hành tự do tại Mỹ mà lại bảo quan chức Mỹ không được qua lại với họ.”
Năm 2012, Tổng lãnh sự Trung Cộng trú San Francisco lấy lợi ích kinh tế thương mại làm điều uy hiếp, gửi thư cho các quan chức thành phố Seattle yêu cầu họ đừng xem buổi biểu diễn Thần Vận, cũng gây nên sự tẩy chay và khiến toàn văn lá thư bị phanh phui trên truyền thông.
Lãnh sự chính trị, tin tức Chu Hiểu Mai của lãnh sự quán Trung Cộng trú Los Angeles, lãnh sự Kiều Hồng của lãnh sự quán Trung Cộng trú Houston, cùng các quan chức của đại sứ quán Trung Cộng trú thủ đô Washington và lãnh sự quán trú New York đều từng nặc danh quấy nhiễu các nhà hát địa phương, mưu toan ngăn nhà hát trình diễn dạ hội “Thần Vận”. Những chuyện xấu hổ ngoài chức trách nhà ngoại giao mà quan chức trú ngoại của Trung Cộng làm khắp thế giới thì nhiều lắm, kể không xuể.
Mạng Tin tức Thế giới của Mỹ đưa tin: tối ngày 24 tháng 4 năm 2010, Phó Tổng lãnh sự Trung Quốc trú Houston Úc Bá Nhân bị cảnh sát Houston vây bắt gần tổng lãnh sự quán, nguyên nhân là xe Úc Bá Nhân lái không treo biển số và không dừng xe theo yêu cầu của cảnh sát. Cảnh sát Mỹ đã còng tay Úc Bá Nhân. Hoàn Cầu Thời báo đưa tin: “Việc này đã dấy lên một cơn sóng gió ngoại giao, chính phủ Trung Quốc đã kháng nghị với Mỹ về việc này. Bộ Ngoại giao Mỹ bày tỏ đang điều tra và nhìn nhận việc này hết sức nghiêm túc.”
Đây là câu chuyện ai cũng biết, nhưng chuyện xảy ra sau câu chuyện thì ít ai hay. Trung Cộng lại một lần nữa lấy việc chịu ấm ức làm cơ hội. Úc Bá Nhân yêu cầu các quan chức thành phố Houston dự tiệc từ biệt của ông ta. Bấy giờ các quan chức thành phố Houston đã nhận lời dự lễ khai mạc buổi biểu diễn Thần Vận tại địa phương, Úc Bá Nhân cố ý yêu cầu tiệc từ biệt của mình tổ chức đúng cùng thời gian với lễ khai mạc biểu diễn Thần Vận, mục đích chính trị hết sức rõ ràng: lấy đó chặn các quan chức phía Mỹ đến dự lễ khai mạc buổi diễn. Quan chức thành phố Houston không muốn thay đổi kế hoạch, nhưng trong sự kiện Úc Bá Nhân, Bộ Ngoại giao Mỹ đã gây đủ áp lực. Cuối cùng các quan chức thành phố Houston đành phải đi dự tiệc từ biệt rời nhiệm của Úc Bá Nhân mà không thể đến dạ hội Thần Vận.
Chơi theo luật của ai?
Dưới đây là đoạn văn bản đã được biên tập lại: loại bỏ toàn bộ các dấu gạch ngang vô nghĩa, thay thế bằng dấu phẩy và tinh chỉnh câu cú cho đúng chuẩn ngữ pháp, mượt mà theo văn phong tiếng Việt.
Ngay trong lĩnh vực kinh tế thương mại, Trung Cộng, do mô thức kinh tế tự thân quá lệ thuộc vào đầu tư vốn, tiêu hao tài nguyên và hủ bại chính trị mà ngày càng khó tiếp tục, dẫn đến bắt đầu gặp sự tẩy chay ở cả các nước đang phát triển lẫn các nước phát triển.
Transparency International (Tổ chức Minh bạch Quốc tế), một tổ chức phi chính phủ lập chi nhánh tại hơn 100 quốc gia, trong một báo cáo gần đây về điều tra hối lộ đã chỉ ra rằng các doanh nghiệp trực thuộc Trung Cộng đứng hàng đầu trên bảng xếp hạng về khả năng đưa hối lộ cao nhất, chỉ sau các doanh nghiệp Nga.
Ngoài ra, một số nước đang phát triển cũng đã hiểu thêm về hành vi thương mại của Trung Cộng. Các doanh nghiệp do phía này phái ra ngoài thường phớt lờ sự phá hoại môi trường, dùng công nghệ lạc hậu trong những dự án ít được chú ý, thậm chí đem dự án hải ngoại làm thủ đoạn lôi kéo quan chức trong nước bằng cách giao thầu cho những mối quan hệ có chống lưng nhưng không đạt tiêu chuẩn kỹ thuật và chất lượng. Khi đấu thầu, công ty phương Tây để bảo đảm sinh lời thường không thể chia cho chính quyền địa phương trên 10% thu nhập, nhưng công ty vốn Trung thì hứa chia sẻ 15% thậm chí cao hơn. Song do công nghệ lạc hậu, một số khu mỏ ngay thời kỳ đầu khai thác đã bị phá hoại, khiến chi phí khai thác về sau tăng vọt, dẫn đến tổng tỷ lệ khai thác giảm và tổng thu nhập giảm, từ đó chính quyền địa phương không được chia phần lợi nhuận như kỳ vọng. Hơn nữa, công ty vốn Trung còn có thể sau khi dự án đã triển khai lại đưa ra yêu cầu vô lý, nếu không được đáp ứng thì quan chức Trung Cộng liền ra mặt gây áp lực chính trị. Còn công ty thương mại phương Tây, do chịu sự giám sát của hội đồng quản trị và cổ đông, nên không thể dễ dàng bội ước sau khi việc đã rồi.
Quan chức Kazakhstan riêng tư thừa nhận rằng khi đánh giá đấu thầu, họ đã tính đến việc phân tán rủi ro có thể nảy sinh từ việc các công ty vốn Trung trúng thầu tập trung. Mông Cổ chẳng những loại công ty vốn Trung khỏi một số dự án mỏ than, mỏ đồng, mà còn đang cân nhắc chấm dứt hợp đồng các khoáng sản khác để đưa công ty phương Tây vào. Một số nền kinh tế mới nổi cần nhập vốn và công nghệ nhận ra rằng hợp tác với những doanh nghiệp phương Tây sở hữu công nghệ tiên tiến, tuân thủ luật chơi thị trường, chú trọng uy tín thương mại, bản thân điều đó đã giúp nâng cao môi trường thương mại địa phương và tăng cường năng lực thu hút vốn ngoại.
Obama khi kết thúc hội nghị APEC tháng 11 năm 2011 tại Hawaii tuyên bố với truyền thông quốc tế: Trung Quốc phải hành xử như “người trưởng thành”, tuân thủ luật chơi quốc tế trong công việc kinh tế. Phóng viên Reuters khi đưa tin suy đoán một phần nguyên nhân Obama dùng lời lẽ nghiêm khắc như thế có thể là vì tranh cử tái nhiệm mà cần chiều theo dân ý Mỹ. Về việc này, một phó ty trưởng Ty Quốc tế Bộ Ngoại giao Trung Cộng tại buổi họp báo sau hội nghị APEC phản bác: “Trước hết chúng ta phải hiểu chúng ta đang nói về luật chơi của ai. Nếu là luật chơi được cùng nhau định ra trong các hiệp định mà Trung Quốc tham gia, Trung Quốc sẽ tuân thủ. Nếu luật chơi do một hay vài quốc gia quyết định, Trung Quốc không có nghĩa vụ tuân thủ.”【67】
Dưới đây là toàn bộ đoạn văn bản đã được biên tập lại: loại bỏ hoàn toàn các dấu gạch ngang vô nghĩa, thay thế bằng dấu phẩy, sửa từ chưa chính xác (“trí囊” thành “nhóm cố vấn”) và tinh chỉnh câu cú cho đúng chuẩn ngữ pháp, mượt mà theo văn phong tiếng Việt.
Chúng ta không ngại qua lời của vị quan chức Bộ Ngoại giao này để nhìn xem chính quyền Trung Cộng thiếu nhận thức thế nào về hiện thực chính trị, kinh tế, còn tuyên truyền lý luận của nó thì thoát ly hiện thực nghiêm trọng ra sao.
Cùng với việc chính quyền Trung Cộng do trong ngoài khốn đốn mà vô trách nhiệm, rồi lại do vô trách nhiệm mà rơi vào cảnh trong ngoài khốn đốn sâu hơn, mối nguy hại của nó trong cộng đồng quốc tế cũng ngày càng được nhiều người biết đến. Ngay tầng quyết sách của đảng Dân chủ đang cầm quyền tại Mỹ cũng buộc phải suy ngẫm lại xem cuối thập niên 1990, chính phủ do đảng Dân chủ cầm quyền bấy giờ trong các phương diện như đàm phán WTO có phải đã không giữ vững nguyên tắc mà nhượng bộ Trung Cộng quá mức, đến nỗi tiếp tay cho hành vi Trung Cộng “chơi trò” với luật chơi kinh tế quốc tế hôm nay hay không. Vì vậy, khi giao thiệp với Trung Cộng trên quỹ đạo kinh tế và an ninh, Mỹ bắt đầu đàm phán tỉ mỉ về lượng lớn vấn đề, đưa vào văn bản hai bên ký kết và đôn đốc thực thi.
Quan điểm và giọng điệu của vị quan chức ngoại giao Trung Cộng này kỳ thực chẳng mới mẻ gì, thậm chí còn không phải sáng tạo của chính Trung Cộng. Vài năm trước, khi tuyên truyền về “mô hình Trung Quốc” hay còn gọi “Đồng thuận Bắc Kinh” nhất thời thịnh hành, một số nhóm cố vấn chính của phương Tây từng kiến nghị Trung Cộng xây dựng cái gọi là khung G2 (tập đoàn hai nước) do Mỹ, Trung cùng chủ đạo trật tự kinh tế, chính trị quốc tế. Về điều này, Trung Cộng một mặt lấy cái khung G2 làm vương miện để khoe khoang tính chính danh của mình, mặt khác quả thực do sự mục nát của chính quyền nên nó không đủ sức gánh vác trọng trách chịu trách nhiệm đối nội đối ngoại.
Bởi ở trong nước, ngoài việc dùng thủ đoạn bạo lực khủng bố với nhóm yếu thế để phô trương sự tập quyền cao độ trong các lĩnh vực chính pháp, tuyên truyền, nó căn bản không thể xoay chuyển sự bất động trước các khủng hoảng ngày càng nặng lan khắp mọi tầng diện xã hội, liên quan đến môi trường, giáo dục, y tế, việc làm, bảo đảm xã hội, sự hủ bại của chính nó, cùng sự trơ ì khi cần thực thi pháp luật để bảo đảm quyền lợi cơ bản của dân chúng không bị xâm phạm. Trên trường quốc tế, nhất là một hai năm gần đây, từ Trung Đông, Bắc Phi cho đến Đông Nam Á, từng chính quyền chuyên chế từng được Trung Cộng coi là đồng minh lần lượt đi tới sụp đổ hoặc xuất hiện sự chuyển đổi, càng làm sâu thêm nỗi khiếp sợ của Trung Cộng về ngày tận của chính mình.
