Kết luận của cuốn “Giang Trạch Dân chân thực”
Năm nghìn năm văn minh Trung Hoa, trải qua bao gập ghềnh, bao chìm nổi, rốt cuộc vẫn nối tiếp không dứt; sức sống mãnh liệt của nó có thể thấy được phần nào. Đảng Cộng sản tự cho rằng chính nó đang duy trì Trung Quốc ngày nay, nào biết rằng việc Trung Quốc vật lộn để sống sót qua tai họa kéo dài suốt một thế kỷ của Đảng Cộng sản Trung Quốc là bởi trời cao có sự an bài trọng đại. Lịch sử chính là muốn dân tộc này tự mình thực hành trải nghiệm làm sao có thể bước ra khỏi tai họa cuối cùng do Giang Trạch Dân và Đảng Cộng sản Trung Quốc mang lại, thoát khỏi vận rủi “cùng bị hủy diệt” mà Giang Trạch Dân giăng ra, để giành lại cơ duyên một lần nữa huy hoàng.
“Giàu mà có đức” vào đầu thập niên 90, chính tín truyền thống trong dân gian truyền ra đã mang lại sự đề cao đạo đức, cùng với nền kinh tế Trung Quốc phát triển bình thường trên nền tảng đạo đức; hai điều này kết hợp lại khiến quốc thái dân an, có lẽ chính là con đường phục hưng mà trời cao đã lát sẵn cho nhân dân Trung Quốc.
Thế nhưng, 30 năm trôi qua, sự phát triển kinh tế của Trung Quốc vừa không mang lại dân chủ và tự do như người phương Tây ảo tưởng, cũng không mang lại sự cùng nhau giàu có như Đảng Cộng sản hứa hẹn; đạo đức xã hội sụp đổ toàn diện đi kèm với khoảng cách giàu nghèo ngày càng lớn. Mô hình “phát triển kinh tế” không tiếc mọi giá của Đảng Cộng sản Trung Quốc đã vay mượn cạn kiệt tương lai của Trung Quốc. Quan chức thì bận tham nhũng, người giàu thì bận di dân. Hàng giả hàng nhái và thực phẩm độc hại tràn lan thành họa. Cuộc khủng hoảng lòng tin trong xã hội, cùng các tập đoàn lợi ích và thế lực hung ác, khiến mọi cải cách lành mạnh ở Trung Quốc đều trở nên bất khả thi.
Nhìn lại những bi kịch trọng đại do con người gây ra trong lịch sử, luôn có một nhân vật mang tính tiêu biểu đóng vai trò then chốt. La Mã bức hại Cơ Đốc giáo, người ta sẽ không quên Nero; hại chết vị anh hùng dân tộc tận trung báo quốc Nhạc Phi, người ta sẽ không quên Tần Cối; cuộc Thế chiến thứ hai làm sinh linh đồ thán, người ta sẽ không quên Hitler; tai họa mà phe cộng sản chủ nghĩa trước đây mang lại cho thế giới, người ta sẽ không quên Stalin. Bất kể cục diện trông có vẻ hoang đường vô lý đến đâu, nhất định có một kẻ nghênh hợp với các thế lực tà ác của mọi phía, đứng ra làm đại diện, bất chấp hậu quả mà nhảy ra làm việc ác ấy.
Nhân vật căn nguyên tạo nên cảnh loạn lạc đạo đức sụp đổ như hiện nay ở Trung Quốc, chính là Giang Trạch Dân mà cuốn sách này vạch trần cho người đời. Ông ta chẳng có bản lĩnh gì, không có bất kỳ giới hạn đạo đức nào, chỉ có đầy mình tư dục. Ông ta lợi dụng kinh tế để làm băng hoại đạo đức, củng cố quyền vị. Vì đố kỵ mà sinh ra đại ác, một lần nữa dùng thuyết vô thần để đả kích tín ngưỡng, hủy diệt văn hóa truyền thống năm nghìn năm của Trung Quốc, hủy diệt đạo đức của xã hội Trung Quốc; đồng thời dùng phát triển kinh tế để che đậy việc bức hại nhân quyền, đẩy nhanh sự bại hoại đạo đức. Nghiêm trọng hơn nữa, thông qua lợi ích kinh tế của toàn cầu hóa, dùng quan niệm đạo đức bại hoại của Đảng Cộng sản để đối kháng với các giá trị phổ quát, lan tràn sự bại hoại đạo đức ra khắp thế giới, dụ dỗ thế giới tự do tự hủy hoại lý niệm văn minh của xã hội phương Tây. Tất cả những điều này, chỉ vì ông ta đã khơi dậy tư dục tham niệm của người đời.
Người xưa nói: Thiên hạ sắp diệt vong, ắt xuất hiện yêu nghiệt. Kẻ hủy diệt lý niệm chính nghĩa của nhân loại, mới là yêu nghiệt thực sự. Cái gọi là “mô hình” của Giang Trạch Dân đã trưng ra cho nhân loại một tấm gương xấu nhất, cũng là bài học và điều để trời cao lưu lại cho nhân loại suy ngẫm.