Những năm gần đây, nhất là từ giữa năm 2010, xã hội chủ lưu quốc tế cũng không còn ai nhắc đến G2, “mô hình Trung Quốc” hay “Đồng thuận Bắc Kinh” nữa.
Đánh mất lợi ích lâu dài tương lai
Dưới đây là toàn bộ đoạn văn bản đã được biên tập lại: loại bỏ hoàn toàn các dấu gạch ngang vô nghĩa, thay thế bằng dấu phẩy và tinh chỉnh câu cú cho đúng chuẩn ngữ pháp, mượt mà theo văn phong tiếng Việt.
Ngoài ra, đằng sau lời tự bạch của vị quan chức ngoại giao Trung Cộng này còn ẩn chứa một ẩn ý “quyền lớn hơn pháp”, “đảng lãnh đạo tất cả”, cho rằng thông qua việc bắt cóc nhân dân Trung Quốc là có thể đại diện Trung Quốc tham gia sửa đổi, định ra luật chơi quốc tế. Điều này tự nó đã thể hiện sự khinh miệt giá trị phổ quát và nhân quyền cơ bản của nhân dân Trung Quốc. Mấy chục năm gần đây, nhờ sự cướp đoạt đối nội cộng thêm sự phối hợp của phương Tây, có thể nói Trung Cộng là kẻ hưởng lợi khổng lồ của thể chế kinh tế thế giới hiện nay. Các cơ cấu hiện chủ đạo cục diện kinh tế, tài chính thế giới như Quỹ Tiền tệ Quốc tế, Ngân hàng Thế giới, WTO, trong nội bộ cả các nước đang phát triển lẫn các nước phát triển, đều không phải không có trở lực. Benn Steil, Chủ nhiệm Kinh tế học Quốc tế của Hội đồng Quan hệ Đối ngoại tại New York, khi biện hộ cho thị trường tự do lấy dòng chảy tự do của hàng hóa và tư bản làm tiêu chí, đã giải thích quan hệ giữa pháp luật và hoạt động thương mại quốc tế thế này:
“…Đặc biệt khi giao thiệp với người nước ngoài, việc để pháp luật, độc lập khỏi ý chí của bất kỳ kẻ thống trị nào, được phát triển lên là điều hết sức cần thiết. Pháp luật tốt luôn là pháp luật đã có từ lâu, mà pháp luật có từ lâu là vì nó sinh ra từ sự nhất trí với hành vi công chính mà người ta kỳ vọng từ người khác. Tính chính danh là nền đá tảng của một chính phủ ổn định, mà kẻ thống trị giành được tính chính danh là thông qua việc thể hiện sự tôn trọng thích đáng đối với pháp luật cùng năng lực thực thi pháp luật của mình.”
Ở đây, chúng ta tạm gác chuyện đúng sai của bản thân thương mại tự do và kinh tế tự do. Chỉ riêng từ đoạn biện hộ này cho hoạt động thương mại, kinh tế mà Trung Cộng cùng đa số quốc gia trên thế giới hiện đang tích cực tham gia, có thể thấy:
Đoạn lời này áp vào chính quyền Trung Cộng là vô cùng thích hợp: một chính quyền chà đạp pháp luật tất là một chính quyền mất tính chính danh, mà một chính quyền mất tính chính danh nhất định là không ổn định. Đồng thời, các chính phủ phương Tây giao thiệp với Trung Cộng cũng nên nhận lấy lời cảnh tỉnh: trong giao thiệp với Trung Cộng, nếu không thể giữ vững chính nghĩa, bất kể là nhắm mắt làm ngơ, giả điếc giả câm trước những vết nhơ đối nội đối ngoại của Trung Cộng, hay lợi dụng sự mỏng manh của chính quyền Trung Cộng để trong quá trình mặc cả, mưu lợi làm tổn thương nhân dân Trung Quốc hoặc nhân dân nước mình, thì điều này sẽ mang đến cho kinh tế tự do cái hại mà mọi kẻ phản đối kinh tế tự do đều không mang nổi: bị trói cùng Trung Cộng mà viết nên trang cực kỳ đen tối cho thị trường tự do, và cùng với sự thức tỉnh của nhân dân Trung Quốc và sự từ biệt Trung Cộng, khi lịch sử lật qua trang này, sẽ đánh mất cơ hội tham dự và lợi ích thương mại lẽ ra được hưởng tại một nước Trung Quốc mới không còn Đảng Cộng sản.
Phần thứ bảy: “Công ty Trung Quốc” và “nhân tố Đảng Cộng sản”
Nhìn suốt quan hệ Trung – Mỹ hơn 30 năm nay, giao thiệp kinh tế luôn là trục chính, va chạm quân sự tính là tuyến phụ, các vấn đề như nhân quyền chỉ gõ trống bên rìa. Sự lệ thuộc lẫn nhau về kinh tế, sự đối lập lẫn nhau về hệ tư tưởng đã tạo nên một mối quan hệ kỳ quái, có lẽ chưa từng có giữa các nước lớn trong lịch sử nhân loại, không phân nổi là thù hay bạn.
Một cơn khủng hoảng tài chính Phố Wall khiến thế giới phương Tây do Mỹ đứng đầu rơi vào suy thoái tự lo thân chẳng xong. Trung Quốc thì tăng trưởng cao song hành cùng thống trị chuyên chế. Ba mươi năm “đặc sắc Trung Cộng”, tự do kinh tế đi cùng áp bức chính trị, đã tạo thành một đường chân trời quái dị.
“Công ty Trung Quốc”
Năm xưa, khi giới thương mại Mỹ đôn đốc Quốc hội trao cho Trung Quốc quy chế tối huệ quốc vĩnh viễn (PNTR), điều các ông chủ công ty lớn này nhắm vào là thị trường khổng lồ của Trung Quốc, cùng việc thị trường lớn nhường ấy sẽ mang đến cho Mỹ bao nhiêu cơ hội việc làm. Mười mấy năm trôi qua: không phải Trung Quốc thành thị trường khổng lồ của hàng Mỹ, mà là Mỹ thành thị trường khổng lồ của hàng Trung Quốc; không phải mang đến cho Mỹ nhiều cơ hội việc làm hơn, mà là chuyển cơ hội việc làm trong nước Mỹ sang Trung Quốc. Trung Quốc ngày xưa túi rỗng, ngày nay với vị trí dự trữ ngoại hối số một thế giới, tổng thể kinh tế số hai, đã làm chủ nợ của nước Mỹ.
Ted Fishman từng viết một cuốn sách mang tên “Công ty Trung Quốc” (China, Inc.), trong đó ông cho rằng sự vận hành của quốc gia Trung Quốc dưới ách thống trị của Trung Cộng trông cứ như một công ty vậy. Đây là một phép ví von vô cùng sát, hoặc giả căn bản chẳng phải ví von, mà chính là sự thực. Nếu coi Trung Quốc là một công ty chứ không phải một quốc gia để quan sát, rất nhiều vấn đề khó hiểu liền sẽ có lời đáp.
Ba mươi năm đầu Trung Cộng cầm quyền, dân không sống nổi, đã tiêu hao sạch cái gọi là “tính chính danh”. Ba mươi năm sau, để chứng minh lại “tính chính danh của Đảng Cộng sản”, bị ép cải cách mở cửa. Mà điểm xuất phát và chốn về của cải cách mở cửa đều là để bảo vệ nền thống trị của đảng; cái đảng lúc này đã không còn lý tưởng thuở đầu, là một tập đoàn lợi ích rành rành. Khi một tập đoàn lợi ích thống trị một quốc gia, rất tự nhiên nó coi quốc gia này là một công ty để vắt lấy lợi nhuận tối đa mà vận hành. Ông chủ công ty nói là xong: có thể sa thải nhân viên, có thể quyết định trả anh bao nhiêu lương; nhân viên không thể quyết định vận mệnh ông chủ. Tối thiểu hóa chi phí, tối đa hóa lợi nhuận là mục tiêu của ông chủ. Tiền chia của ông chủ và tầng quản lý với thu nhập nhân viên thường quả là một trời một vực. Nhân viên không cần biết bao nhiêu nội tình vận hành công ty, vì tất cả đều do ông chủ và tầng quản lý thao tác sau màn. Tất cả những điều này, áp vào Trung Quốc dưới ách thống trị của Trung Cộng, là hoàn toàn vừa vặn như được may đo riêng, mà thậm chí còn có phần hơn.
Công ty Trung Quốc sở hữu tất cả
Cho dù là “công ty xuyên quốc gia” lớn nhất địa cầu, họ có lẽ có thể thao túng truyền thông trong một sự kiện nào đó, ảnh hưởng pháp luật vào một lúc nào đó, nhưng so với ông chủ lớn của “Công ty Trung Quốc” là Trung Cộng thì quả là trò trẻ con. Ông chủ của “Công ty Trung Quốc” sở hữu truyền thông, công an, kiểm sát, tòa án, tư pháp, trại lao cải, nhà tù, cảnh sát, mấy triệu quân đội, cùng tài nguyên có thể tùy tâm sở dục mà lãng phí, lại còn có hơn một tỷ “dân rắm” không được coi là người và không có bảo đảm nhân quyền. Một công ty như thế, ai địch nổi? “Công ty Trung Quốc” chỉ cần dùng “ưu thế nhân quyền thấp” mở một “công xưởng thế giới” là đủ làm loạn trật tự kinh tế toàn cầu. Công ty phương Tây, thậm chí chính phủ phương Tây, một khi rơi vào giao dịch lợi ích với “Công ty Trung Quốc” liền như con cá đã cắn câu, bị lợi ích trói chặt và bị Trung Cộng từng bước kéo xuống vực thẳm sa đọa đạo đức.
Nếu coi làng địa cầu là một quốc gia, thì Trung Quốc chính là cái công ty mở lò gạch đen trong quốc gia ấy. Trong vụ án lò gạch đen Sơn Tây năm 2007, chủ lò gạch địa phương mua dân công bị bọn buôn người lén chở đến, bao gồm nhiều lao động trẻ em, giam họ trong các lò và cưỡng bức họ làm lao động thể lực cường độ cực cao để trục lợi kếch xù. Động một cái là họ lại dùng bạo lực đánh đập khiến không ít dân công tàn phế, mất mạng, cảnh ngộ của những dân công này tương tự như nô lệ. “Vụ án nô công lò gạch đen Sơn Tây” này kỳ thực chính là một hình thu nhỏ của “Công ty Trung Quốc”. Tài phú của tập đoàn đắc lợi trong “Công ty Trung Quốc” tăng vọt, còn dân thường thì dân sinh khốn khổ, đến nỗi nội nhu quốc gia thiếu hụt trở thành nút thắt khổng lồ của phát triển kinh tế.
Trung Cộng được các trùm CEO Mỹ ngưỡng mộ
Tờ “Financial Times” của Anh, trong một bài bình luận về việc chính trị Mỹ rơi vào bế tắc và đèn đỏ bật sáng, đã nhắc đến một cuộc điều tra do Hội đồng Hội nghị (The Conference Board for The Business Council) thực hiện đối với 70 CEO. Khi được hỏi tổ chức nào trên thế giới xứng chức và đáng tin cậy nhất, các CEO này xếp chính mình ở vị trí thứ nhất: khoảng 90% CEO tham gia khảo sát cho rằng “công ty xuyên quốc gia” khi xử lý các thách thức do khủng hoảng kinh tế và xung kích tài chính mang lại là “khá”, “rất” hoặc “hiệu quả nhất”. Xếp thứ hai là ngân hàng trung ương, với gần 80% CEO cho rằng công việc của ngân hàng trung ương là “khá”, “rất” hoặc “hiệu quả nhất”. Đáng chú ý, đứng thứ ba lại là Đảng Cộng sản Trung Quốc, khi có đến 64% CEO công nhận công việc mà tổ chức này đã làm trong những năm gần đây nhằm ứng phó với các thách thức chính trị và kinh tế. Xếp hạng của Trung Cộng trong cuộc điều tra này vượt xa Tổng thống Mỹ (với tỷ lệ phiếu là 33%) và Quốc hội Mỹ (tỷ lệ phiếu chỉ vỏn vẹn 5%).
Nhìn ngược lại, hiệu suất của Trung Cộng được các trùm CEO Mỹ ngưỡng mộ thực chất phản ánh việc Trung Cộng đang vận hành một quốc gia giống như một công ty tư nhân do một vài đầu sỏ sở hữu. Hiệu suất cao ấy xuất phát từ một mục tiêu đơn nhất, chính là theo đuổi việc tối đa hóa lợi ích tự thân của các thành viên hội đồng quản trị. Họ có thể bất chấp cảm nhận và lợi ích của dân chúng, không chịu sự giám sát của truyền thông, cũng chẳng có cơ cấu giống như quốc hội để chế ước.
Quốc gia rốt cuộc vẫn là quốc gia, có sự khác biệt căn bản so với một công ty tư nhân. Quản lý một công ty có thể lấy việc theo đuổi tối đa hóa lợi ích làm mục tiêu tối hậu, nhưng chính phủ quản lý một quốc gia thì phải gánh vác trách nhiệm duy trì sự công bằng, chính nghĩa và tự do cho xã hội. Sự “thành công” của phương Tây khi giao thiệp với Trung Cộng chính là việc họ học được cách coi Trung Quốc như một “công ty”, học được cách giao thiệp với các ông chủ và tầng lớp quản lý của “Công ty Trung Quốc”. Tuy nhiên, đây cũng chính là điểm thất bại của phương Tây. Trung Quốc rốt cuộc vẫn là của nhân dân Trung Quốc, và lịch sử cuối cùng rồi sẽ lật qua trang về Đảng Cộng sản này. Cái thị trường rộng lớn của Trung Quốc ấy là dành cho ai? Tuyệt nhiên không phải dành cho những công ty từ trong ra ngoài câu kết với các ông chủ của “Công ty Trung Quốc”, cùng nhau vắt ép nhân dân Trung Quốc, để rồi cuối cùng cũng làm tổn thương cả dân chúng phương Tây.
Nhân tố Đảng Cộng sản
Bàn quan hệ Trung – Mỹ, không thể tách khỏi việc hiểu vấn đề dân tộc, vấn đề tôn giáo, vấn đề Đài Loan của Trung Quốc cùng các chính sách kinh tế, quân sự, văn hóa, ngoại giao, v.v. Muốn hiểu bối cảnh định ra những chính sách này, không thể không biết lô-gích tư duy của Trung Cộng.
Lấy vấn đề Tây Tạng làm ví dụ: Trung Cộng với kinh tế vùng Tạng xem ra luôn giúp phát triển, hơn nữa Trung Cộng xưa nay có chính sách ưu đãi dân tộc thiểu số như việc Bắc Kinh có Đại học Dân tộc chuyên biệt, trong cán bộ trung ương cũng có suất riêng cho người Tạng, thi đại học càng được cộng điểm ưu đãi. Giúp nhiều thế, mà vùng Tạng Đại lục liên tiếp xảy ra sự kiện các lạt ma tự thiêu kháng nghị, vì sao?
Then chốt chính là Trung Cộng không tôn trọng tín ngưỡng và văn hóa truyền thống của người Tây Tạng. “Biện pháp Quản lý việc Chuyển thế của Hoạt Phật Phật giáo Tạng truyền” do Trung Cộng ban hành quy định: chính phủ thẩm duyệt hoạt Phật nào được chuyển thế, hoạt Phật nào không được chuyển thế. Đảng Cộng sản coi thuyết vô thần là chân lý của vũ trụ, mà quy tín ngưỡng hữu Thần là ngu muội vô tri. Trung Cộng hăng hái phổ cập và tuyên truyền thuyết vô thần, từ căn bản khinh miệt và phá hoại tín ngưỡng cùng văn hóa của Tây Tạng. Điều này tất dấy lên sự phản ứng của dân chúng địa phương, mà thủ đoạn đối phó của Trung Cộng chính là điều động quân cảnh trấn áp bằng bàn tay sắt.
Vấn đề Tây Tạng phản ánh hai đặc điểm điển hình lớn của Trung Cộng: một là sùng thượng đấu tranh bạo lực, trấn áp dân chúng quyết không nương tay; hai là tôn thuyết vô thần làm quốc giáo, mặc sức đàn áp và phá hoại tín ngưỡng tôn giáo. Giải quyết vấn đề Tây Tạng, nếu không giải quyết nhân tố Đảng Cộng sản trước thì về cơ bản là không có lối ra.
Ba mươi năm cải cách mở cửa của Trung Quốc, mọi thứ nhìn về tiền, từ trên xuống dưới đều đang đi con đường tư bản chủ nghĩa. Gần như mọi người Trung Quốc đều không tin chủ nghĩa cộng sản nữa. Có người mỉa mai rằng: Thường vụ Bộ Chính trị Trung Cộng cứ như một hội đồng quản trị, tiếp khách Tây mở miệng là bàn chiêu thương dẫn vốn, đáng gọi là một chính phủ tư bản chủ nghĩa hóa nhất thế giới. Đã vậy, Trung Quốc còn là quốc gia cộng sản chủ nghĩa không?
Với tuyệt đại đa số dân chúng Trung Quốc Đại lục, nói không tin chủ nghĩa cộng sản thường chỉ việc không còn tin cái “thiên đường nhân gian” không tưởng “phân phối theo nhu cầu, lao động thành nhu cầu số một” mà Đảng Cộng sản tuyên dương. Giang Trạch Dân trước mặt phóng viên Washington Post cũng buộc phải thừa nhận: “Thời trẻ tưởng chủ nghĩa cộng sản sẽ đến rất nhanh, nhưng bây giờ không thấy sẽ như thế nữa.”
Bất hạnh thay, phong trào cộng sản chủ nghĩa không chỉ là vấn đề tin hay không tin một xứ không tưởng. Mấy chục năm thực tiễn cộng sản chủ nghĩa của Trung Cộng mang đến cho nhân dân Trung Quốc là mấy chục năm nhồi nhét giáo dục cộng sản chủ nghĩa và vận động chính trị. Qua mấy thế hệ, nhân tố Đảng Cộng sản đã thấm vào máu của người Trung Quốc. Hai nhân tố điển hình nhất của Đảng Cộng sản: một là triết học đấu tranh bạo lực, hai là tư tưởng vô thần thù hận Thần Phật. Hai thứ này, với tư cách lý luận bảng hiệu của Đảng Cộng sản, hoàn toàn không dung hợp với văn hóa truyền thống Trung Quốc.
Trung Quốc có lịch sử văn minh năm nghìn năm: “thiên nhân hợp nhất” của Đạo gia, lòng từ bi thương xót của Phật gia, đạo trung dung của Nho gia đã trải nền văn hóa truyền thống kính Trời thờ Thần của dân tộc Hoa Hạ. Đảng Cộng sản là bóng ma từ phương Tây đến. Nhưng với dân chúng Trung Quốc bị tẩy não, dường như bộ triết học đấu tranh và thuyết vô thần mà chủ nghĩa Mác – Lênin bày ra từ lâu đã là lẽ đương nhiên trời định, là bộ phận không thể chia cắt của văn hóa Trung Quốc rồi. Thuyết vô thần được tuyên truyền như khoa học, gọi là thuyết vô thần khoa học, khiến dân chúng lầm tưởng nhân tố Đảng Cộng sản hay văn hóa đảng vẫn là tinh hoa của văn hóa Trung Quốc.
Cho nên, dân chúng Trung Quốc không tin chủ nghĩa cộng sản nữa, không có nghĩa là nhân tố Đảng Cộng sản trong xương tủy không còn tồn tại. Người ta nói vấn đề Trung Quốc phức tạp; nguyên nhân thực sự phức tạp chính là vì có thêm lớp da nhân tố Đảng Cộng sản này.
Đáng tiếc là: nhiều người phương Tây khi giao thiệp với Trung Quốc từ lâu đã bất tri bất giác quên mất chủ nghĩa cộng sản, cùng lắm cảm thấy Trung Cộng chỉ còn mượn danh nghĩa Đảng Cộng sản, kỳ thực từ lâu đã không phải Đảng Cộng sản nữa. Sự chuyển biến nhận thức này cũng mang đến ảnh hưởng rất lớn cho quan hệ Trung – Mỹ.
Có học giả phương Tây nghiên cứu vấn đề Trung Quốc đã nhảy khỏi thủ pháp quen dùng là đem lý thuyết phương Tây áp thẳng vào Trung Quốc, mà từ góc độ lịch sử văn hóa Trung Quốc và phương Đông để sắp xếp vấn đề Trung Quốc, quả là hiếm có, như cuốn “Khi Trung Quốc thống trị thế giới” gây chấn động một thời của người Anh Martin Jacques. Nhưng một sai lầm cơ bản các tác giả này thường phạm chính là coi nhân tố Đảng Cộng sản là đặc điểm văn hóa phương Đông truyền thống của Trung Quốc, từ đó hợp lý hóa nhân tố Đảng Cộng sản, đem những nhân tố Đảng Cộng sản như triết học đấu tranh và quốc giáo vô thần nạp vào cái “đặc sắc Trung Quốc” mà trong bản ý của họ là phiếm chỉ đặc điểm văn hóa phương Đông Trung Quốc.
Điểm này vừa khéo trúng tròng của Trung Cộng, bởi Trung Cộng cũng đem rất nhiều thứ bắt nguồn từ nhân tố Đảng Cộng sản trộn tuốt vào “đặc sắc Trung Quốc” (thực là “đặc sắc Trung Cộng”), lấy tính đặc thù của quốc tình Trung Quốc để che đậy những thứ nảy nòi từ món hàng ngoại nhập Đảng Cộng sản, vốn chẳng dính dáng gì đến văn hóa truyền thống Trung Quốc. Rõ ràng, “Đảng Cộng sản là đặc sắc Trung Quốc dựa trên truyền thống lịch sử và văn hóa” là một mệnh đề giả rành rành, hệt như coi một loài ký sinh trùng là tổ chức hữu cơ vốn có của cơ thể, như thế thì làm sao kê được phương thuốc trúng đích?
Vì Trung Cộng nhấn mạnh “GDP” của nó, nói muốn làm kinh tế thị trường, nên khi thảo luận vấn đề Trung Quốc, tiêu điểm thường tập trung vào “phát triển tốc độ cao” mà bỏ qua nhân tố Đảng Cộng sản, hoặc nói cách khác là gián tiếp khẳng định nhân tố Đảng Cộng sản trong chế độ chuyên chế. Nếu chỉ nhắm vào kinh tế để phân tích, thì bất tri bất giác sẽ rơi vào lối mòn nhìn không rõ thực chất vấn đề Trung Quốc.