Hàng nghìn năm trước, Hoàng Đế đã viết trong “Âm Phù Kinh”: “Lửa sinh ra từ gỗ, họa phát ắt thắng (cháy rụi); gian sinh ra từ nước nhà, thời cơ động ắt sụp đổ.” “Quan sát đạo của trời, nắm giữ sự vận hành của trời, thế là đủ. …… Lập đạo của trời để định con người.”
Chúng tôi đang kể lại một đoạn lịch sử, một đoạn lịch sử đang diễn ra nhưng lại không được người cùng thời nhận thức. Đoạn lịch sử này giống như một vở đại kịch, diễn đến hồi kết, mong chờ kết cục. Các diễn viên đủ mọi ngả, từ quốc gia, chính yếu, đoàn thể, dân chúng, cho đến vai chính hay vai phụ, cùng đàn ca sáo thổi, thiếu một thì không thành vở kịch trọn vẹn này. Đoạn đại kịch này, do sự tham gia và dụ dỗ vô đạo đức của Giang Trạch Dân, kẻ cặn bã lịch sử đặc thù ấy, mà trở nên tựa đúng mà sai, đến nỗi mê hoặc và quấy nhiễu nghiêm trọng người đời.
Giang Trạch Dân và Đảng Cộng sản Trung Quốc là một khảo nghiệm quan trọng đối với nhân loại. Điều này không chỉ vì cái ác của Giang Trạch Dân và Đảng Cộng sản Trung Quốc là nhân tố biến dị của đoạn lịch sử này, mà còn vì trước sự dụ dỗ của lợi ích Đảng Cộng sản, trước những món lợi cỏn con dễ dàng có được, tưởng chừng bình thường đến không thể bình thường hơn, nhân loại sẽ kiên thủ lý niệm đúng sai thiện ác giữa trời đất, giữ được cái gốc để an thân lập mệnh, hay là chạy theo lợi mà cầu họa, cuối cùng đánh mất sự chiếu cố của trời, đánh mất điều kiện tối thiểu để con người là con người.
Giang Trạch Dân và Đảng Cộng sản Trung Quốc là một tấm gương tuyệt hảo cho nhân loại, phản chiếu ra muôn hình vạn trạng và hình tượng trên hành tinh này: bất lực, sợ hãi, tham lam, vơ vét vô độ, giả dối che đậy, phóng túng dục vọng, hoàn toàn không còn lương tri, ngang nhiên công khai, tiếp tay cho kẻ ác… đủ mọi chúng sinh tướng. Mỗi cá thể, mỗi quốc gia, mỗi chính phủ, mỗi thủ lĩnh, đều có thể lưu lại trong tấm gương đồng lịch sử lập thể này bóng hình sống động, vẻ vang hoặc không vẻ vang của chính mình.
Giang Trạch Dân và Đảng Cộng sản Trung Quốc là một kiếp nạn to lớn của nhân loại. Có thể thực sự bước qua được đoạn lịch sử mờ mịt khó lường này hay không, có thể là điều chứng minh nhân loại còn hay không còn năng lực tiếp tục nhận được sự che chở của chính nghĩa giữa trời đất, và do đó còn có thể hợp pháp sở hữu tương lai hay không. Trước khi lịch sử lật qua trang này, không ai có thể tự xưng mình là kẻ chiến thắng cuối cùng, bất kể đã chiếm đoạt được bao nhiêu lợi ích và điều tốt có thể tính bằng tiền. Ngàn vạn lần chớ theo cái kết cục vạn kiếp bất phục đã sớm được định đoạt của Giang Trạch Dân và Đảng Cộng sản Trung Quốc mà cùng bị hủy diệt, đó mới chính là kiếp nạn của vận mệnh nhân loại vậy.
Cho nên, đây không chỉ là một đoạn lịch sử, mà còn là một con đường thông đến tương lai. Làm thế nào bước ra con đường này là sự thực hành chưa từng có, cũng là quá trình Giang Trạch Dân hủy diệt nhân loại, tồn tại cả khả năng thất bại lẫn thành công; vừa là sự an bài của lịch sử, lại vừa do chính con người lựa chọn.
Hoàng Đế răn dạy nhân loại: “Trời phát sát cơ, dời sao đổi ngôi; đất phát sát cơ, rồng rắn nổi trên cạn; người phát sát cơ, trời đất đảo lộn; trời người cùng phát, vạn biến định nền.” Những việc mà Giang Trạch Dân và Đảng Cộng sản Trung Quốc làm đã là trời giận người oán; trời người cùng phát, ngày ấy không còn xa.
Dịch từ: https://www.epochtimes.com/b5/12/10/1/n3695242.htm
Bản dịch có thể được chỉnh sửa trong tương lai để sát hơn với nguyên tác.
Từ khi cuốn sách