Người xưa nói: trời cao hoàng đế xa. Nhưng với Trung Cộng thì trời xa bao nhiêu, chi bộ đảng xây xa bấy nhiêu. Trong lịch sử trong và ngoài nước, một chế độ chuyên chế nắm chặt dân chúng từ thân thể đến tư tưởng như Đảng Cộng sản thì không gì sánh bằng. Bề ngoài mà nhìn, Đảng Cộng sản do con người hợp thành; nhưng mấy chục năm tuyên truyền tẩy não liên tục và vận động chính trị không ngừng của Trung Cộng từ lâu đã hình thành một trường vật chất do triết học đấu tranh và tư tưởng vô thần tạo nên, bao trùm lấy mỗi cá thể, hòa tan mỗi cá thể vào cái trường ấy. Nếu không chủ động thoát khỏi nhân tố Đảng Cộng sản, thì anh có chửi Đảng Cộng sản cũng là dùng hệ ngôn ngữ của Đảng Cộng sản mà chửi nó. Nói cách khác: cho dù cùng làm chuyên chế, nếu không có nhân tố Đảng Cộng sản, nền chuyên chế của Trung Quốc hôm nay tuyệt đối không tà ác đến thế. Cho nên, thảo luận chuyên chế và dân chủ, không thể không thảo luận trước làm sao bỏ đi nhân tố Đảng Cộng sản.
Dưới đây là toàn bộ đoạn văn bản đã được biên tập lại: loại bỏ hoàn toàn các dấu gạch ngang vô nghĩa, thay thế bằng dấu phẩy và tinh chỉnh câu cú cho đúng chuẩn ngữ pháp, mượt mà theo văn phong tiếng Việt.
Phần trước chúng ta nói đến vấn đề Tây Tạng, kỳ thực Tây Tạng căn bản không phải vấn đề, căn nguyên thực sự vẫn nằm ở nhân tố Đảng Cộng sản. Từ Văn Thành công chúa hòa thân thời Đường, đến việc lập Trú Tạng đại thần thời Thanh, rồi chính phủ Quốc dân phái viên vào Tạng dự đại lễ rút thăm bình vàng, tổng thể mà nói, Tây Tạng dưới quyền hưởng tự do tôn giáo vẫn luôn bình yên vô sự với chính quyền trung ương. Chỉ sau khi Đảng Cộng sản vào Tạng, Tây Tạng mới trở thành một vấn đề. Vì sao? Chính là nhân tố Đảng Cộng sản tác quái.
Nhân tố Đảng Cộng sản, về hệ tư tưởng biểu hiện thành triết học đấu tranh bạo lực và tư tưởng vô thần, còn về chính sách, một biểu hiện tập trung chính là “sự lãnh đạm với sinh mạng”. Nhìn lại rất nhiều vấn đề khác gây tranh cãi lớn trên trường quốc tế, nhân tố Đảng Cộng sản đều đóng vai trò quan trọng. Đối với Pháp Luân Công, bao gồm việc mổ cướp nội tạng sống, chính là Giang Trạch Dân lại một lần nữa giương cây gậy vô thần luận và thao túng cỗ máy bạo lực của Trung Cộng mà tiến hành thêm một cuộc bức hại diệt tuyệt nhân tính đối với dân chúng chủ lưu Trung Quốc.
Trung Cộng động một cái là uy hiếp vũ lực với Đài Loan, thậm chí rêu rao cùng lắm thì “đánh nát Đài Loan rồi xây lại”, cho thấy ý thức cách mạng bạo lực đằng sau vẫn âm hồn không tan. Một khi Trung – Mỹ xung đột, phản ứng của tướng lĩnh Trung Cộng là dùng đòn hạt nhân trước: “Chúng tôi đã chuẩn bị hy sinh toàn bộ các thành phố phía đông Tây An. Đương nhiên, người Mỹ sẽ phải chuẩn bị hy sinh hàng trăm thành phố.” Lời vừa ra đã nhận được sự tung hô cuồng nhiệt của cư dân mạng Trung Quốc Đại lục. Cái “gan lược” như thế, cái “trí tuệ” như thế là điều người Trung Quốc truyền thống không có, chỉ có nhân tố Đảng Cộng sản mới có thể coi sinh mạng như trò đùa đến vậy.
Bạo lực của Trung Cộng với đồng bào của chính nó là tàn nhẫn nhất: từ dân tộc thiểu số đến dân chúng chủ lưu xã hội đều là đối tượng trấn áp sắt máu và chà đạp của Trung Cộng. Trung Cộng trên trường quốc tế giả vờ hòa bình, đó là vì thực lực của nó chưa đủ. Cho nên nó hăng hái xúi giục các tiểu quốc lưu manh đi quậy phá, đây chính là một biểu hiện khác của cuộc đấu tranh bạo lực của Trung Cộng trên trường quốc tế mà thôi.
Quan hệ Trung – Mỹ, với tư cách quan hệ giữa quốc gia dân chủ lớn nhất và quốc gia chuyên chế lớn nhất thế giới, có tầm quan trọng và tính thách thức là hiển nhiên. Nhận thức được “nhân tố Đảng Cộng sản”, đối với quan hệ Trung – Mỹ, ít nhất có thể nhận ra mấu chốt của rất nhiều vấn đề. Trung Quốc muốn trở thành một thành viên có trách nhiệm của đại gia đình thế giới, trước hết phải bỏ đi sự giam cầm của nhân tố Đảng Cộng sản đối với tự do tư tưởng và tín ngưỡng của con người.
Nhân dân Trung Quốc cũng đang thức tỉnh, tự mình cũng đang nỗ lực gột bỏ nhân tố Đảng Cộng sản để trở về văn hóa truyền thống Trung Quốc chân chính. Khi Mỹ qua lại với Trung Quốc, giao thiệp với Trung Cộng, đặc biệt khi tiếp xúc với nhân dân Trung Quốc, làm sao giúp nhân dân Trung Quốc xua đuổi Mác – Lênin, làm sao ủng hộ nỗ lực của nhân dân Trung Quốc xua đuổi bóng ma Mác – Lênin để giành tự do, điều đó mang ý nghĩa đặc biệt quan trọng.
Phần thứ tám: “Chính sách tiếp xúc” đã định, nhìn được mất của Trung – Mỹ
Quan hệ Trung – Mỹ trồi sụt, va vấp; nhưng song hành cùng hơn 30 năm cải cách mở cửa của Trung Cộng, “chủ điệu” của chính sách ngoại giao Mỹ đối với Trung Quốc là “chính sách tiếp xúc”. Điểm xuất phát của “chính sách tiếp xúc” là thông qua đưa Trung Quốc vào cộng đồng quốc tế, khiến Trung Quốc tuân thủ trật tự quốc tế, cùng phương Tây chia sẻ nghĩa vụ xử lý các vấn đề khu vực và toàn cầu, trở thành một người chơi có trách nhiệm. Mỹ cho rằng kết quả như thế phù hợp lợi ích Mỹ, cũng phù hợp lợi ích Trung Quốc, tạo cục diện đôi bên cùng thắng.
Vết xe đổ của “Quốc – Cộng hợp tác”
Việc Mỹ giao thiệp với Trung Cộng khiến người ta nhớ đến hai lần hợp tác giữa Đảng Cộng sản và Quốc Dân Đảng trong lịch sử. Lần hợp tác Quốc – Cộng thứ nhất, từ tháng 1 năm 1924 đến tháng 7 năm 1927, kéo dài ba năm rưỡi. Trước hợp tác, Đảng Cộng sản chẳng qua là một đảng nhỏ vài trăm người. Sau hợp tác, hàng loạt đảng viên cộng sản gia nhập Quốc Dân Đảng, bí mật phát triển đảng viên trong Quốc Dân Đảng, nên chỉ ba năm sau đã có gần sáu vạn người, thậm chí bắt đầu nắm một phần lực lượng vũ trang.
Về sau, vì Trung Cộng lãnh đạo phong trào nông dân khiến người nhà của nhiều sĩ quan Quốc Dân Đảng bị xung kích, thậm chí bị trấn áp, nên tâm lý phản cộng dâng cao. Đồng thời, các đảng viên cộng sản được Đảng Cộng sản cài cắm và dung nạp trong Quốc Dân Đảng đều có chứng cứ mưu phản. Ngày 12 tháng 4 năm 1927, Tưởng Giới Thạch chính thức đoạn tuyệt với Đảng Cộng sản.
Ngày 12 tháng 12 năm 1936, “Sự biến Tây An” bùng nổ: các tướng lĩnh tiền tuyến “tiễu cộng” Thiểm Bắc của Quốc Dân Đảng Trung Quốc là Trương Học Lương, Dương Hổ Thành bắt cóc Tưởng Giới Thạch; Tưởng Giới Thạch bị ép bắt đầu lần hợp tác Quốc – Cộng thứ hai. Trung ương Hồng quân của Trung Cộng được cải biên thành Quân đoàn 8 Quốc dân Cách mạng quân (gọi tắt Bát Lộ quân); du kích Hồng quân tại mười ba khu vực phía nam được cải biên thành Tân biên Quân đoàn 4 Quốc dân Cách mạng quân (gọi tắt Tân Tứ quân). Những quân đội này của Trung Cộng tổng cộng chỉ năm sáu vạn người. Đến khi hợp tác tan vỡ năm 1947, quân đội Trung Cộng đã phát triển lên hơn một triệu hai trăm nghìn, dân binh phát triển lên hai triệu sáu trăm nghìn, diện tích căn cứ địa gần một triệu km², dân số gần một trăm triệu. Hậu quả của Quốc – Cộng hợp tác khiến Tưởng Giới Thạch mất Đại lục, đành lui về giữ Đài Loan.
Sự thẩm thấu và đánh vào lòng người của Đảng Cộng sản, lợi dụng đối phương để phát triển lớn mạnh chính mình, bản tính lưu manh không giảng nguyên tắc, khiến Tưởng Giới Thạch đến chết cũng không dám qua lại với Đảng Cộng sản nữa.
Cái gọi là “chính sách tiếp xúc” trong quan hệ Trung – Mỹ khá giống Quốc – Cộng hợp tác năm xưa. Đảng Cộng sản khi ở thế yếu rất thích “tiếp xúc” với đối phương, một khi tiếp xúc được liền lợi dụng đối phương để làm mình lớn mạnh, cuối cùng khiến đối phương bị nó phỉnh gạt. “Dùng dinh dưỡng của chủ nghĩa tư bản để vỗ béo cơ thể chủ nghĩa xã hội”, đó chính là việc Trung Cộng hôm nay đang dốc toàn lực thực hiện.
Nhìn từ kết cục của Quốc – Cộng hợp tác năm xưa, ngoài bản tính lưu manh của chính Đảng Cộng sản, sự hủ bại bất tài của Quốc Dân Đảng thời kỳ cuối cũng là một nguyên nhân trọng đại. Đó vừa khéo chính là bức chân dung của nước Mỹ hiện tại. Nếu vứt gốc lập quốc ra sau gáy, bị lợi ích thương mại hoặc lợi ích chính trị ngắn hạn thúc đẩy mà hớn hở một mực “tiếp xúc” không nguyên tắc với Trung Cộng, rồi tưởng rằng sự thỏa hiệp của mình sẽ đổi được sự hoàn lương của Trung Cộng, thì khó tránh khỏi là mơ tưởng một chiều, rất dễ đi vào vết xe đổ lịch sử và bị Trung Cộng phỉnh gạt.
Đương nhiên, với tư cách siêu cường, Mỹ tuyệt đối không phải là Quốc Dân Đảng năm xưa có thể so sánh. Tuy nhiên, nhìn từ thực tiễn “chính sách tiếp xúc” của quan hệ Trung – Mỹ những năm qua, Trung Cộng vẫn đang diễn lại trò cũ.
Vì sao chính sách đối Hoa của Mỹ “rối tung một mớ”
Trong giao thiệp giữa hai nước lớn Trung – Mỹ, rất dễ phát hiện một trạng thái tâm lý không đối đẳng. Chính sách Trung Quốc của Mỹ bị hình dung là “rối tung một mớ”, còn Trung Cộng thì tỏ ra thuận tay quen việc, thậm chí dư dả xoay xở. Cớ sao lại như thế, điều này xuất phát từ một số phương diện nguyên nhân.
Thứ nhất, ngoại giao Mỹ giảng “chiến lược toàn cầu”, trải chiếu rộng, nhiều việc làm phân tâm, nên khi đối phó Trung Cộng khó tránh khỏi lực bất tòng tâm. Trong khi đó, mục tiêu ngoại giao của Trung Cộng rất rõ ràng: ngoại giao Trung Cộng về cơ bản chính là “chiến lược Mỹ”, coi Mỹ là kẻ thù lớn nhất để bố cục. Các mảng ngoại giao khác đều xoay quanh việc xử lý quan hệ với Mỹ mà chuyển động, nhờ đó có thể chuyên tâm chí trí đối phó với Mỹ.
Thứ hai, Mỹ là quốc gia dân chủ, có luân phiên chính đảng; sách lược ngoại giao cũng sẽ xuất hiện dao động; chính sách đối Hoa cũng sẽ lắc lư giữa “kiềm chế và tiếp xúc”, chính sách không có tính liên tục (đương nhiên, “tiếp xúc” luôn là chủ lưu). Ngược lại, Trung Cộng là độc tài chuyên chế: Mỹ vĩnh viễn là kẻ thù lớn nhất, chính sách đối Mỹ có tính liên tục.
Thứ ba, Mỹ với tư cách siêu cường là người bảo vệ cục diện thế giới hiện hành, gánh vác đủ loại trách nhiệm. Còn Trung Cộng hoàn toàn có thể mặc kệ bộ này, xuất hiện với bộ mặt kẻ yếu, có thể vô trách nhiệm với công việc toàn cầu, chuyên trong cục diện quan hệ quốc tế rối ren mà chơi trò lưu manh kéo Đông đánh Tây, khuấy cho Mỹ không được yên là được.
Thứ tư, Trung Cộng lợi dụng chế độ dân chủ và tự do truyền thông của Mỹ để ra sức thẩm thấu truyền thông tại Mỹ, nâng đỡ thế lực thân cộng và phát triển đội ngũ vận động hành lang, làm cho sân sau nước Mỹ bốc lửa. Lợi dụng tự do để phản tự do, đây là bản lĩnh gia truyền của Trung Cộng.
Trung Quốc là Ủy viên thường trực Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, Mỹ trong nhiều công việc quốc tế đành phải có việc cầu đến Trung Quốc. Quả là yêu cũng chẳng được, ghét cũng chẳng xong, chẳng biết nên mềm hay nên cứng. Cục diện như thế thì chính sách đối Hoa làm sao mà không “rối tung một mớ”.
Mục tiêu duy nhất của ngoại giao Trung Cộng — nước Mỹ
Chính sách ngoại giao của Trung Cộng đều xoay quanh Mỹ mà chuyển; ngoại giao với các nước khác chẳng qua là phối hợp cho chính sách này. Trung Cộng chỉ nhắm chặt Mỹ, điều này do hệ tư tưởng quyết định.
Dưới đây là đoạn văn bản đã được biên tập lại: loại bỏ các dấu gạch ngang vô nghĩa, thay bằng dấu phẩy và tinh chỉnh câu cú cho đúng chuẩn ngữ pháp, trôi chảy theo văn phong tiếng Việt:
Do duyên cớ hệ tư tưởng, Trung – Mỹ thuộc hai trận doanh. Trung Cộng luôn coi Mỹ là kẻ thù tiềm tàng lớn nhất. Ngay những năm tháng trở mặt thành thù với Liên Xô, Trung Cộng hô “phản đế phản xét lại” thì phản đế vẫn được đặt lên hàng đầu. Đến sau này, khi Trung – Mỹ liên hợp đối phó Liên Xô, trong lòng Trung Cộng vẫn luôn khắc ghi rằng phương Tây “lòng muốn diệt ta không chết”, Mỹ không thể trở thành người bạn thực sự.
Như đã nói ở trên, Trung Cộng những năm nay bắt đầu làm chủ nghĩa tư bản, người ta không còn tin cái xứ không tưởng cộng sản chủ nghĩa kia sẽ sớm đến, nhưng thế giới quan của nó vẫn là bộ hệ tư tưởng cộng sản chủ nghĩa ấy. Triết học đấu tranh và thuyết vô thần truyền từ chủ nghĩa Mác – Lênin từ lâu đã thành văn hóa của xã hội Đại lục dưới ách thống trị của Trung Cộng. Trung Cộng, với tư cách một tập đoàn lợi ích, bảo vệ chuyên chính một đảng là mục tiêu tối hậu của mọi cuộc cải cách mở cửa của nó. Quan niệm giá trị dân chủ tự do phương Tây mà Mỹ đại diện, đối với Trung Cộng, chính là thiên địch. Cho nên, bất kể Mỹ chìa ra cành ô-liu kiểu gì, “chiến lược phản Mỹ” của Trung Cộng sẽ là chủ đề bất biến.
Nói toạc ra, trong mắt Trung Cộng, Trung – Mỹ tất có một trận chiến, đây chính là điểm gốc của ngoại giao Trung Cộng. Với Mỹ mà nói, rời xa hệ tư tưởng mà bàn quan hệ Trung – Mỹ, hoặc chỉ nhắm vào thâm hụt thương mại, tỷ giá tiền tệ, sở hữu trí tuệ, v.v., thì rốt cuộc cũng chỉ là kế thiển cận nhặt hạt vừng mà bỏ quả dưa.
Bốn lạng bẩy nghìn cân
Tổng thể mà nói, trong thực tiễn “chính sách tiếp xúc” Trung – Mỹ những năm nay, Trung Cộng dựa vào hai thủ đoạn mà đạt hiệu quả “bốn lạng bẩy nghìn cân”. Một là cạm bẫy kinh tế: dùng lợi ích kinh tế trói chặt nhà tư bản phương Tây; nhà tư bản thành người phát ngôn của Trung Cộng trong xã hội phương Tây, từ đó thao túng chính phủ phương Tây và chính sách đối Hoa. Hai là trên ngoại giao chơi “trò chơi quân cờ” (pawn game): lợi dụng những tiểu quốc như Bắc Triều Tiên, Iran, v.v. không ngừng gây chuyện khiêu khích, làm rối Mỹ, từ đó kiềm chế Mỹ.
Cạm bẫy kinh tế
Chúng ta đã nói ở trên, Trung Cộng quản lý quốc gia như một ông chủ quản lý công ty của mình, đó chính là cái gọi là “Công ty Trung Quốc”. “Công ty xuyên quốc gia” lớn cỡ nào trên thế giới cũng không thể địch nổi gã khổng lồ “Công ty Trung Quốc”, bởi “Công ty Trung Quốc” chẳng những có thể bất chấp mọi giá tài nguyên, ép giá thành lao động xuống mức tối đa, mà còn có thể hy sinh đạo đức không chịu bất kỳ ràng buộc nào.
Năm 2010, Apple bán một chiếc iPhone thì độc chiếm 58,5% lợi nhuận, còn lao công Trung Quốc hoàn thành việc sản xuất iPhone chỉ chiếm 1,8%.【72】Bề ngoài mà nhìn: nhà tư bản Mỹ phát tài to, còn công nhân Trung Quốc bị bóc lột. “Chính sách tiếp xúc” chẳng phải rất có lợi cho Mỹ sao?
Muốn trả lời câu hỏi này, tùy anh đứng ở lập trường nào. “Financial Times” dẫn lời một nhà ngoại giao kỳ cựu chuyên nghiên cứu chính trị tinh anh Trung Quốc: “Anh ở Trung Quốc càng lâu, anh càng nhận ra: tất cả đều do vài trăm gia tộc quyền thế khống chế. Anh còn nhận ra: các công ty nước ngoài lớn nhất đều đang tìm cách thuê con cái của quan chức Trung Quốc để bắt quan hệ làm ăn.”【73】Ai đang hưởng lợi từ kinh tế thương mại Trung Quốc, rõ hơn ban ngày.
Có thể đơn giản theo lợi ích mà chia thành phần: lợi ích của tập đoàn thương nhân Mỹ, lợi ích của đại chúng Mỹ, lợi ích của tập đoàn quyền quý Trung Cộng, lợi ích của dân thường Trung Quốc. Nhà tư bản nhờ lao công rẻ mạt kiếm tiền to; Trung Cộng qua thu hút vốn ngoại, trong lúc kiếm “tính chính danh cầm quyền” cũng tích lũy tài phú khổng lồ cho tập đoàn lợi ích; nhân dân Mỹ thì trong cuộc tiếp xúc thân mật Trung – Mỹ này mất cơ hội việc làm; dân thường Trung Quốc thì bị cái gọi là “mô hình Trung Quốc” với “ưu thế nhân quyền thấp” nô dịch. Xét về Trung – Mỹ, có thể nói: một số nhà tư bản Mỹ và quyền quý đỏ Trung Cộng là kẻ thắng lớn, còn nhân dân hai nước lại thành kẻ thua trong cuộc tiếp xúc.
Tổng thống Obama sau khi nhậm chức, để tăng việc làm, ra sức thúc đẩy năng lượng xanh, đồng thời đại hưng công trình xây dựng. Tiền lớn đổ xuống, chạy đi đâu? Chạy sang Trung Quốc. Hiệu quả việc làm làm sao lý tưởng nổi? Tấm pin mặt trời Trung Quốc rẻ thế, việc gì phải tự làm? Sang Trung Quốc nhập chẳng hời hơn sao? Theo truyền thống, chính phủ bỏ tiền làm công trình công cộng, kích thích chuỗi sản nghiệp, là biện pháp hữu hiệu nâng tỷ lệ việc làm; nhưng bây giờ vì sao không linh nữa? Bởi vật liệu xây dựng làm đường, thậm chí thiết bị cơ khí, đều nhập thẳng từ Trung Quốc cho xong, còn đâu chuỗi sản nghiệp để mà kích thích?
“Công ty Trung Quốc” của Trung Cộng dùng “ưu thế nhân quyền thấp” mở một “công xưởng thế giới”; người Mỹ đối mặt cục diện này, gần như bó tay hết cách.
Trò chơi quân cờ
Bắc Triều Tiên, Miến Điện, Sudan cùng Iran, bao gồm cả Iraq, Libya trước kia, những tiểu quốc này xung đột với Mỹ, khiến Mỹ đau đầu. Cựu Tổng thống Mỹ Bush từng dùng “trục ma quỷ” để chỉ những “chính quyền tài trợ chủ nghĩa khủng bố”. Các quốc gia “trục ma quỷ” nước nào cũng là bạn tốt của Trung Cộng. Trung Cộng tích cực viện trợ quân phiệt và chính quyền địa phương, để họ không ngừng quần cho Mỹ tơi tả, từ đó đạt mục đích kiềm chế Mỹ. Mặt khác, khi Mỹ cần, Trung Cộng lại ra mặt đóng vai người tốt. “Đàm phán sáu bên” về bán đảo Triều Tiên, về căn bản chính là hai thầy trò Trung Cộng và Bắc Triều Tiên diễn song hoàng (tung hứng), người Mỹ còn phải ngồi hầu nghe tiếp.
Kiểu “trò chơi quân cờ” này là ngón nghề ruột của Trung Cộng, chơi như cá gặp nước. Trung Cộng chỉ cần dùng lợi ích kinh tế mà kéo, dùng “trò chơi quân cờ” mà khuấy, đã đủ làm nước Mỹ mệt nhoài.
Trung Cộng chơi “con bài Mỹ” với ai
Dưới đây là toàn bộ đoạn văn bản đã được biên tập lại: loại bỏ hoàn toàn các dấu gạch ngang vô nghĩa, thay thế bằng dấu phẩy và tinh chỉnh câu cú cho đúng chuẩn ngữ pháp, trôi chảy theo văn phong tiếng Việt.
Quan hệ Trung – Mỹ, với Mỹ, là phục vụ chiến lược toàn cầu của Mỹ, không có gánh nặng về tính hợp pháp hay không của chế độ chính trị trong nước. Với Trung Cộng, quan hệ Trung – Mỹ hoàn toàn phục vụ việc duy trì “tính chính danh cầm quyền”, vốn là sợi dây sinh mệnh của đảng, chứ chẳng có nghĩa vụ quốc tế gì phải gánh vác. Quan hệ Trung – Mỹ ngay từ định vị đã là đồng sàng dị mộng.
Cho nên, Trung Cộng đem “con bài Mỹ” ra chơi với chính quốc dân của nó. Việc Mỹ chịu qua lại với Trung Cộng, bản thân chuyện này đã là bắc thang cho Trung Cộng, khiến Trung Cộng liền lấy đó làm căn cứ rằng nền chuyên chế cộng sản được cộng đồng quốc tế thừa nhận và tiếp nạp. Nếu chính khách, học giả, thương nhân Mỹ nói vài câu khen ngợi thân thiện với Trung Quốc, Trung Cộng càng coi là đồ tô son trát phấn, nhiệt tình truyền qua truyền thông một mình một tiếng đến dân chúng Trung Quốc. Quá hơn nữa, Trung Cộng còn đặc biệt giỏi dịch có chọn lọc những ngôn luận của đám người Tây này, lời phê bình nhất loạt bỏ đi để cho dân thường Trung Quốc một ảo giác “vạn bang lai triều” (muôn nước đến chầu), chống lưng cho nền độc tài Trung Cộng. Bài diễn thuyết của cựu Tổng thống Bush tại Đại học Thanh Hoa được Trung Cộng rêu rao đưa tin “ghi hình trọn vẹn”, kỳ thực cũng cắt xén từng đoạn lớn. Diễn văn nhậm chức của Obama cũng bị Trung Cộng lấy chỗ này bỏ chỗ kia, giấu trời qua biển.
Chỉ dựa vào lợi dụng sự “nâng đỡ” của Mỹ để dát vàng cho mình thì còn xa mới đủ, Trung Cộng còn giỏi lợi dụng từ mặt phản diện sự “đàn áp” của Mỹ. Một khi Mỹ cứng rắn một chút với Trung Cộng trong việc nào đó, ví như vấn đề nhân quyền, vấn đề Đài Loan, hoặc tập trận ở châu Á, Trung Cộng liền kích động chủ nghĩa dân tộc cực đoan để khơi dậy tâm lý phản Mỹ của dân chúng. Đương nhiên, Trung Cộng rất biết nắm lửa, sẽ không để dân chúng kích động đến mức phải xuống đường biểu tình kháng nghị, bởi nó sợ lửa cháy lan sang chính mình.
Chỉ lợi dụng “nâng đỡ” và “đàn áp” còn chưa chứng minh nổi độ điêu luyện của Trung Cộng khi chơi “con bài Mỹ”. Khi Mỹ tham chiến trên trường quốc tế mới là lúc Trung Cộng đóng vai cái gọi là “hóa thân của chính nghĩa” trước quốc dân. Trong chiến tranh Kosovo, Trung Cộng ra sức chống lưng Milošević. Trong chiến tranh Iraq, Trung Cộng ra sức chống lưng Saddam. Trung Cộng còn cần mẫn chuyên chọn những bức ảnh dân thường thiệt mạng trong chiến tranh, rùm beng tô vẽ hành vi dã man của chủ nghĩa bá quyền Mỹ. Vụ ngược đãi tù nhân của quân Mỹ, vụ làm nhục thi thể, v.v., càng trở thành những đại án để Trung Cộng cao giọng tuyên truyền tâm lý phản Mỹ, lên án tính giả dối của dân chủ Mỹ, khiến trên mạng dấy lên từng cơn bão chửi rủa người Mỹ. Trung Cộng đối với việc chính quyền mình ngược đãi dân chúng mình thế nào thì giấu giấu giếm giếm, nhưng với vài bê bối của Mỹ trong đối xử với người nước ngoài thì như vớ được của quý.
Kẻ thắng và kẻ thua
Hậu quả tiêu cực do “chính sách tiếp xúc” gây ra là rõ rành rành. Nhà tư bản tham, Trung Cộng liền cho anh tham cho đã. Cái gì cũng nhượng được, miễn về kinh tế trói được anh thì anh liền thành một phần tử cống hiến cho “tính chính danh cầm quyền của Trung Cộng”. Mỹ đối mặt sự rỗng ruột của ngành chế tạo, tỷ lệ thất nghiệp cao thành vấn đề lớn nhất của xã hội. Sự phân hóa giàu nghèo giữa tập đoàn quyền quý và dân thường Đại lục, sự bất công xã hội, đang gây ra những cuộc kháng tranh quần thể lớp lớp nối nhau, khiến xã hội ngày càng động đãng bất an. Trong giao thiệp Trung – Mỹ, kẻ hưởng lợi là tập đoàn thương nhân Mỹ và tập đoàn quyền quý Trung Cộng, còn đại chúng Mỹ và dân thường Trung Quốc lại là kẻ thua.
Giữa Trung – Mỹ, đáng chú ý nhất vẫn là quan hệ kinh tế thương mại. Tập đoàn lợi ích lớn nhất thúc đẩy “chính sách tiếp xúc” chính là giới công thương Mỹ. Chúng tôi tin những nhà tư bản năm xưa hăng hái mở cửa thị trường Trung Quốc đều ôm một nguyện vọng lương thiện: ngoài kiếm tiền to, còn có thể qua phát triển kinh tế mà kéo theo cải cách chính trị và tự do dân chủ hóa của Trung Quốc. Mười năm, hai mươi năm trôi qua, đối mặt cục diện hôm nay, khi Trung Cộng lợi dụng quy mô kinh tế được phương Tây nuôi lớn để chống cải cách chính trị và bảo vệ chuyên chế, ước chừng các nhà tư bản này nhớ lại nhiệt huyết năm xưa vận động chính phủ cho Trung Cộng thì khó tránh khỏi dở khóc dở cười.
“Nhân quyền” cớ sao thành “thế lực phản Hoa”
Trung Cộng có hai kẻ thù lớn: bên trong là nhân dân Trung Quốc, bên ngoài chính là nước Mỹ. Mỹ chỉ có liên hợp với nhân dân Trung Quốc thì khi giao thiệp với Trung Cộng mới đứng vào thế bất bại. Muốn tiếp xúc với nhân dân Trung Quốc, không thể không bắt đầu từ việc quan tâm đến những quyền lợi của nhân dân Trung Quốc bị Trung Cộng tước đoạt, vốn cũng chính là cái phương Tây gọi là “nhân quyền”.
Nhân quyền, còn nhắc gì đến nhân quyền nữa? Có lẽ chính người Mỹ cũng thấy từ “nhân quyền” đã quá cũ kỹ, lỗi điệu. Phải rồi, trên lịch trình của các chính khách, việc lớn nối tiếp nhau, ai còn coi nhân quyền là chuyện quan trọng đến thế nữa? Thậm chí có kẻ còn cho rằng “nhân quyền” đã thành hòn đá cản đường cho việc tiếp xúc với Trung Cộng.
Có điều, trong mắt người Mỹ, thế nào đi nữa thì “nhân quyền” vẫn là giá trị phổ quát. Ngược lại, Trung Cộng đã yêu ma hóa “nhân quyền” thành một “từ mang nghĩa xấu”, thành danh từ thay thế cho “thế lực phản Hoa”. Một khi bị gán nội hàm “thế lực phản Hoa”, thì dưới “chính sách tiếp xúc”, địa vị của đề tài “nhân quyền” giữa Trung – Mỹ có thể tưởng tượng được.
Nói ra thật oan uổng: những chính khách Mỹ thực sự quan tâm đến quyền lợi của nhân dân Trung Quốc vừa khéo đều là những người chẳng có quan hệ kinh tế gì với Trung Cộng, không làm ăn ở Trung Quốc. Những người này hoàn toàn xuất phát từ bản tính lương thiện của con người mà hô hào vì lợi ích của nhân dân Trung Quốc, là người bạn chân chính của nhân dân Trung Quốc. Thế nhưng họ lại thành kẻ thù của Trung Cộng, bị Trung Cộng bôi nhọ thành “thế lực phản Hoa”. Còn những kẻ một mực nịnh bợ Trung Cộng, hoặc phớt lờ sự bức hại nhân quyền của Trung Cộng, thường đều là những kẻ có làm ăn qua lại với Trung Cộng, “bóc lột” lao công rẻ mạt Trung Quốc, họ là “bạn của Trung Cộng” rành rành, lại được Trung Cộng tô vẽ thành “bạn của nhân dân Trung Quốc”.
Đàm nhân quyền là cơ hội giúp nhân dân Trung Quốc phát ra tiếng nói, tiếp xúc với nhân dân Trung Quốc vốn là một quả cân của Mỹ. Bất hạnh thay, Trung Cộng lại nắm quyền chủ động của vấn đề “nhân quyền”. Mỹ đàm vấn đề Tây Tạng, vấn đề Tân Cương và vấn đề Đài Loan, Trung Cộng liền tương kế tựu kế, lợi dụng nguyên nhân lịch sử để lại, nhân tố dân tộc cùng cái gọi là thống nhất quốc gia mà kích động tâm lý dân chúng Trung Quốc, biến vấn đề “nhân quyền” thành vấn đề “thế lực phản Hoa”.
Ở mức độ nào đó, Mỹ lấy những vấn đề này ra nói thì Trung Cộng trong bụng cười thầm, thậm chí còn thích Mỹ đóng khung vấn đề “nhân quyền” trong vấn đề dân tộc để nói. Sau khi Giang Trạch Dân bức hại Pháp Luân Công, vì sao kiên quyết không cho chính phủ Mỹ nhắc đến vấn đề nhân quyền Pháp Luân Công trong các dịp chính thức, hễ nhắc là tập thể rời phòng họp? Bởi quần chúng Pháp Luân Công là dân chúng chủ lưu của xã hội Trung Quốc lấy dân tộc Hán làm chính. Trung Cộng không cho nói là vì không tìm nổi những tội danh dựng chuyện như dân tộc hay chia rẽ để kích động thù hận. Trung Cộng không cho nói, Mỹ càng nên nói lớn, nói nhiều, mới nắm được quyền phát ngôn về “nhân quyền”.
Phần thứ chín: Sự lầm lỡ của nước Mỹ
Hai loại lợi ích
Mỗi quốc gia đều đối mặt hai loại lợi ích: lợi ích hiện thực và lợi ích căn bản.
Đối chiếu lý niệm lập quốc của các nguyên huân khai quốc nước Mỹ, nhìn nước Mỹ hôm nay: đã không còn nhìn ra “lý tưởng quốc gia”, “lợi ích căn bản” gì nữa; cái nhìn thấy được là những người phát ngôn của các thế lực tập đoàn có thể tả hữu bầu cử. Sau mỗi câu nói, mỗi việc làm đều là bóng dáng của thế lực, là món tạp nham của các thế lực. Lẽ nào nước Mỹ trước lợi ích hiện thực đã quên mất lợi ích căn bản rồi sao?
Mục đích căn bản của Trung Cộng là bất chấp thủ đoạn bảo vệ nền chuyên chế một đảng của nó. Trong lựa chọn lợi ích căn bản của nó, nó có thể tạm thời từ bỏ lợi ích hiện thực.
Chính phủ dân chủ chân chính không phải là chính phủ bị kinh tế tả hữu.
Đa số những người quyết định chính phủ và chính sách Mỹ, lý niệm lâu dài ngày càng nhạt, ngược lại cho rằng hình thức độc tài có thể giữ được lâu dài. Kỳ thực đây là sau khi đạo đức không còn vững, lợi ích ngắn hạn nổi lên; quá trình quyết sách của Mỹ bị lợi ích ngắn hạn thúc đẩy.
Nước Mỹ bỏ lỡ hai lần cơ hội
Mỹ khi định vị quan hệ Trung – Mỹ tuy sẽ lắc lư giữa “đối tác chiến lược”, “đối thủ cạnh tranh”, sẽ cân bằng giữa “kiềm chế và tiếp xúc”, nhưng một lô-gích cơ bản của Mỹ là thúc đẩy Trung Quốc hòa nhập cộng đồng quốc tế, dùng luật chơi quốc tế thuần hóa Trung Cộng, biến Trung Cộng thành đồng loại của phương Tây, làm một người chơi có trách nhiệm. Đây là ảo tưởng. Một băng nhóm bức hại chính dân chúng chủ lưu của mình, làm sao có thể trông mong nó thành nước lớn có tinh thần trách nhiệm trong công việc quốc tế?
“Tiếp xúc” tự nó không có gì đúng sai. Đầu thập niên 90 của thế kỷ trước, cùng với sự giải thể của Liên Xô, trận doanh cộng sản chủ nghĩa sụp đổ tan tành. Ngoài mấy đứa em nhỏ, chỉ còn lại Trung Cộng kế thừa cái túi da Đảng Cộng sản này. Bấy giờ, Trung Cộng cũng đang đối mặt sự cô lập chưa từng có sau cuộc trấn áp phong trào sinh viên Thiên An Môn “Lục Tứ”. Nhưng sự cô lập này chỉ kéo dài thời gian rất ngắn, phương Tây đã đi đầu triển khai tiếp xúc với Trung Cộng. Thử nghĩ: nếu phương Tây tạo ra áp lực liên tục chứ không phải chủ động lấy lòng tiếp xúc Trung Cộng, thì nhân dân Trung Quốc liệu có như nhân dân Liên Xô cũ và Đông Âu, tự đưa ra lựa chọn của mình để vứt bỏ Đảng Cộng sản không? Không loại trừ khả năng ấy.
Nhưng lịch sử rốt cuộc đã đi một con đường khác. Xã hội phương Tây chọn “tiếp xúc”. Là một chính sách ngoại giao, điều này cũng không có gì đáng trách. Vậy rốt cuộc chỗ nào có vấn đề? Chính là điểm xuất phát của “tiếp xúc”. Cả đợt sóng “chính sách tiếp xúc” Trung – Mỹ này hoàn toàn do lợi ích, đặc biệt là lợi ích kinh tế thúc đẩy. Trong làn sóng toàn cầu hóa, chính lòng tham của nhà tư bản đã thúc chính phủ đi chiều lòng Trung Cộng. Tuy khoác lên một lớp áo đạo nghĩa mỏng manh, nói là mang dân chủ tự do đến cho nhân dân Trung Quốc, nhưng vì điểm xuất phát là lợi ích kinh tế, nên dưới sự dụ dỗ lợi ích của Trung Cộng, những giá trị như nhân quyền, tự do, dân chủ lại trở nên chẳng đáng một xu. Trong bữa tiệc lợi ích lớn này, điều chấn động lòng người nhất không gì bằng sự sụp đổ của đạo đức.
Cũng chính vì sự thúc đẩy kinh tế kiểu ấy che mờ mắt, nước Mỹ đã nhắm mắt làm ngơ trước cơ hội thực sự của chính mình. Năm 1999 khi Giang Trạch Dân bắt đầu trấn áp Pháp Luân Công, mỗi ngày học viên Pháp Luân Công tụ quanh Bắc Kinh là bảy mươi vạn lượt người; thế cục ấy giữ được hơn ba tháng. Có thể nói, nước Mỹ đã ngồi bỏ lỡ một cơ hội giải thể Trung Cộng.
Một cơ hội khác là: nhân dân Trung Quốc, dưới sự cảm triệu của cuốn “Cửu bình Đảng Cộng sản” (Chín bài bình luận về Đảng Cộng sản), đã bắt đầu một cuộc tự thanh tẩy đạo đức hùng vĩ ngoạn mục: hàng trăm triệu dân chúng chủ động đoạn tuyệt với hệ tư tưởng của Trung Cộng và nhân tố Đảng Cộng sản, hình thành cao trào quần chúng thoái đảng, thoái đoàn, thoái đội (“tam thoái”). Đây là cuộc chuyển hình xã hội khử Đảng Cộng sản hóa tự giác của dân chúng, là bảo đảm căn bản nhất để Trung Quốc tránh động loạn mà chuyển đổi hòa bình. Đây là thêm một cơ hội để nước Mỹ giải thể Trung Cộng, thực sự giành lấy hòa bình thế giới!
Nước Mỹ muốn thoát khỏi cảnh khốn hiện nay, những thao tác trên tầng cụ thể như kinh tế, quân sự sẽ không giải quyết được vấn đề căn bản. Giao thiệp với bóng tối mà từ bỏ ánh sáng thì vĩnh viễn không thấy được mặt trời. Nhặt lại lý tưởng thuở xưa, sự hùng mạnh của đạo đức, mới là sự hùng mạnh chân chính.
Tài liệu tham khảo:
【1】Giang Trạch Dân, “Giang Trạch Dân văn tuyển” tập 3, Bắc Kinh: Nhà xuất bản Nhân Dân, 2006, trang 8
【2】Như trên, tập 3, trang 125
【3】Như trên, tập 2, trang 522
【4】Như trên, tập 3, trang 8
【5】Như trên, tập 3, trang 368
【6】Như trên, tập 3, trang 223
【7】Như trên, tập 2, trang 423
【8】Như trên, tập 2, trang 325
【9】Như trên, tập 3, trang 237
【10】Như trên, tập 3, trang 318
【11】Như trên, tập 2, trang 546
【12】Như trên, tập 3, trang 126
【13】Như trên, tập 3, trang 446–447
【14】Như trên, tập 3, trang 457
【15】Như trên, tập 3, trang 450
【16】Như trên, tập 3, trang 360
【17】Như trên, tập 3, trang 354
【18】”Giang Trạch Dân văn tuyển” tập 2, Bắc Kinh: Nhà xuất bản Nhân Dân, 2006, trang 13
【19】Lý Thận Minh, “Cư an tư nguy — suy ngẫm 20 năm Liên Xô giải thể, Đảng Cộng sản Liên Xô sụp đổ”, Mạng Tin tức Đảng Cộng sản Trung Quốc http://www.chinareform.org.cn/gov/governance/experience/201105/t20110518_109665.htm 【20】Giang Trạch Dân, “Giang Trạch Dân văn tuyển” tập 2, trang 203
【21】Như trên, tập 1, trang 312
【22】Nhân Dân Net, “Sách mới ra mắt trình hiện hành trình ngoại giao nguyên thủ của Giang Trạch Dân”, ngày 4 tháng 8 năm 2006 http://cpc.people.com.cn/GB/64093/64387/4667893.html
【23】”Bắc Kinh sản xuất video ca ngợi các vụ tấn công khủng bố vào nước Mỹ ‘ngạo mạn'” (Beijing produces videos glorifying terrorist attacks on ‘arrogant’ US), Daily Telegraph http://www.telegraph.co.uk/news/worldnews/asia/china/1361461/Beijing-produces-videos-glorifying-terrorist-attacks-on-arrogant-US.html 【24】”Tính nguy hiểm hiện thực của chiến lược Tây hóa, phân hóa Trung Quốc của Mỹ — tuyển trích bài viết hội thảo học thuật Bắc Kinh (phần cuối)” http://www.globalview.cn/ReadNews.asp?NewsID=4390 【25】Hầu Văn Học, “Sách trắng định giới lợi ích cốt lõi của Trung Quốc mang ý nghĩa trọng đại”, Quang Minh Net, ngày 8 tháng 9 năm 2011 http://guancha.gmw.cn/2011-09/08/content_2608329.htm
【26】Giang Trạch Dân, “Giang Trạch Dân văn tuyển” tập 3, trang 83
【27】Như【24】 【28】Như【24】 【29】Vu Bỉnh Quý, Hác Lương Hoa, “Vấn đề an ninh văn hóa quốc gia trong tiến trình toàn cầu hóa” http://www.sddx.gov.cn/001/001013/001013001/941720225002.htm
【30】Trần Kiều Chi, Lý Sĩ Yến, “Mối đe dọa bá quyền văn hóa phương Tây và lựa chọn an ninh văn hóa quốc gia của Trung Quốc”, “Hoàn Cầu Thị Dã” trích từ “Kỵ Nam Học báo (bản Triết học – Khoa học xã hội)” số 1 năm 2006 http://www.globalview.cn/ReadNews.asp?NewsID=7447
【31】Mã Trọng Lương (Viện Khoa học Xã hội thành phố Bắc Kinh), “Giới thiệu ‘Nghiên cứu tình hình mới, đặc điểm mới và đối sách về việc các thế lực thù địch phương Tây Tây hóa, phân hóa Trung Quốc'”, Văn phòng Quy hoạch Khoa học Xã hội Bắc Kinh, ngày 20 tháng 4 năm 2007 http://www.bjpopss.gov.cn/bjpssweb/n25301c30.aspx
【32】”Bắc Kinh Chi Xuân”, “Văn kiện Trung ương Trung Cộng về Pháp Luân Công”, số tháng 6 năm 2001 http://beijingspring.com/bj2/2001/60/2003727210907.htm
【33】Như trên
【34】Lưu Kinh — Ủy viên Trung ương, Thứ trưởng Bộ Công an, Chủ nhiệm Văn phòng 610 Trung ương, “Hội nghị cấp cao Trung Cộng, báo cáo của Lưu Kinh ‘Về vấn đề phản tà giáo'”, ngày 30 tháng 6 năm 2005
【35】Bài phát biểu của Tổng thống Reagan tại Đại học Phúc Đán, Thượng Hải, Trung Quốc, ngày 30 tháng 4 năm 1984 http://www.reagan.utexas.edu/archives/speeches/1984/43084e.htm
【36】Tài liệu tham khảo chính của phần này: Jacob Needleman, “Lý tưởng nước Mỹ” (The American Soul) http://www.xiaoshuo555.cn/book/2/2630/
【37】Bối Khách Duyệt Độc, cộng đồng Thiên Nhai, diễn đàn Thiên Nhai, ngày 19 tháng 1 năm 2012 http://www.tianya.cn/publicforum/content/worldlook/1/430044.shtml
【38】Mạng Tân Hoa, “‘China Daily • bản Mỹ’ vinh dự nhận giải truyền thông sắc tộc thiểu số xuất sắc nhất năm vùng Đông Nam nước Mỹ”, ngày 5 tháng 8 năm 2009 http://news.xinhuanet.com/world/2009-08/05/content_11830699.htm
【39】Jackson Diehl, “Liệu Mỹ có thể đứng về phía đúng ở Ai Cập?” (Can the U.S. get on the right side in Egypt?), Washington Post, ngày 28 tháng 1 năm 2011 http://www.washingtonpost.com/wp-dyn/content/article/2011/01/27/AR2011012707456.html
【40】David Schenker, “Sự lạnh nhạt của Ai Cập” (Egypt’s cold shoulder), Los Angeles Times, ngày 15 tháng 2 năm 2012 http://articles.latimes.com/2012/feb/15/opinion/la-oe-schenker-egypt-20120215
【41】Glenn Kessler, “Clinton bị phê bình vì không tìm cách ép Trung Quốc” (Clinton Criticized for Not Trying to Force China’s Hand), ngày 21 tháng 2 năm 2009 http://www.washingtonpost.com/wp-dyn/content/article/2009/02/20/AR2009022000967.html
【42】Minh Huệ Net, “Lao động nô dịch tại Trại Lao động Cải tạo Nữ số 1 tỉnh Sơn Đông” http://www.minghui.org/mh/articles/2012/6/16/山東省第一女子勞教所的奴役勞動-258994.html
【43】Adam Smith (Anh), “Lý thuyết về Tình cảm Đạo đức”, quyển 2, thiên 2, chương 3, Thương vụ Ấn thư quán, 1997, Tưởng Tự Cường và cộng sự dịch
【44】Adam Smith (Anh), “Quốc phú luận”, Nhà xuất bản Hoa Hạ, 2004, Đường Nhật Tùng và cộng sự dịch
【45】Sohu Tài chính, Dương Khải Sinh: “Vài suy nghĩ về ổn định mức đủ vốn của ngân hàng thương mại nước ta” http://business.sohu.com/20100413/n271471885.shtml
【46】Fitch Ratings, “Fitch: mức tăng đòn bẩy tín dụng của Trung Quốc vẫn vượt tốc độ tăng GDP” http://www.fitchratings.com.cn/news_detail.php?id=1503
【47】Mạng Tài Kinh, “Đầu tư xây dựng cơ bản đường sắt Trung Quốc tháng 1 giảm 76% so cùng kỳ, chạm mức thấp nhất bốn năm” http://economy.caijing.com.cn/2012-02-16/111683959.html
【48】Đài Tiếng nói Hoa Kỳ bản Trung văn, “Trung Quốc cảnh cáo phóng viên ngoài biên giới tuân thủ pháp luật” http://www.voanews.com/chinese/news/20110301-Foreign-Media-Obey-Chinese-Law-117145728.html
【49】Trang mạng Đại sứ quán Mỹ trú Hoa, “Tuyên bố của Đại sứ Jon Huntsman (Hồng Bác Bồi) về việc quấy nhiễu và giam giữ phi pháp phóng viên” http://chinese.usembassy-china.org.cn/022811amb.html
【50】Trung Quốc Nhân quyền, “Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Khương Du tuyên bố ‘đừng lấy pháp luật làm lá chắn’ gây sóng gió” http://www.hrichina.org/cn/content/4952
【51】Trung tâm Tin tức Sina, “Dương Khiết Trì: Trung Quốc là quốc gia pháp trị, không tồn tại vấn đề đánh phóng viên nước ngoài” http://news.sina.com.cn/c/2011-03-07/110422067129.shtml
【52】Jeffrey Bader, “Obama và sự trỗi dậy của Trung Quốc” (Obama and China’s Rise), Brookings Institution Press, 2012
【53】Kenneth G. Lieberthal, “Biến đổi khí hậu và trách nhiệm toàn cầu của Trung Quốc” (Climate Change and China’s Global Responsibilities) http://www.brookings.edu/up-front/posts/2009/12/22-china-climate-lieberthal
【54】Carl Walter và Fraser Howie, “Chủ nghĩa tư bản đỏ: Nền móng tài chính mỏng manh của sự trỗi dậy phi thường của Trung Quốc” (Red Capitalism: The Fragile Financial Foundation of China’s Extraordinary Rise), bản sửa đổi, Wiley, 2012
【55】Bộ Tài chính Mỹ, lời chứng của Thứ trưởng phụ trách Sự vụ Quốc tế — Tiến sĩ Lael Brainard — trước Ủy ban Chuẩn chi Hạ viện về quan hệ kinh tế Mỹ – Trung http://www.treasury.gov/press-center/press-releases/Pages/tg1336.aspx
【56】Mạng Tin tức Trung Quốc, “Phỏng vấn Lưỡng hội: Lý Tiểu Lâm — con gái Lý Tiên Niệm — ‘nói lời thật'” http://www.chinanews.com/gn/2012/03-13/3740924.shtml
【57】Đài Tiếng nói Hoa Kỳ, “Học giả: Sự chuyển biến trong chính sách đối Hoa của Nhà Trắng”, ngày 3 tháng 8 năm 2010 http://www.voanews.com/chinese/news/20100803-OBAMA-CHINA-POLICY-99818379.html
【58】Jeffrey Bader, “Obama và sự trỗi dậy của Trung Quốc” (Obama and China’s Rise), Brookings Institution Press, 2012
【59】Đài Tiếng nói Hoa Kỳ, “Lãnh đạo Trung Quốc kinh ngạc trước cuộc bay thử chiến đấu cơ hôm thứ Ba”, ngày 10 tháng 1 năm 2010 (nguyên văn ghi vậy; sự kiện xảy ra tháng 1 năm 2011) http://www.voanews.com/chinese/news/20100110-Gates-China-113310174.html
【60】Mạng Tân Hoa, “Lý Trường Xuân yêu cầu ra sức phát triển Học viện Khổng Tử trên mạng, truyền bá văn hóa Trung Quốc”, Tân Hoa Xã, ngày 24 tháng 4 năm 2007 http://news.xinhuanet.com/politics/2007-04/24/content_6022792.htm
【61】Colin Freeze, James Bradshaw và Mark MacKinnon, “Các đại học, cao đẳng Canada đối mặt chất vấn về quan hệ với Trung Quốc” (Canadian universities, colleges confront questions about Chinese ties), The Globe and Mail http://m.theglobeandmail.com/news/national/canadian-universities-colleges-confront-questions-about-chinese-ties/article4353705/?service=mobile
【62】D.D. Guttenplan, “Giới phê bình lo ngại về ảnh hưởng của các học viện Trung Quốc trong khuôn viên đại học Mỹ” (Critics Worry About Influence of Chinese Institutes on U.S. Campuses), ngày 4 tháng 3 năm 2012 http://www.nytimes.com/2012/03/05/us/critics-worry-about-influence-of-chinese-institutes-on-us-campuses.html?pagewanted=all
【63】Martin Wisckol, “Lãnh sự quán Trung Quốc khiến Norby nổi giận” (Chinese consulate has Norby bristling), 2008 http://totalbuzz.ocregister.com/2008/01/02/chinese-consulate-has-norby-bristling/2982/
【64】Stephen Gregory, “Màn trình diễn văn hóa truyền thống Trung Hoa của Thần Vận khiến chính quyền Trung Quốc khiếp sợ” (Shen Yun’s Display of Traditional Chinese Culture Scares Chinese Regime), The Epoch Times http://www.theepochtimes.com/n2/united-states/shen-yun-s-display-of-traditional-chinese-culture-scares-chinese-regime-181742.html
【65】Hoàn Cầu Thời báo – Hoàn Cầu Net, “Nhà ngoại giao Trung Quốc trú Mỹ lái xe không biển số — cảnh sát Mỹ xông vào lãnh sự quán bắt người”, ngày 30 tháng 4 năm 2010 http://finance.people.com.cn/GB/11492867.html 【66】Alexander Benard, “Làm sao thành công trong kinh doanh” (How to Succeed in Business), Foreign Affairs, số tháng 7/8 năm 2012
【67】Sina, “Obama đại đàm luật chơi — quan chức Trung Quốc phản bác”, ngày 15 tháng 11 năm 2011 http://dailynews.sina.com/gb/news/usa/uspolitics/chinapress/20111115/00312918019.html
【68】James Mann, “Những người của Obama: Cuộc vật lộn trong Nhà Trắng để định nghĩa lại quyền lực Mỹ” (The Obamians: The Struggle Inside the White House to Redefine American Power), Viking, 2012
【69】Benn Steil và Manuel Hinds, “Tiền tệ, Thị trường và Chủ quyền” (Money, Markets, and Sovereignty), Yale University Press, 2009
【70】Gillian Tett, “Bế tắc! Đèn đỏ của chính trị Mỹ” (Gridlock! The red lights of US politics), FT Magazine, ngày 19 tháng 5 năm 2012 http://www.ft.com/intl/cms/s/2/c2729b74-9fb5-11e1-8b84-00144feabdc0.html
【71】Joseph Kahn, “Tướng Trung Quốc dọa dùng bom nguyên tử nếu Mỹ can dự” (Chinese General Threatens Use of A-Bombs if U.S. Intrudes), New York Times, ngày 15 tháng 7 năm 2005 http://www.nytimes.com/2005/07/15/international/asia/15china.html
【72】Kenneth L. Kraemer, Greg Linden và Jason Dedrick, “Nắm bắt giá trị trong mạng lưới toàn cầu: iPad và iPhone của Apple” (Capturing Value in Global Networks: Apple’s iPad and iPhone), tháng 7 năm 2011 http://pcic.merage.uci.edu/papers/2011/Value_iPad_iPhone.pdf 【73】FT.com, “Gia sản của tầng lớp quyền quý mới ở Bắc Kinh” (The family fortunes of Beijing’s new few), ngày 10 tháng 7 năm 2012 http://www.ft.com/intl/cms/s/0/86a82f3e-bc69-11e1-a470-00144feabdc0.html
Dịch từ: https://www.epochtimes.com/b5/12/7/28/n3645748.htm
Bản dịch có thể được chỉnh sửa trong tương lai để sát hơn với nguyên tác.
Từ khi cuốn sách